Chương 14: Vũ điệu Sổ Sách: Màn ảo thuật biến mất

Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 14: Vũ điệu Sổ Sách: Màn ảo thuật biến mất

Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù trong tay chỉ cầm chiếc bánh bao chay không một giọt dầu, Thành Việt Long vẫn quyết định đặt tên cho câu lạc bộ thể hình tương lai của mình là B.T. Nghe trong tiếng Trung thì khá kêu, nhưng dịch sang tiếng Anh lại thành Beta Terrible.
Nôm na mà nói, đó là "Beta Khủng Khiếp", viết tắt là "B Khủng".
Cái tên 'vĩ đại' này khiến Bùi Kha lặng người đi vài giây, không thốt nên lời. Anh muốn góp ý rằng ngữ pháp tiếng Anh có lẽ không phải thế này, nhưng nhìn ánh mắt tràn đầy hy vọng vào tương lai của Thành Việt Long, anh chỉ đành khen: "Tên sáng tạo thật đấy."
Tuy nhiên, anh thầm nghĩ, nghe cái tên này cứ như phòng gym sớm muộn gì cũng dẹp tiệm, mình tuyệt đối không được dễ dàng làm thẻ ở đây.
"Tôi muốn tất cả học viên đến tập đều được trải nghiệm quá trình huấn luyện khắc nghiệt như ác quỷ để sở hữu thân hình thiên thần, càng nỗ lực càng may mắn!"
Thành Việt Long nắm chặt tay đầy tự tin, thao thao bất tuyệt về ý tưởng xây dựng phòng gym B.T tương lai suốt dọc đường, mãi đến khi vào hầm để xe khu Hạnh Phúc Hoa Đình mới chịu im lặng. Lúc này, tai Bùi Kha mới được nghỉ ngơi vài giây, thậm chí anh còn có cảm giác nhẹ nhõm như Tôn Ngộ Không vừa được tháo vòng kim cô.
Hai người đi thang máy lên nhà. Bùi Kha vừa cởi áo khoác vừa hỏi: "Trưa nay cậu đã uống canh gà chưa? Thấy vị thế nào?"
"Ngon lắm anh!" Thành Việt Long lập tức công nhận tài nấu nướng của mẹ chủ nhà, đồng thời cho biết canh vẫn còn hơn một nửa, hỏi Bùi Kha tối nay có muốn ăn mì gà không.
Bùi Kha trưa nay ăn "cỏ" nên đang rất cần nạp tinh bột, anh không chút nghĩ ngợi gật đầu lia lịa.
"Vậy để tôi đi hâm nóng canh rồi nấu mì." Thành Việt Long lập tức bê nồi canh gà từ tủ lạnh ra đi vào bếp, bảo Bùi Kha cứ ngồi sô pha nghỉ ngơi.
Bùi Kha bật cười: "Tôi chỉ là chủ nhà chứ có phải địa chủ đâu, sao để cậu làm một mình còn tôi ngồi chơi xơi nước được."
"Cũng có khác gì nhau đâu." Thành Việt Long vừa rửa rau mua lúc trưa dưới vòi nước, chuẩn bị tí nữa sẽ cho vào mì gà, vừa nói: "Anh Bùi giảm tiền thuê nhà cho tôi, vừa nãy còn cho tôi đi nhờ xe, canh gà với mì cũng là anh mua, tôi không thể mãi chiếm lợi của anh được."
Bùi Kha dựa vào khung cửa nhìn bóng dáng bận rộn của cậu, nhướng mày, suy nghĩ nghiêm túc một chút rồi nói: "Hình như đúng là như thế thật."
Bàng Đồng tuy mắt híp nhưng nhìn người khá chuẩn đấy. Thành Việt Long đúng là người tốt, dịu dàng, chu đáo lại khéo ăn nói, rất hợp làm người yêu.
"Vốn dĩ là thế mà." Thành Việt Long đang nói bỗng khựng lại, sực nhớ ra điều gì liền hỏi: "Anh Triệu với anh Khúc tối nay không qua ăn cơm sao? Bàng Đồng trước đó có nói với tôi hai người họ cũng sống trong khu này mà."
Bùi Kha lắc đầu: "Khỉ tối nay phải livestream, chắc giờ đã ra khỏi nhà rồi. Má Triệu chiều có tiết dạy, ăn cơm ở căng tin trường xong mới về. Với lại bình thường họ cũng không sang nhà tôi ăn cơm đâu, cứ kệ họ đi."
Thế chẳng phải anh toàn ăn cơm một mình à?
Thành Việt Long liên tưởng đến những lời Bàng Đồng kể trước đó, nhìn Bùi Kha với ánh mắt thêm phần thương cảm, cảm nhận được sự cô đơn của anh.
Một Beta kẹt giữa Alpha và Omega chắc chắn là khó sống lắm nhỉ.
Còn Bùi Kha lại nghĩ Thành Việt Long đúng là chu đáo, vì nể mặt Bàng béo mà còn nhớ hỏi thăm xem anh họ và bạn bè người ta có ăn cơm không. Lần sau có dịp mình nhất định phải nói tốt cho cậu chàng trước mặt Khỉ mới được.
Hai người mỗi người theo đuổi một dòng suy nghĩ riêng. Ăn xong bát mì gà, Bùi Kha tấm tắc khen ngợi tài nấu nướng của Thành Việt Long, đồng thời cảm thán bữa trưa healthy lúc trưa chẳng khác gì gặm cỏ ngoài công viên.
Trâu đi cày ăn cỏ, mình đi làm cũng ăn cỏ. Theo định lý Bùi Kha, mình bằng với con trâu.
Than thở vài câu về kiếp trâu ngựa xong, điện thoại Bùi Kha sáng lên. Anh cầm lên xem thì thấy nhóm chat bộ phận đang bàn tán về tiết mục tất niên.
Lúc này anh mới nhớ ra còn việc quan trọng chưa giải quyết.
"Cậu đi nghỉ đi, để tôi rửa bát." Bùi Kha xắn tay áo lên, "Nếu tối nay cậu định tập gym thì nghỉ ngơi một tiếng rồi hãy tập, kẻo đau dạ dày."
Thành Việt Long lập tức đứng dậy tranh việc: "Anh Bùi để tôi làm cho, anh đi nghỉ đi."
Bùi Kha ngoài miệng từ chối nhưng không lại sức đối phương, cuối cùng đành chịu thua nhìn Thành Việt Long đứng trước bồn rửa bát, anh hỏi: "Mai cậu đi làm ca sáng à?"
Thành Việt Long gật đầu: "Đúng vậy, mai tôi bắt đầu từ chín giờ sáng đến tám giờ tối. Tết Tây được nghỉ giống các anh."
"Được, vậy sáng mai cậu đi xe tôi đi làm luôn, đỡ phải tự đi." Bùi Kha cười với cậu, "À, nhà tôi có máy rửa bát đấy, ngay dưới tay phải cậu kìa."
Thành Việt Long cúi xuống nhìn, đúng là có thấy một chiếc máy rửa bát âm tủ.
"Lần sau cứ cho bát vào đó mà rửa." Bùi Kha đưa tờ hướng dẫn sử dụng cho cậu, "Tôi có việc vào phòng làm việc chút, cậu cứ tự nhiên nhé."
Thành Việt Long nhìn theo bóng lưng Bùi Kha đi vào phòng. Nghĩ đến mùa đông lạnh giá không phải đạp xe đạp công cộng mà được ngồi xe Bùi Kha đi làm, cậu im lặng vài giây rồi nhanh chóng rửa sạch bát đĩa úp lên giá, sau đó quay người xuống lầu đi chợ.
Vào phòng làm việc, Bùi Kha mở máy tính đăng nhập WeChat, lội lại hết tin nhắn đã bỏ lỡ trong nhóm bộ phận, rồi bắt đầu nghiêm túc nghiên cứu tiết mục tất niên.
Dù sao đã có điệu múa Hốt Tiền làm tiêu chuẩn, muốn tìm ra đối thủ ngang tài ngang sức đúng là chuyện khó.
Bùi Kha cau mày tăng ca đến tận đêm khuya, giữa chừng không ra khỏi phòng lần nào. Anh không nhìn thấy sự bận rộn của Thành Việt Long trong bếp, cũng như cảnh tượng cậu vì muốn giữ ý mà mặc nguyên bộ đồ lót giữ nhiệt hiệu Nam Cực tập gym.
Do ảnh hưởng của không khí lạnh, nhiệt độ ngày hôm sau tụt còn thảm hơn chỉ số chứng khoán. Gió bấc thổi tuyết hoa bay, ngày cuối cùng của năm, Bùi Kha phải dùng hết sức bình sinh mới bò ra khỏi chăn mặc quần áo, cùng Thành Việt Long ra khỏi nhà đi làm.
Lúc chia tay trong thang máy, Thành Việt Long nhét một chiếc túi vào tay Bùi Kha, còn thần bí bảo anh đến văn phòng hãy mở ra.
Bùi Kha chẳng hiểu mô tê gì. Đến văn phòng, anh mở túi ra xem thì thấy một hộp cơm, trên hộp có dán tờ giấy nhớ.
[Cơm giảm cân tôi làm đấy, anh cứ yên tâm ăn, tôi có chứng chỉ chuyên gia dinh dưỡng mà.]
Tuy chữ của huấn luyện viên Long cũng ngoằn ngoèo như mấy con rồng, nhưng tấm lòng thì tràn đầy, chữ xấu một chút có sao đâu? Trong phút chốc, Bùi Kha cảm thấy ấm áp như vừa uống thuốc cảm 999, thậm chí còn phạm phải sai lầm lớn là động lòng trắc ẩn muốn giảm tiền thuê nhà.
Nhưng đúng lúc này Ngôn Kiều đi tới, nhìn thấy hộp cơm trên tay anh liền trưng ra vẻ mặt cường điệu quá lố, khiến Bùi Kha lập tức thu lại nụ cười.
Anh mặt không cảm xúc dán tờ giấy nhớ lên bảng ghim ở chỗ ngồi, cất hộp cơm vào tủ lạnh công ty, tiện tay dán thêm tờ giấy nhớ độc quyền của mình —
[Đứa nào động vào đứa đấy ch.ết]
"Anh mà cũng tự mang cơm á?" Ngôn Kiều vừa khuấy cốc cà phê vừa đi theo sau lưng anh hỏi: "Bao nhiêu năm nay, lần đầu tiên em thấy đấy, mặt trời mọc đằng tây à?"
Bùi Kha nhìn cô nàng: "Em rảnh quá nhỉ? Mới đi làm đã lượn lờ 'sờ cá' (lười biếng) ở đây rồi."
"Thôi bớt đi, đừng quên 5 nguyên tắc cùng tồn tại hòa bình của Beta chúng ta, Beta làm khó Beta làm gì." Ngôn Kiều bảo anh tỉnh lại đi, "Chẳng phải anh cũng đang lười đấy thôi? Với lại mai là nghỉ Tết Tây rồi, anh đoán xem trong cái công ty này hôm nay có mấy người làm việc nghiêm túc?"
Riêng người xin nghỉ phép đã đi một nửa, nửa còn lại không xin nghỉ cũng bật chế độ 'lười biếng'. Ngày cuối năm định sẵn là ngày làm việc cầm chừng.
Bùi Kha cũng muốn lười chảy thây ra, cộng thêm việc người đẹp Dương đã ra tối hậu thư, trước giờ tan làm phải nộp tiết mục tất niên. Nhân cơ hội này, anh vung tay mở cuộc họp lần nữa.
Tuy miệng nói là họp, nhưng cửa phòng họp vừa đóng lại là đồ ăn vặt, hoa quả bày la liệt, trà sữa mỗi người một cốc. Các nhân viên tài chính ngồi quanh bàn ăn uống no nê rồi mới đủng đỉnh vào chủ đề chính.
Bùi Kha dùng khúc mía đang cầm trên tay gõ gõ mặt bàn, ra hiệu mọi người tập trung. Đợi tất cả nhìn sang, anh mới nghiêm túc nói: "Trước giờ tan làm phải chốt xong tiết mục, nếu không chúng ta sẽ mất tư cách tranh giải."
Lữ Mại giơ tay đầu tiên: "Chúng ta là công ty lớn, sếp đứng nhất thì phòng Tài chính chúng ta đứng thứ hai. Tiết mục không cần quá cầu kỳ nhưng cũng phải tinh tế, nên em đề nghị mọi người cùng hát R&B."
Nhạc Hoa là đỉnh nhất, người Trung đón Tết đương nhiên phải hát nhạc Trung!
"Có gu đấy." Bùi Kha gật đầu tán thành, nhưng rồi đổi giọng: "Nhưng R&B không hợp để hát tốp ca. Phải đảm bảo ai cũng được lên sân khấu để có cảm giác tham gia, chẳng lẽ cậu định hát solo à?"
Lữ Mại lập tức ỏn ẻn: "Nếu anh Bùi thấy được, mọi người tin tưởng em, thì em..."
"Dừng." Tăng Thiện Mỹ biết tỏng trình độ ca hát của người anh em Ngũ Cốc Lữ Mại, "Cậu tên Lữ Mại hát như kẹo cao su Lữ Mại (Doublemint - ăn vào mát lạnh tê tái) ấy. Thật sự cho cậu lên đơn ca, thì cưng ơi, đấy không phải R&B đâu, mà là S&B (ngu ngốc) đấy."
Lữ Mại ôm đề án của mình ngậm ngùi lui xuống. Tiếp theo Ngôn Kiều cùng Tiểu Lưu và tiểu phẩm hài kịch tỏa sáng bước lên, thậm chí còn thức đêm làm cả video minh họa.
Nhưng vì điểm gây cười quá nhạt, lời thoại vừa dài dòng vừa dở hơi nên bị mọi người coi là 'sói' (trong ma sói) bỏ phiếu loại thẳng, tua nhanh sang sáng ngày tiếp theo.
Lý Hoa cho rằng mọi người cũng có thể nhảy. Diễn hài không bằng nhảy múa, khiến cơ thể thoải mái là thiên phú của mỗi người. Còn Tăng Thiện Mỹ thì cho rằng nhảy múa không bằng đánh trống, biểu diễn ngay tại chỗ một đoạn trống lưng An Sai.
Trống đỏ, người điên cuồng, gõ lên là hăng say, là quên mình, là bất chấp tính mạng! Lữ Mại bên cạnh không phòng bị còn bị Tăng Thiện Mỹ quật cho hai dùi trống, ôm mặt chạy trốn đến vị trí an toàn.
Đợi Tăng Thiện Mỹ diễn xong, Bùi Kha đập tay vào ghế quay lại (như The Voice), đứng dậy hô: "Vỗ tay!"
Cả phòng họp vỗ tay rào rào, nhưng cuối cùng mọi người vẫn cho rằng đánh trống tính nghệ thuật cao quá, mấy ông sếp chưa chắc đã hiểu. Hơn nữa, đánh trống tốn sức, chi bằng nịnh hót. Đằng nào tiết mục cuối cùng cũng do các sếp xếp hạng, chi bằng vỗ mông ngựa (nịnh nọt) nhiệt tình vào, vỗ cho sướng tay thì thôi.
Mọi người bàn tán xôn xao, Bùi Kha ngồi nghe nghiêm túc, tiện thể chiến đấu với khúc mía trong miệng. Đợi gặm xong một đốt mía nữa, anh mới lại dùng khúc mía gõ bàn ra hiệu sắp đến giờ nghỉ trưa, cuộc họp nên kết thúc thôi.
Cấp dưới đã trình bày xong, giờ đến lượt lãnh đạo tổng kết và đưa ra ý kiến của mình.
"Nhảy thì được, nhưng không được nhảy phức tạp, và nội dung phải phù hợp với công việc của bộ phận chúng ta." Bùi Kha nhìn quanh một lượt, "Mọi người không có ý kiến gì chứ?"
Mọi người đồng loạt lắc đầu không ý kiến.
Bùi Kha cười he he đắc ý vì đêm qua đã vắt óc suy nghĩ: "Để thắng được điệu múa Hốt Tiền, tôi đề nghị tiệc tất niên chúng ta biểu diễn biến thể của điệu múa 'Hạng mục 3' (Kemusan) kết hợp ảo thuật, tên là 'Sổ Sách 3'."
"Sự biến mất của nó."
Lời tác giả:
Bùi Kha: Tôi lấy độc trị độc luôn!
Thành Việt Long: Như mọi người thấy đấy, tôi chưa qua nổi bằng tiếng Anh cấp 4 (CET-4).