Chương 26: Chạy đua nước rút

Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 26: Chạy đua nước rút

Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mai là tiệc tất niên, các bộ phận đều đang gấp rút hoàn tất khâu chuẩn bị, trang phục đạo cụ liên tục được chuyển đến. Vì khoản tiền thưởng lên tới năm mươi ngàn tệ, các phòng ban thi nhau cử “gián điệp” đi nghe ngóng, thăm dò thực lực đối thủ, không khí trong công ty nồng nặc mùi thuốc súng.
Vừa nhận được tin báo của Lữ Mại, giờ nghỉ trưa, cửa phòng Kinh doanh bỗng xuất hiện rất nhiều nhân viên Tài chính lảng vảng. Mọi người tay cầm cốc nước, tay cầm tài liệu đi đi lại lại ra vẻ rất bận rộn, nhưng mắt thì dán chặt vào mấy bộ trang phục biểu diễn trên tay nhân viên Kinh doanh.
Nào là kim sa lấp lánh, vảy cá óng ánh, tóc giả tua rua lòe loẹt, vàng rực rỡ chói lòa, đèn rọi vào thì quả cầu disco cũng phải gọi bằng cụ.
Tăng Thiện Mỹ tay cầm cốc ngũ cốc, cau mày nhíu trán, thầm cảm ơn trời đất vì mình không làm bên Kinh doanh. Nếu bắt cô mặc cái bộ vảy cá vàng chóe đó lên sân khấu nhảy múa, cô thà sốt cao xin nghỉ phép về nhà còn hơn.
Trở về phòng Tài chính với tâm trạng vẫn còn chưa hết bàng hoàng, Tăng Thiện Mỹ ghé tai Bùi Kha thì thầm: “Sếp Bùi, anh thấy Hứa Đại Thông Minh chưa?”
“Thấy rồi, mặc bộ đấy vào nhìn y hệt Elvis Presley, tiếc là body có hạn nên chỉ thành Elvis Presley phiên bản mèo Garfield thôi.” Bùi Kha vừa nói vừa nhăn mặt, rút một tờ ảnh chụp màn hình lịch sử mua hàng trên Pinduoduo để sang một bên, “Cái này của ai mà đưa thanh toán đây, mang về làm lại đi.”
Tăng Thiện Mỹ bĩu môi: “Của cậu thực tập sinh hành chính mới đến đấy, lát nữa em bảo cậu ấy.”
“Nếu không thì bảo em Lưu hướng dẫn cậu ta, cùng là thực tập sinh chắc dễ nói chuyện.” Bùi Kha rút thêm hai tờ hóa đơn nữa, rồi thở dài: “Lão Hứa vẫn còn khôn chán, biết cuối năm rồi, làm bộ cánh vàng chóe cho sếp nhìn sướng mắt.”
Tuy nhân viên phòng Kinh doanh có thể chửi thầm sau lưng, nhưng họ thích hay không không quan trọng, quan trọng là sếp thích.
Tăng Thiện Mỹ gật đầu đồng ý, nhưng vẫn bĩu môi chê tiết mục bên Kinh doanh hơi phèn, mà quên béng rằng tiết mục mình sắp diễn còn phèn hơn.
“Anh Bùi, giờ tính sao?” Lữ Mại bất chợt xuất hiện, “Nếu các sếp xem thấy vui vẻ hài lòng, chị Vương một mình khó mà xoay chuyển được tình thế.”
Tuy nói “dốc hết sức mình, hiểu rõ mệnh trời”, nhưng mấy tiết mục chấm điểm cảm tính kiểu này vẫn có thể tác động đến.
Thế nên dạo này Bùi Kha thường xuyên qua lại với người đẹp Dương và chị Vương hơn hẳn, nào là tặng phiếu trà chiều, nào là hết mình phối hợp công việc nhân sự, thậm chí còn đi ăn trưa chung hai lần.
“Chị Vương một mình đương nhiên không đủ.” Bùi Kha khoanh tay, chậm rãi nói, nhưng anh còn đòn sát thủ bí mật là sếp phó Thang Kiệt Thụy, người có biệt danh “giày độn”. Tuy dạo này Jerry biệt tăm biệt tích, không thấy mặt mũi đâu, nhưng anh vẫn còn tay trong là má Triệu.
Căn cứ vào việc hôm nọ đi ăn thấy má Triệu cứ cắm mặt vào điện thoại để nhắn tin, chắc chắn là vẫn liên lạc với Thang Kiệt Thụy. Mình phải tìm cơ hội gọi điện bảo má Triệu hỏi thăm Jerry thử xem sao.
Thấy Bùi Kha bình thản như không, Lữ Mại phản ứng nhanh nhạy, hạ giọng hỏi: “Trên kia vẫn còn người à?”
“Sai, là dưới kia có người.” Bùi Kha cầm điện thoại đang rung liên hồi lên xem và nói: “Trang phục đến rồi, gọi mấy người xuống lấy cùng anh.”
Lữ Mại nhận lệnh và đi ngay, lát sau gọi em Lưu và Thái Đương Đương cùng xuống lầu với Bùi Kha.
Một lúc sau, bốn người xách túi lớn túi bé quay trở lại, không ngờ lại đi cùng thang máy với lão Bành và thằng cháu quý hóa của lão. Bùi Kha nhìn hai người trước mặt, mặc áo khoác dài, đội mũ phớt rộng vành, cổ quàng khăn trắng toát, nhướng mày một cái, tuy ghét cay ghét đắng nhưng ngoài mặt vẫn nở nụ cười tươi rói.
Lão Bành nhìn mấy túi đồ to tướng đựng trang phục của phòng Tài chính, hỏi thẳng thừng: “Trưởng phòng Bùi mua gì mà huy động nhiều nhân viên xuống xách vậy?”
Bùi Kha không trả lời mà hỏi ngược lại ngay: “Ô kìa, sếp Bành mới đi du lịch về sao? Sao cổ vẫn còn quàng khăn Hada thế kia?”
*Khăn Hada là khăn lụa trắng dùng trong nghi lễ của người Tây Tạng.
Mặt lão Bành và thằng cháu cứng đờ ra, chưa kịp nói gì thì Bùi Kha đã trả lời câu hỏi trước đó, cười bảo trong túi là trang phục biểu diễn tất niên của phòng Tài chính.
“Hóa ra là thế.” Lão Bành Lợi Một đang định hỏi trang phục gì thì Ngôn Kiều đứng bên cạnh bỗng thốt lên đầy vẻ cường điệu: “Ôi chao, sếp Bành sao vào nhà rồi mà vẫn còn đội mũ thế kia, xui xẻo lắm đấy!”
Thằng cháu lão Bành bật lại ngay lập tức: “Chị mê tín dị đoan vừa phải thôi.”
Ngôn Kiều lườm một cái sắc lẹm: “Tin hay không tùy.”
“Không thể nói thế được, sắp đến Tết rồi cũng nên cầu may mắn, Ngôn Kiều có ý tốt nhắc nhở thôi mà.” Bùi Kha quay sang lão Bành, “Sếp Bành thấy đúng không?”
Thấy đối phương đứng cười gượng, Bùi Kha nghĩ chưa đến lúc vạch mặt, liền cúi xuống mở túi quần áo cho lão Bành xem tận mắt.
Thấy bên trong chỉ là sơ mi quần âu bình thường, Bành Lợi Một có vẻ thở phào nhẹ nhõm, khách sáo vài câu với Bùi Kha rồi dẫn thằng cháu rút lui một cách vẻ vang.
“Anh Bùi, anh cho lão xem làm gì?” Lưu hỏi.
“Đằng nào cũng phải xem, giấu giếm làm gì, đuổi khéo ông ta đi cho rảnh nợ.” Bùi Kha hừ lạnh một tiếng, rồi ngoắc tay gọi Ngôn Kiều, “gián điệp số 1”, lại gần.
Ngôn Kiều lập tức tiến lên.
“Ông già này hát hò ra sao?”
Do Trương, người được mệnh danh “thần ca thảo nguyên” nghỉ việc, tiết mục đơn ca của phòng Tài chính bị trống, tạo cơ hội cho Bành Lợi Một chen chân vào, xung phong thay thế.
Đã thế ông già này còn nâng cấp dàn âm thanh đơn sơ của Trương lên một tầm cao mới, bắt thằng cháu, đứa có ngón tay linh hoạt hơn cả não, đệm đàn piano, còn mình đứng hát đơn ca bài “Bến Thượng Hải”, sóng cuộn trào dâng.
Bùi Kha nhìn Ngôn Kiều, lạnh lùng nói: “Nói thật đi, đừng thêm mắm dặm muối, phải thật khách quan vào.”
Ngôn Kiều đáp ngay: “Em nghe trộm rồi, rất không may là ông ta hát cũng không tệ chút nào, với lại Bến Thượng Hải là bài ruột của chủ tịch, nên ông ta cố tình chọn bài này.”
Bùi Kha cau mày: “Chủ tịch có phải người ở đấy đâu.”
“Nghe đồn tổ tiên sếp Miêu ở đó, với lại sếp luôn mơ ước mở công ty về quê chinh phục Thượng Hải, nhưng đến nay vẫn chưa thành hiện thực.” Lữ Mại chen vào, “Quan trọng nhất là, thần tượng của sếp là Hứa Văn Cường.”
Bùi Kha nghe xong cau mày trầm ngâm, em Lưu bên cạnh lại buột miệng hỏi: “Nhưng Hứa Văn Cường cuối cùng bị bắn chết mà?”
Bùi Kha: ...
Lữ Mại: ...
“Em Lưu này, nếu cậu thật sự muốn được nhận chính thức thì sau này ở công ty bớt nói mấy câu như thế đi.” Bùi Kha vỗ vai cậu chàng tỏ ý anh muốn tốt cho chú thôi, trẻ con thì nên biết giữ mồm giữ miệng.
“Thôi, mọi người lấy quần áo của mình đi.” Bùi Kha vỗ tay ra hiệu.
Trừ Ngôn Kiều với tiết mục ảo thuật, mỗi người một bộ sơ mi trắng quần âu đen, thêm đôi găng tay trắng và kính râm đen, đơn giản mà sang trọng, có chiều sâu, tương phản hoàn toàn với sự lòe loẹt chói lóa của phòng Kinh doanh.
“Được đấy, được đấy.” Bùi Kha rất hài lòng với kết quả này, quay sang hỏi Thái Đương Đương: “Thái Đương Đương thấy thế nào?”
Thái Đương Đương gật đầu lia lịa: “Nhìn là biết ngay quân chính quy.”
Hơn nữa với tư cách là người dẫn nhảy chính (center), Bùi Kha còn phối cho cậu ta một sợi dây chuyền vàng (nhựa), đến lúc đèn sân khấu rọi vào, múa quạt một cái là thành “người sáng nhất đêm nay”.
“Anh Bùi, em cũng xong rồi.” Lữ Mại lôi từ trong túi hôm nay mang đến ra một cái áo khoác lông chồn (giả) khoác lên người, là người duy nhất đảm nhận trọng trách rap của phòng Tài chính, trang phục của cậu ta cũng phải thật nổi bật.
Bùi Kha nhìn cậu ta mặc quần bó ống côn khoác áo lông, cái chất “dân chơi” bốc lên ngùn ngụt, gật đầu liên tục hỏi: “Áo lông kiếm đâu ra đấy?”
“Mẹ em đưa cho, bảo mặc cái này mới oách.” Lữ Mại chỉnh lại cổ áo, bảo ấm lắm, mời Bùi Kha thử.
Bùi Kha vội giơ bộ quần áo trên tay lên lắc lắc, tỏ ý mình đã có đồ rồi, thấy Ngôn Kiều đứng im lặng bèn hỏi: “Quần áo cô đâu? Bảo tự chuẩn bị không cần anh lo mà?”
“Đương nhiên là ở nhà rồi.” Ngôn Kiều tỏ vẻ bí ẩn: “Mang đến công ty ai cũng thấy hết thì lộ hết, mất hay.”
Bùi Kha cau mày: “Đừng bảo là mấy bộ đồ không đứng đắn đó nhé?”
“Anh yên tâm, kín cổng cao tường, an toàn tuyệt đối.” Ngôn Kiều hạ giọng: “Em làm việc anh cứ yên tâm, đến hôm tất niên anh sẽ rõ, đảm bảo bất ngờ.”
Bùi Kha nửa tin nửa ngờ, nhưng nghĩ đến năng lực làm việc xuất sắc của Ngôn Kiều lại yên tâm phần nào, quay người vỗ tay bảo mọi người cất đồ đạc trở lại làm việc.
Bùi Kha: “Trước Tết còn đợt phát lương nữa, giục các bộ phận nộp đánh giá hiệu suất và báo cáo chi phí công tác, việc gì làm được thì làm trước, đừng để đến 30 Tết còn phải mò lên công ty.”
Tuy 30 Tết không được nghỉ theo luật, nhưng công ty của Bùi Kha ngầm hiểu là không có việc thì không cần đến, coi như được nghỉ.
Mọi người tản ra để làm việc, Bùi Kha cuối cùng cũng có thời gian ngồi xuống để gọi điện cho Triệu Đỉnh Thiên.
Điện thoại reo một tiếng đã có người nhấc máy, Bùi Kha nhướng mày: “Xem ra má Triệu đang lười biếng trong giờ làm việc nhỉ.”
“Tao được nghỉ rồi.” Má Triệu cười, “Hôm nay nhà đã hun xong lạp xưởng với thịt hun khói rồi, tối tao mang qua cho mày với Khỉ.”
Bùi Kha ậm ừ rồi hỏi: “Lần này mày làm hay mẹ mày làm?”
“Tao làm, yên tâm, ngon tuyệt cú mèo.” Triệu Đỉnh Thiên bảo Bùi Kha cứ yên tâm, “Tự dưng gọi tao có việc gì? Cần chỉ đạo nghệ thuật cho tiết mục tất niên à?”
Bùi Kha nhìn quanh quất, thấy không ai để ý mới hạ giọng hỏi: “Dạo này mày còn nói chuyện với Jerry không?”
Triệu Đỉnh Thiên im lặng vài giây rồi chột dạ hỏi lại: “Mày hỏi làm gì?”
“Tiết mục tất niên của anh em đang cần sếp phó giúp đỡ một tay, nếu mày vẫn liên lạc với ổng thì nghĩ cách nói đỡ cho tao vài lời.” Bùi Kha nói rõ mục đích chính là năm mươi ngàn tệ tiền thưởng, “Lấy được tiền tao mời bọn mày đi ăn.”
Không ngờ giọng Thang Kiệt Thụy vang lên ngay từ đầu dây bên kia điện thoại —
“Được rồi, tôi biết rồi.”
Bùi Kha: ...
Đầu dây bên kia vang lên tiếng xin lỗi rối rít của Triệu Đỉnh Thiên: “Xin lỗi nhé Kha, tao đang sắp xếp thịt hun khói nên bật loa ngoài.”
“Sao giờ này hai người lại ở cùng nhau?” Bùi Kha ôm mặt, cảm thấy vỡ vụn.
Triệu Đỉnh Thiên cười gượng gạo: “Tao mang ít lạp xưởng thịt hun khói qua biếu ổng, đang ở nhà ổng đây.”
Bùi Kha rất muốn hỏi “Thật sự chỉ là đưa lạp xưởng thịt hun khói thôi à?”, nhưng nghĩ đến má Triệu đang bật loa ngoài và Jerry đang ngồi chễm chệ bên cạnh, lý trí mách bảo anh không nên hỏi sâu hơn, vội vàng cúp máy.
Ngồi ở chỗ làm việc đấu tranh tư tưởng một hồi Bùi Kha mới lấy lại bình tĩnh, tự an ủi vấn đề không lớn, ít nhất Thang Kiệt Thụy đã đứng về phía mình, coi như tiến thêm một bước đến giải nhất.
Để đảm bảo mọi chuyện suôn sẻ, tối về Bùi Kha còn xác nhận lại với Thành Việt Long xem cậu và người anh em Hổ đã xin nghỉ với đội trưởng bảo vệ chưa, rồi mới yên tâm đi ngủ.
Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ còn thiếu thời cơ, kết quả là đến ngày tất niên, Bùi Kha dẫn Thành Việt Long vừa đến khách sạn, chưa kịp chiêm ngưỡng “bất ngờ” mà Ngôn Kiều đã chuẩn bị thì đã nhận được món quà “hết hồn” từ phòng Kỹ thuật.
Cái lũ vô lại đó đi làm toàn chểnh mảng, chỉ chăm chăm kiếm tiền tăng ca và tiền ăn đêm, thế mà lại thuê người ngoài (outsource) diễn tiết mục văn nghệ!
Lời tác giả:
Bùi Kha: Tôi lạy luôn, hôm nay tôi cũng làm hề y như Bùi Nam.
Triệu Đỉnh Thiên: Lạp xưởng thịt hun khói đặc biệt của má Triệu, ai ăn cũng khen ngon!