Chương 32: Bốn người đàn ông và mùi hương bùng nổ

Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 32: Bốn người đàn ông và mùi hương bùng nổ

Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Triệu Đỉnh Thiên nghĩ hôm nay tuyết rơi nên cứ mặc đại một bộ cho ấm là được, thế là khoác chiếc áo khoác dày cộp màu đỏ thẫm rồi ra khỏi nhà.
Lúc đi trên đường thì chưa thấy gì, nhưng giờ ngồi cạnh Thang Kiệt Thụy, tinh anh công sở với bộ vest chỉnh tề, khoác ngoài chiếc áo dạ lịch lãm, cậu ta mới thấm thía vì sao mẹ mình cứ chê cậu ăn mặc lôi thôi.
Đúng là trông cũng hơi “quá lố” thật.
Thang Kiệt Thụy cũng không ngờ lại gặp Triệu Đỉnh Thiên ở đây, tuy thấy cậu ta ăn mặc hơi kỳ lạ nhưng nghĩ bụng chắc dân nghệ thuật thì thế, nên cũng ngại không dám nhìn chằm chằm.
Hắn nhìn qua vai cậu ta, hỏi người đàn ông vừa theo sau lên xe: “Còn đây là?”
“Chào sếp Thang, tôi là Khúc Hầu.” Khúc Hầu, một tay vẫn ôm quả dưa hấu, chìa tay ra bắt, “Tôi là bạn của Bùi Kha.”
Bùi Kha nhìn hai người qua gương chiếu hậu, thắc mắc: “Sao hai người lại đi cùng nhau thế? Cũng không nói với tôi một tiếng nào, vừa nãy nhìn thấy cậu tôi còn tưởng nhìn nhầm.”
Khúc Hầu thở dài: “Hôm nay đi giao hoa quả cho khách sạn Khải Hoàn, thấy má Triệu nhắn trong nhóm mới biết cậu ấy cũng ở đây, tiện thể đi nhờ về cùng luôn.”
“Bảo sao hoa quả ở Khải Hoàn ngon thế, hóa ra là nhà anh Khúc cung cấp.” Thành Việt Long lại trổ tài ăn nói khéo léo để khuấy động không khí, còn lấy trong túi ra mấy quả quýt và mận mời mọi người: “Biết thế tôi không lấy thêm về làm gì.”
Khúc Hầu cười hà hà: “Lần sau khỏi lấy, thích ăn gì cứ bảo anh, anh bao tất.”
Đang nói chuyện thì Triệu Đỉnh Thiên nhoài người lên, nhìn chằm chằm vào Bùi Kha hỏi: “Kha, trán cậu làm sao thế? Đụng vào đâu mà sưng vù thế kia?”
Bùi Kha cau mày: “Trông rõ thế sao?”
“Rõ mà.” Triệu Đỉnh Thiên gật đầu lia lịa, “Trán cậu cứ như có cái gì đó sắp mọc mầm chui ra vậy.”
Bùi Kha: ...
Bùi Kha: “Ví von kiểu gì thế, không biết nói thì im lặng đi.”
Thang Kiệt Thụy không nhịn được bật cười thành tiếng, không gian trong xe bỗng chốc im bặt. Để lấp liếm cho sự thất lễ của mình, hắn vội quay sang Triệu Đỉnh Thiên mỉm cười: “Món lạp xưởng và thịt hun khói lần trước ngon lắm, cảm ơn cậu nhé.”
“Không có gì, anh thích là được.” Triệu Đỉnh Thiên đáp.
Khúc Hầu ngơ ngác hỏi: “Sao sếp Thang cũng được ăn đồ hun khói má Triệu làm thế?”
Bùi Kha nhìn hai người qua gương chiếu hậu, để trả đũa việc Triệu Đỉnh Thiên chê trán mình sưng, anh cố tình hỏi: “Đúng đấy má Triệu, tôi chưa hỏi vụ lần trước đâu nhé, sao cậu lại đến tận nhà sếp Thang đưa thịt hun khói thế?”
Một Beta và một Omega cùng lúc chất vấn Alpha của mình, Thành Việt Long ngồi ghế phụ bị tin tức chấn động này khiến cậu ta ngơ ngác.
Sao hai người này sau đó vẫn còn liên lạc? Lại còn bị Bùi Kha bắt quả tang tại trận nữa chứ, giờ thêm anh Khúc ngồi đây, ba người đàn ông một vở kịch đã đủ để thành “Tam Quốc Diễn Nghĩa” rồi.
Giờ là bốn người đàn ông một vở kịch, Thành Việt Long cảm thấy sắp có biến lớn, liền vểnh tai lên nghe ngóng.
“Chuyện dài lắm, tất cả là tại mẹ tôi.” Triệu Đỉnh Thiên nghĩ đến vụ này là đau đầu.
Thang Kiệt Thụy cũng mỉm cười giải thích: “Tại mẹ tôi với mẹ thầy Triệu là bạn nhảy quảng trường.”
Mẹ Triệu Đỉnh Thiên khổ vì chồng con đã lâu, chỉ đành ra ngoài mượn điệu nhảy để giải sầu, nhờ nhảy múa mà kết bạn, tự nhiên quen biết mẹ Thang Kiệt Thụy, người cũng đam mê nhảy múa và 55 tuổi còn đi tập xoạc chân.
Hai bà mẹ tâm đầu ý hợp, gặp nhau chỉ hận không gặp sớm hơn, ngày nào cũng gặp nhau tán gẫu, cùng nhau nói xấu chồng con, cùng nhau phát triển sự nghiệp nhảy múa, dẫn dắt hội chị em càn quét các giải nhảy quảng trường lớn nhỏ, nghe đồn còn nhận được lời mời tham gia Gala cuối năm tại chi nhánh địa phương.
Má Triệu kể: “Hôm đấy mẹ tôi rủ tôi đi biếu quà các gia đình, đúng lúc gặp Thang Kiệt Thụy ở nhà, tôi mới biết đấy là nhà anh ấy.”
Biệt thự đơn lập có sân vườn, Triệu Đỉnh Thiên xách lạp xưởng và thịt hun khói, theo sau người mẹ sang chảnh bước vào nhà, chào hỏi mẹ Thang Kiệt Thụy.
Kết quả chưa nói được mấy câu thì Thang Kiệt Thụy từ trên lầu đi xuống, hai người chạm mặt nhau trong tình huống không ngờ, rồi mới có chuyện chia thịt trong bếp và bị Bùi Kha gọi điện bắt gặp.
“À đúng rồi, tiết mục của Bùi Kha ấn tượng thật đấy.” Nhớ đến chuyện này, Triệu Đỉnh Thiên không quên lời dặn của Bùi Kha, quay sang hỏi Thang Kiệt Thụy: “Tính giải trí và nghệ thuật đều cao, có hy vọng giành giải nhất trong tiệc tất niên công ty anh không?”
Bùi Kha nghe thế vội ho khan ngắt lời: “Má Triệu, thôi khỏi hỏi.”
Muốn hỏi thì cũng đừng hỏi trước mặt tôi chứ, anh bạn!
“Không sao.” Thang Kiệt Thụy cau mày, chỉnh lại tư thế ngồi cho thoải mái rồi nói: “Tiết mục của các cậu mới mẻ quá, chủ tịch đã lớn tuổi nên hơi khó chấp nhận. Nhưng tôi cũng đã nói đỡ vài câu rồi, còn kết quả thế nào thì không dám hứa trước.”
Dù sao công ty cũng không phải do Thang Kiệt Thụy một tay quyết định tất cả, hắn không quyết định được mọi việc.
Bùi Kha vội nói: “Sếp Thang, tôi chỉ thuận miệng nói thế thôi, sếp đừng để tâm.”
“Tôi biết, nhưng các cậu diễn tốt thật mà, đoạn cuối nhảy ra khỏi thùng được thiết kế hay lắm.” Thang Kiệt Thụy vừa nói vừa cởi cúc áo trên cùng, “Rất mới lạ, cảm giác như phá vỡ mọi rào cản xã hội vậy.”
Khúc Hầu lại chìa tay về phía Thang Kiệt Thụy: “Chí lớn gặp nhau.”
Nhìn hai người bắt tay thật chặt đồng tình với nhau, Bùi Kha không nhịn được liếc xéo Thành Việt Long, kẻ đã coi mình như cái dùi cui, dùng sức như trâu húc mả, ánh mắt đầy vẻ trách móc không lời.
Thành Việt Long nhìn thẳng phía trước, ngượng ngùng nói: “Anh Bùi, phía trước tắc đường rồi, anh đi chậm thôi.”
Chiếc Jetta đen giảm tốc độ ngay lập tức, Thang Kiệt Thụy nhìn tình hình giao thông phía trước cau mày, nhắm mắt xoa thái dương hỏi: “Tiểu Bùi, còn bao lâu nữa mới tới?”
“Chắc tầm hai mươi phút nữa, đằng trước hình như có tai nạn.” Bùi Kha lướt điện thoại xem bản đồ để tìm đường khác.
Nhưng xe đã bị vây kín giữa dòng xe cộ trên đường cao tốc trên cao, trừ khi mọc cánh bay lên trời, nếu không thì chỉ có nước nhích từng chút một như rùa bò.
Bốn người nói chuyện phiếm vài câu, Bùi Kha thấy Thang Kiệt Thụy hạ cửa kính ghế sau xuống bèn hỏi: “Sếp Thang, tôi bật điều hòa nóng quá sao?”
“À không, tôi hơi váng đầu một chút, mở cửa cho thoáng khí thôi.” Thang Kiệt Thụy mỉm cười.
Triệu Đỉnh Thiên nhìn dòng xe bất động mà tặc lưỡi: “Sao mãi không nhích chút nào thế này, tôi buồn đi vệ sinh rồi.”
“Hay anh Triệu xuống xe giải quyết trước đi.” Thành Việt Long nhìn dòng xe dài dằng dặc, “Kiểu này còn lâu mới đi được, nhịn lâu hại thận lắm.”
Triệu Đỉnh Thiên nhìn đường cao tốc ngoài cửa sổ im lặng vài giây rồi nói: “Thành Việt Long à, đây là đường trên cao, cậu bảo anh đi vệ sinh ở đâu?”
“Ra mép cầu đó.” Khúc Hầu chỉ ngón cái ra ngoài, “Đón gió giải tỏa nỗi buồn, cẩn thận cảnh sát tóm được là bị phạt cả trăm tệ đấy.”
Triệu Đỉnh Thiên: ...
Triệu Đỉnh Thiên: “Thôi tôi nhịn vậy.”
Tuy cậu ta tôn sùng vẻ đẹp tự nhiên phóng khoáng, nhưng chưa đến mức vạch ra cho thiên hạ xem. Lỡ ai quay lại đăng lên Douyin, tối về họ hàng nhìn thấy thì chết dở.
Lúc đó mình mất mặt là chuyện nhỏ, mẹ Triệu mất mặt mới là chuyện lớn, cậu ta còn muốn sống sót qua năm mới.
“À, năm nay bố mẹ tôi đi du lịch dịp Tết rồi, tôi không về nhà nữa.” Bùi Kha đột nhiên nói.
“Sao thế?” Khúc Hầu vội hỏi: “Đêm giao thừa cậu cũng không về ăn cơm với anh cậu sao?”
“Đương nhiên là không về, tôi không muốn ngày cuối năm còn rước bực vào người.” Bùi Kha khựng lại, “Với lại Bùi Nam chắc phải trực bệnh viện, cũng chẳng ở nhà đâu.”
Thành Việt Long nhìn Bùi Kha dò hỏi: “Vậy anh Bùi ăn Tết một mình sao?”
Trong lòng cậu nghĩ Khúc Hầu và Triệu Đỉnh Thiên là bạn đời của Bùi Kha chắc chắn phải đến chơi cùng, lúc này lợi ích của việc có nhiều người yêu mới phát huy tác dụng, dịp Tết hai người có thể thay phiên nhau trực ban.
Nhưng không ngờ Bùi Kha đáp tỉnh bơ: “Đương nhiên là một mình rồi. À, bao giờ cậu về quê ăn Tết? Tôi nhớ nhà cậu ở thành phố bên cạnh, đi tàu cao tốc mất một tiếng là đến nhỉ.”
Thành Việt Long nghe vậy cau mày, nhưng thấy hai anh ngồi sau chẳng phản ứng gì, nhận ra ngay đám AO này không tin được, đành gật đầu: “Tối 29 tôi về, mùng ba quay lại.”
“Ừ, tôi biết rồi.”
Bùi Kha nhả chân phanh, cho xe nhích theo dòng người cuối cùng cũng chịu di chuyển.
Triệu Đỉnh Thiên khát nước mà không dám uống, bàng quang căng tức khiến cậu ta nhăn nhó, nhớ lại chuyện lần trước ở dưới tòa nhà công ty Bùi Kha, không nhịn được nói: “Sao tôi cảm giác bốn đứa mình cứ tụ lại là y như rằng có chuyện chẳng lành thế nhỉ?”
Thang Kiệt Thụy đang dựa cửa sổ hóng gió quay sang nhìn cậu ta, nhướng mày hỏi: “Sao? Hiệp Sĩ Rách Đũng lại gặp sự cố mới à?”
“Tôi buồn đi vệ sinh, với lại anh đừng nhắc chuyện đó nữa được không? Tôi cũng có gọi anh là Hiệp Sĩ Lót Giày đâu.” Triệu Đỉnh Thiên bất lực quay sang nhìn Thang Kiệt Thụy, phát hiện mặt hắn đỏ bừng.
Cậu ta cau mày chưa kịp hỏi đối phương có bị ốm không, thì nghe thấy Khúc Hầu bịt mũi, nói giọng nghẹt mũi: “Triệu Đỉnh Thiên, cậu rốt cuộc muốn đi vệ sinh kiểu gì? Có kẹp chặt mông lại đừng ‘thả bom’ nữa được không.”
Triệu Đỉnh Thiên: ...
Triệu Đỉnh Thiên: “Liên quan gì đến mông tôi? Nó đang im thin thít không nói năng gì nhé.”
“Thế sao tôi ngửi thấy mùi khét lẹt thế này?” Khúc Hầu chất vấn, liếc nhìn hàng ghế trước: “Chẳng lẽ mông hai người kia ‘nói bậy’ sao?”
Bùi Kha lườm: “Đồ thần kinh.”
Thành Việt Long lắc đầu lia lịa: “Không phải tôi, nhưng đúng là tôi ngửi thấy mùi khét thật, anh Triệu mở cửa sổ ra đi.”
Triệu Đỉnh Thiên không động đậy, nhìn Thang Kiệt Thụy chằm chằm vài giây, tim thót một cái, chậm rãi hỏi: “Anh... không phải là...”
Thang Kiệt Thụy thở dài ôm trán: “Xin lỗi mọi người, tôi đột nhiên đến kỳ mẫn cảm.”
Trong xe chết lặng, Bùi Kha lập tức mở toang hết cửa kính xe, nhưng một mùi pheromone nồng nặc như gỗ cháy bỗng bùng nổ từ người Thang Kiệt Thụy.
Triệu Đỉnh Thiên cảm giác như đang ở giữa đám cháy, bịt mũi kêu cứu: “Chẳng phải Bùi Kha bảo pheromone của anh là mùi tuyết tùng sao?”
Thang Kiệt Thụy cố gượng giải thích: “Tuyết tùng cháy thì cũng là tuyết tùng thôi mà.”
Má Triệu: ...
Bệnh à!