Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi
Chương 35: Nỗi buồn của kẻ "đánh dấu"
Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau một lúc hôn mê ngắn ngủi, Thành Việt Long cuối cùng cũng tỉnh lại. Nhưng câu đầu tiên cậu nói ra lại là hỏi Triệu Đỉnh Thiên đã đi vệ sinh chưa. Điều này khiến má Triệu, vốn đang ân hận, càng thêm cảm động, liền tuyên bố từ hôm nay Thành Việt Long chính là em trai ruột của mình.
"Anh mày đến bệnh viện chỉ để đi vệ sinh thôi." Má Triệu trấn an thằng em, giờ anh mày đã "nhẹ gánh" lắm rồi.
Thành Việt Long gật đầu: "Thế thì tốt, thế thì tốt. Tôi chỉ sợ anh tè ra xe anh Bùi thôi."
Má Triệu: ...
Bùi Kha hắng giọng, vội vàng đánh trống lảng sang chuyện khác: "Còn thấy khó chịu ở đâu không?"
"Hết rồi." Thật ra Thành Việt Long vẫn thấy đầu óc hơi mụ mị, nhưng cậu lắc đầu nói: "Chỉ là cảm giác mũi không ngửi thấy mùi gì nữa."
Khúc Hầu giật mình: "Sao thế? Bệnh viêm mũi cũng lây à?"
"Đương nhiên là không. Chắc do niêm mạc mũi bị pheromone kích thích mạnh quá nên tổn thương chút thôi." Thang Kiệt Thuỵ vừa nói vừa gọi y tá đến báo bệnh nhân đã tỉnh.
Y tá vào xem, bác sĩ cũng nhanh chóng tới kiểm tra sơ bộ, hỏi Thành Việt Long vài câu rồi gật đầu: "Không sao đâu, mất khứu giác tạm thời là bình thường. Thở oxy thêm chút nữa là về được."
Bùi Kha thở phào nhẹ nhõm, cảm ơn rối rít bác sĩ và y tá. Đợi họ đi rồi, anh quay sang nhìn Thành Việt Long cười khổ: "Cậu tự nhiên lăn đùng ra ngất, gọi mãi không dậy làm tôi sợ chết khiếp."
Chiếc xe Jetta của anh suýt nữa thì có thêm cái "hồn hoàn" 20 năm tuổi rồi.
*Hồn hoàn là một khái niệm trong truyện và game Đấu La Đại Lục, chỉ bản mệnh nội đan của các hồn thú, chứa toàn bộ năng lượng và tinh hoa mà chúng tu luyện được.
"Tôi cũng không muốn thế đâu." Thành Việt Long giải thích, mình vốn đã bị kích thích đến nỗi choáng váng sắp không trụ nổi, ai ngờ má Triệu bùng nổ cú chót làm giọt nước tràn ly, đánh gục cậu luôn.
"Nhưng mà mùi xăng của anh Triệu công nhận là nồng nàn thật." Thành Việt Long giơ ngón cái với Triệu Đỉnh Thiên, thể hiện sự khen ngợi đến từ rồng con.
Thang Kiệt Thuỵ nghe vậy cười ân hận: "Chuyện này đều tại tôi. Tiền viện phí và kiểm tra tôi đã trả rồi, nếu sau này cần kiểm tra thêm cậu cứ liên hệ với tôi, tôi sẽ chịu trách nhiệm đến cùng."
"Được." Thành Việt Long cũng chẳng khách sáo với sếp Thang, nhưng cậu hiểu rõ cơ thể mình, chân thành nói: "Nhưng chắc không sao đâu."
Chỉ hơi tò mò là sau đó trên xe đã xảy ra chuyện gì mà mọi người đều bình thường đứng đây, chỉ mỗi mình cậu là nạn nhân nằm trên giường bệnh.
Bùi Kha mặt không đổi sắc nói: "Chả có gì. Cậu ngất xong bọn tôi phi ngay đến trạm xử lý lấy thuốc ức chế dạng hít, thế là mọi người ổn định lại thôi."
"Xe anh không sao chứ?" Thành Việt Long hỏi.
Bùi Kha mỉm cười: "Không sao, yên tâm."
Đợi Thành Việt Long hồi phục hoàn toàn, tháo ống thở oxy ra, cả nhóm ra cổng bệnh viện chuẩn bị về. Lúc này Thang Kiệt Thuỵ gửi lời chào tạm biệt.
"Hôm nay làm phiền mọi người quá." Hắn nhìn Bùi Kha xin lỗi lần nữa, dặn dò có vấn đề gì nhất định phải báo cho hắn.
Bùi Kha vội nói: "Sếp Thang cũng đâu cố ý, mọi người đều không sao cả, sếp đừng nghĩ nhiều."
Thang Kiệt Thuỵ vẫn rất ân hận, hắn ôn tồn bảo: "Sau này cậu cứ gọi tôi là Jerry, gọi sếp Thang nghe xa lạ quá."
Hai người xã giao thêm vài câu, đợi xe công nghệ Thang Kiệt Thuỵ đặt đến nơi rồi chia tay. Triệu Đỉnh Thiên nhìn theo bóng lưng Omega mình vừa đánh dấu tạm thời cứ thế bỏ đi không ngoảnh lại.
Khoảng cách giữa hai người ngày càng xa, một nỗi mất mát và lưu luyến khó tả bao trùm lấy cậu ta.
Khúc Hầu đi theo Bùi Kha được vài bước, thấy Triệu Đỉnh Thiên không theo kịp, quay đầu hét: "Má Triệu, làm gì đấy? Nhanh chân lên!"
Triệu Đỉnh Thiên lúc này mới như bừng tỉnh đuổi theo, lầm bầm trách ngược: "Bọn mày đi cũng chẳng gọi tao một tiếng."
"Vừa nãy mày nhìn cái gì thế? Không nỡ xa người ta à?" Khúc Hầu tặc lưỡi: "Chẳng phải bảo sau khi đánh dấu tạm thời người không rời được là Omega sao? Sao đến lượt mày lại ngược đời thế này?"
Triệu Đỉnh Thiên bị nói trúng tim đen, im lặng hai giây rồi thở dài u sầu: "Chắc tại tao đa cảm quá."
Khúc Hầu: ...
Khúc Hầu: "Thần kinh."
Thành Việt Long đi trước nghe mà mặt mũi kinh hoàng, vội chui tọt vào ghế phụ hỏi nhân chứng còn lại: "Anh Bùi, anh Khúc nói thế là ý gì? Ai đánh dấu tạm thời ai cơ?"
"Chuyện dài lắm." Bùi Kha thở dài: "Tóm lại là má Triệu cắn Thang Kiệt Thuỵ một miếng, hai người đánh dấu tạm thời rồi."
Thành Việt Long không dám tin vào tai mình, càng không dám tưởng tượng trong lúc mình hôn mê thì băng ghế sau chiếc Jetta đen đã diễn ra cảnh tượng gì.
Cậu ngây ra mấy giây rồi lắp bắp: "Chẳng phải anh bảo lấy thuốc ức chế hít hai cái là xong rồi à?"
"Thì lúc nãy Thang Kiệt Thuỵ còn ở đấy, nhỡ người ta không muốn nhắc đến mà tôi lại bô bô kể với cậu, thì tôi còn mặt mũi nào làm việc ở công ty nữa." Bùi Kha vừa nói vừa quay xuống lườm Triệu Đỉnh Thiên đang thẫn thờ ngồi ghế sau: "Mày không giữ mồm giữ miệng được à?"
Tuy nhiên má Triệu chẳng có phản ứng gì, chỉ nhìn cảnh vật lùi lại ngoài cửa sổ, lẩm bầm hát một mình: "Không biết vì sao, nỗi sầu cứ vây lấy tôi."
Khúc Hầu giải thích hộ bạn: "Mày cũng đừng trách nó, tại mày cua gấp quá hất hai đứa nó đập vào nhau đấy chứ."
Bùi Kha: "Thế cũng tại nó không có khả năng kiềm chế."
Anh vừa lái xe vừa ca cẩm, chỉ trích Triệu Đỉnh Thiên vài câu một cách nghiêm túc, từ chuyện đánh dấu tạm thời lạc đề sang con đường thăng chức của mình, khiến Khúc Hầu buồn cười. Đang định bảo Bùi Kha bình tĩnh lại thì điện thoại cậu ta reo.
Khúc Hầu nhìn màn hình rồi nghe máy gọi một tiếng "Cha".
"Hôm nay con mệt không muốn livestream đâu... Vâng, đang đi ăn... Đúng rồi, đi cùng bọn nó..."
Nghe Khúc Hầu nói chuyện ngắt quãng, đợi cậu ta cúp máy Bùi Kha hỏi ngay: "Có phải lỡ mất buổi livestream cuối năm tối nay không?"
"Sao cũng được, tao cũng muốn nghỉ ngơi vài ngày." Khúc Hầu cầm điện thoại thở dài: "Giao hàng nhanh sắp nghỉ rồi, người mua cũng ít, với lại giờ khách đến cửa hàng mua sắm Tết đông nghịt, không live càng tốt."
Bùi Kha nhướng mày: "Thế còn người hào phóng top 1 của mày thì sao? Vẫn liên hệ à?"
Thành Việt Long vừa hoàn hồn sau vụ má Triệu đánh dấu sếp Thang lại giật mình thon thót, nhớ ra Khúc Hầu còn có một "chàng thơ" trên mạng.
Rối tinh rối mù, sao cái gia đình thời đại này của chủ nhà ngày càng đông đúc thế này?
"Suýt quên vụ này, tao phải bảo anh ấy một tiếng tối nay không live." Khúc Hầu vừa nói vừa mở khung chat gõ chữ: "Phải công nhận người hào phóng đó tốt tính phết, mỗi tội cách nói chuyện hơi già."
Bùi Kha cười khẩy: "Già á? Cẩn thận người ta dùng chế độ viết tay đấy."
"Không đến nỗi, người ta trả lời tin nhắn nhanh lắm." Khúc Hầu bênh vực.
Lúc này má Triệu quay sang u ám nói: "Biết đâu là nhập liệu bằng giọng nói thì sao? Mẹ tao toàn thế."
Khúc Hầu túm đầu thằng bạn xoay ra cửa sổ: "Ngậm mồm vào đi anh Xăng, lo mà chống chọi với cơn nghiện tạm thời của mày đi, đừng xía vào chuyện của tao."
Đúng như Khúc Hầu nói, tin nhắn vừa gửi đi đã nhận được phản hồi của người hào phóng top 1, người kia gửi icon cái ôm, còn ân cần hỏi Khúc Hầu khó chịu ở đâu.
Nể tình người hào phóng tặng bao nhiêu quà, Khúc Hầu cũng trải lòng, thú nhận thật là bị kích thích bước vào kỳ mẫn cảm ngay trên xe.
Không ngờ người kia như bị kích động, gửi liên tục mấy tin nhắn. Bùi Kha chỉ nghe thấy tiếng tin nhắn nổ liên hồi phía sau, anh nhướng mày: "Nghe tốc độ này thì đúng là không phải viết tay thật."
"Đã bảo không phải mà, người ta quan tâm tao đấy." Khúc Hầu múa ngón tay trên bàn phím kể lại sự việc, kết quả người kia biết trên xe có năm người thì trạng thái cứ hiện "đang nhập" mãi mà không thấy tin nhắn gửi đến.
Một lúc lâu sau, người hào phóng top 1 mới phản hồi.
> Nam Viên: Thế em đỡ chưa? Đang ở bệnh viện à?
> Vua Khỉ: Không sao rồi, giải quyết xong ngay trên xe rồi.
Ba chữ "ngay trên xe" mang quá nhiều ý nghĩa, người hào phóng top 1 im bặt. Ở nơi Khúc Hầu không nhìn thấy, thế giới của ai đó đang chao đảo dữ dội, sóng thần ập đến.
Còn xe của Bùi Kha cũng đã đậu vào bãi đỗ xe quán cá nướng, anh gọi mọi người xuống ăn cơm.
Trời đã tối, ánh đèn hắt lên những bông tuyết đang rơi. Vì hôm nay là 23 tháng Chạp nên quán đông nghịt khách, họ phải chờ nửa tiếng mới có bàn.
Bùi Kha đưa thực đơn cho Thành Việt Long gọi món, nhìn vẻ mặt ủ rũ của má Triệu đối diện, không kìm được đưa tay vẫy vẫy trước mặt: "Mày ổn không đấy?"
"Ổn, chỉ hơi mất hứng tí thôi." Má Triệu thở dài: "Tao vừa tìm trên mạng thấy bảo hai mươi bốn giờ đầu tiên sau khi đánh dấu tạm thời là lúc tâm lý dựa dẫm mạnh nhất, sao ổng trông chẳng có vẻ gì thế nhỉ."
Khúc Hầu an ủi: "Người ta là doanh nhân thành công, lại giỏi che giấu, biết đâu cũng giống mày nhưng không nói ra thôi, hay mày gọi điện cho ổng thử xem."
"Ổng có nghe máy không?" Má Triệu bắt đầu lo lắng bồn chồn, buồn rầu: "Vừa tách ra đã gọi điện thì có vẻ mình 'kém sang' quá không? Với lại nhỡ ổng không nghe máy thì tao thành trò cười à."
Bùi Kha hỏi ngược lại: "Chứ giờ mày không phải trò cười chắc?"
Triệu Đỉnh Thiên: ...
Đối diện là Omega tán tỉnh qua mạng ngay trước mặt người yêu, bên trái là Beta nói năng đầy châm biếm, bên phải là Alpha đang khó chịu vì đánh dấu tạm thời. Thành Việt Long thật sự không dám tin đây là một gia đình hạnh phúc viên mãn.
Cậu nhìn trái nhìn phải, cuối cùng chọn cách giơ tay hét lớn: "Phục vụ! Gọi món!"
Đợi gọi món xong, má Triệu vẫn chưa quyết định có gọi cho Thang Kiệt Thuỵ hay không, thì Bùi Kha đã nhìn thấy bài đăng mới nhất trên WeChat của phó giám đốc.
Trên bàn tiệc sang trọng linh đình, tuy không phải ai cũng đẹp trai ngời ngời nhưng ít ra không có ai là "Chiến Thần Áo Trùm".
Anh nhìn lướt qua ngay không dám cho má Triệu xem, mà nói: "Thôi thôi, mày đói quá hóa điên đấy, ăn no là hết nghĩ vớ vẩn ngay."
"À đúng rồi, đầu hai đứa mày có cần đi bệnh viện khám không?" Khúc Hầu ngắm nghía cái trán sưng vù như ông Thọ của hai thằng bạn: "Giờ vừa sưng vừa tím trông ghê chết."
Thành Việt Long cũng gật đầu, bật camera trước điện thoại đưa cho Bùi Kha xem: "Anh Bùi, anh không đau thật à?"
Bùi Kha nhìn xong nhíu mày: "Vấn đề không phải đau hay không, đầu tôi sưng thế này mà bây không nhắc tôi, để tôi vác cái mặt này đi ung dung ngoài đường à?"
Hèn chi lúc nãy xếp hàng bao nhiêu người ngoái lại nhìn, cứ tưởng đi cùng Thành Việt Long thu hút, hóa ra ngôi sao sáng nhất đêm nay lại là chính mình.
Nhục quá đi mất!
"Mai anh mày có trực không?" Triệu Đỉnh Thiên cũng nhận ra đầu mình có vấn đề: "Tao vẫn muốn khám chỗ ổng."
Bùi Kha nhíu mày: "Khám khoa xương khớp có được không đấy?"
"Xương sọ cũng là xương mà." Má Triệu cãi lý.
Bùi Kha im lặng một lát rồi gọi cho Bùi Nam, không ngờ chuông reo hai tiếng thì bị cắt máy cái rụp. Anh nhíu mày gọi lại lần nữa, chuyện còn kỳ quái hơn đã xảy ra.
Bùi Nam đã chặn số anh.
—
Lời tác giả:
Thành Việt Long: Chủ nhà tốt bụng của tôi ơi, gia đình phức tạp quá thể.
Bùi Nam: Yêu đơn phương là một cuộc chiến hỗn loạn của riêng một người.