Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi
Chương 4: Dọn cả đồ nghề đến ở
Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuộc đời con người có thể lúc thăng lúc trầm, nhưng không thể nào cứ mãi rớt xuống vực thẳm như thế này được. Đặc biệt khi nhìn lại những chuyện đã xảy ra gần đây, Thành Việt Long cảm thấy vận đen của mình không chỉ đơn thuần là do sao Thủy nghịch hành nữa.
Đầu tiên là bị bạn cùng phòng trọ lẻn lên giường quấy rối lúc nửa đêm, cậu ra tay dạy cho nó một bài học, vừa tốn tiền thuốc men lại còn bị buộc phải chuyển nhà.
Tiếp đến là cuối năm tìm nhà đã khó khăn, thế mà ông chủ mãi không chịu trả lương. Cậu định bụng cố gắng cầm cự thêm chút nữa, vượt qua cửa ải này là xong. Ai dè cố quá lại thành ra chuyện, ông chủ bỏ trốn biệt tăm, cửa ải cần vượt qua giờ lại biến thành cái hố chôn vùi cậu.
Đúng là sao Thủy lao thẳng vào Trái Đất, không phải phạm Thái Tuế mà là phạm tội tày trời.
Hết khổ đến sướng, đúng ngay lúc Thành Việt Long đang đau đầu nhức óc, đứng trước ngõ cụt của cuộc đời, không biết phải đi về đâu, chỉ còn nước "chó cùng đường cắn giậu", thì người bạn đại học Bàng Đồng đã chìa bàn tay tròn trịa của mình ra cứu giúp.
Thành Việt Long đã chuẩn bị tâm lý rằng dù chủ nhà có lập dị đến mấy cũng phải thuê cho bằng được để thoát khỏi cảnh bị quấy rối tình dục, ai ngờ ngoảnh đầu nhìn lại, người ấy lại đang đứng ngay nơi rực rỡ ánh đèn hoa.
Nhìn thấy "Lôi Phong" đang bước nhanh tới, Thành Việt Long cảm thấy cả thế giới của mình như bừng sáng hẳn lên.
Hóa ra là anh ấy.
Đối phương cũng ngạc nhiên không kém, hai người nhìn nhau mấy giây không nói được lời nào, mãi đến khi Khúc Hầu đứng bên cạnh thắc mắc lên tiếng: "Sao thế? Hai người quen nhau à?"
Thành Việt Long lập tức tỉnh táo, với ý định tạo ấn tượng tốt với đối phương, cậu vội vàng đưa tay ra: "Xin chào, tôi tên là Thành Việt Long, là bạn học của Bàng Đồng."
"Chào cậu, chào cậu." Bùi Kha bắt tay cậu, liếc mắt ra hiệu cho Khúc Hầu, nhưng tiếc là con khỉ này không hiểu ý, còn hỏi lại xem có phải mắt Bùi Kha bị bụi bay vào không.
Bàng Đồng cũng lấy làm lạ hỏi: "Hai người quen nhau à?"
"Không hẳn là quen, chỉ là có duyên gặp một lần thôi." Bùi Kha cười gượng hai tiếng, hối hận vô cùng vì sao lúc ra khỏi nhà mình không dọn dẹp đống dụng cụ tập gym mới khuân về hôm qua.
Nhỡ đâu người ta vào nhà nhìn thấy thì không biết liệu có giữ được không, nhưng đồ đã vào túi mình rồi thì làm gì có chuyện trả lại!
Bùi Kha đang rối bời, nhưng vẫn phải cố gắng nở nụ cười gượng gạo giới thiệu: "Thế chúng ta vào nhà xem thử trước nhé. Nhà này hiện tại tôi đang ở, phòng cho thuê lần này là phòng khách hướng Nam. Mấy cái này chắc Bàng Đồng nói qua với cậu rồi đúng không?"
"Đã nói rồi." Thành Việt Long gật đầu, "Cậu ấy còn bảo anh thích yên tĩnh, nếu tôi tập gym ở nhà thì có ảnh hưởng đến anh không? Ví dụ như nhảy aerobic trong phòng ngủ chẳng hạn."
Bùi Kha nghĩ ngợi rồi nói: "Tôi thì sao cũng được, miễn là hàng xóm tầng dưới không ý kiến gì là được."
"Cái này anh cứ yên tâm, tôi chắc chắn sẽ tập vào những khung giờ khác, không làm phiền hàng xóm đâu." Thành Việt Long hỏi thêm vài câu nữa, thấy câu trả lời của Bùi Kha đều rất hợp ý mình, nhớ đến tên bạn cùng phòng biến thái sáng nay lại lảng vảng trước cửa phòng, cậu có chút nôn nóng hỏi: "Vậy bao giờ tôi có thể chuyển vào được?"
"Hả?"
Lần này cả Bùi Kha, Bàng Đồng lẫn Khúc Hầu đều ngớ ra. Khúc Hầu nhìn cậu chàng đẹp trai mà đầu óc có vẻ không được nhanh nhạy cho lắm, có ý tốt nhắc nhở: "Cậu đẹp trai ơi, nhà cửa thế nào cậu còn chưa xem, tiền thuê cũng chưa bàn mà."
"À à à." Thành Việt Long vỗ trán nhận ra mình đã quên mất điểm quan trọng nhất, vội vàng nói: "Ngại quá, tôi quên mất là mình chưa xem nhà, ha ha."
Bùi Kha: ...
Nghe tiếng cười gượng gạo của cậu, Bùi Kha quay đi với tâm trạng vô cùng phức tạp. Cái điệu bộ ngốc nghếch này mà sao dụ được bao nhiêu học viên mua thẻ tập, trở thành "ngôi sao doanh số" của phòng gym thế nhỉ? Chẳng lẽ đúng là "đầu óc ngu si, tứ chi phát triển", dùng nhan sắc để bù đắp trí tuệ thật à?
Anh hận cái thế giới chỉ nhìn mặt và giới tính này ghê gớm.
Đang lúc Bùi Kha lại rơi vào vòng xoáy của những suy nghĩ lung tung, thì thang máy đã đến tầng cần đến, cửa mở ra, đập ngay vào mắt là cái tủ giày của nhà hàng xóm thiếu ý thức bên cạnh.
"Hai thang máy cho hai hộ, đây là đồ của nhà bên cạnh." Bùi Kha bực bội nói.
Khúc Hầu tặc lưỡi: "Lần trước mày chẳng bảo với ban quản lý rồi sao? Sao đồ vẫn để đây thế này?"
"Dạo này bận quá chưa có thời gian để ý, lúc nào rảnh tao sang nói chuyện với họ sau." Bùi Kha vừa nói vừa rẽ phải mở cửa, "Mấy hôm nay bận nên nhà cửa chưa dọn dẹp gì nhiều, mong cậu đừng chê."
Thành Việt Long liếc nhìn cái tủ giày kia thêm hai cái rồi nói: "Không chê không chê."
Dù có bừa bộn đến mấy thì có bằng cái chỗ cậu đang ở không? Chỗ đó đúng là cái bãi rác! Mình phải chuồn khỏi đó ngay lập tức!
Bàng Đồng thấy thái độ của bạn mình có vẻ hơi sai sai, nhiệt tình quá mức, vội vàng huých nhẹ cậu một cái, ra hiệu cho cậu bình thường lại một chút.
Đây là đối tượng của ông anh họ mình đấy, dù chỉ là một trong số những đối tượng tiềm năng.
Vào nhà thay đôi dép dùng một lần như ở khách sạn, Thành Việt Long ngẩng đầu nhìn, thấy căn nhà thông thoáng, bật sưởi nền ấm hơn bên ngoài mấy độ. Phòng khách tuy trống hoác, chẳng có sofa hay bàn trà gì, nhưng nhìn cái tủ ly cũng thấy được đẳng cấp của nó, rõ ràng là xịn hơn cái phòng trọ 'bãi rác' trước kia của mình rất nhiều.
Độ hài lòng tăng vùn vụt, nhưng nghĩ lại giá thuê nhà xịn thế này chắc chắn không rẻ, khóe miệng đang nhếch lên của cậu lập tức xịu xuống.
Xét tình hình tài chính eo hẹp hiện giờ, nhất định phải mặc cả với người ta thôi.
Ngay lúc Thành Việt Long đang vắt óc suy nghĩ xem nên bắt đầu mặc cả từ đâu, ánh mắt cậu bỗng khựng lại, khóa chặt vào đống dụng cụ tập gym chất đống ở ngoài ban công.
Khoan đã, mấy thứ này sao nhìn quen mắt thế nhỉ?
Cậu lập tức bước tới vài bước, đưa tay sờ thử, cái cảm giác quen thuộc này, trọng lượng quen thuộc này, nhiệt độ quen thuộc này...
Là mày! Đồng nghiệp cùng cơ quan của tao!
Thấy Thành Việt Long quay đầu nhìn mình, tim Bùi Kha thót lại một cái, anh lập tức nở nụ cười nói: "Tôi có làm thẻ tập ở phòng gym S.B."
Liên tưởng đến cảnh tượng gặp nhau lần đầu hôm qua, Thành Việt Long lập tức hiểu ra sự xuất hiện của "Lôi Phong" ở đó hoàn toàn không phải ngẫu nhiên, anh ấy cũng đến đó để khuân đồ tập gym!
"Ý là sao?" Khúc Hầu huých Bùi Kha, "Rốt cuộc hai người gặp nhau ở đâu thế?"
Bùi Kha lườm cậu ta, hạ giọng nói: "Hôm qua mày với má Triệu đứng ở cửa thấy cái đám người đông nghịt đó, người đi đầu là cậu ta chứ ai."
"Gì cơ?" Khúc Hầu ngớ ra.
Thành Việt Long lập tức giải thích: "Trước đây tôi là huấn luyện viên ở phòng gym S.B."
"Hóa ra là thế." Khúc Hầu cũng nhận ra mấu chốt của vấn đề, nhớ đến cái máy đếm tiền mới "nhặt" được hôm đó ở cửa hàng nhà mình, cười gượng mấy tiếng: "Ha ha, hóa ra trùng hợp thế à."
Bàng Đồng vẫn ngơ ngác: "Cái gì cơ?"
Thành Việt Long kể tóm tắt chuyện ông chủ phòng gym bỏ trốn, rồi nhìn Bùi Kha hỏi: "Chỗ này đều là anh chuyển từ phòng gym về à?"
Bùi Kha gật đầu: "Đúng thế."
Thì sao? Cậu định khuân đống này từ nhà tôi về lại đấy à? Đừng có mơ!
Ngay khi miệng anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc tranh cãi, thì không ngờ Thành Việt Long lại gật đầu đầy phấn khích: "Tốt quá! Anh có phiền nếu tôi dùng mấy thứ này để tập không?"
Bùi Kha ngây người ra hai giây, rồi gật đầu lia lịa: "Đương nhiên là được, chỉ là nếu mồ hôi rớt xuống máy hay xuống sàn thì phải lau sạch sẽ."
"Cái đó là chắc chắn rồi." Thành Việt Long mỉm cười nhìn anh, trong lòng đã nảy ra ý tưởng mặc cả.
Cậu cân nhắc rồi mở lời: "Giá thuê phòng này bao nhiêu, nếu tôi thuê lâu dài thì có được giảm giá không? Tôi đáp ứng đủ yêu cầu của anh, không hút thuốc, không rượu bia, cũng sẽ không dẫn người về nhà."
Bùi Kha nhìn khuôn mặt điển trai của đối phương, suy nghĩ nghiêm túc một lát, vì sự thoải mái của đôi mắt mình nên anh đưa ra một con số, nhưng vẫn hơi vượt quá ngân sách của Thành Việt Long.
Nhìn vẻ mặt có phần khó xử của đối phương, nhớ lại tiếng hô 'đòi lương' đầy khí thế hôm qua, chút lương tâm ít ỏi của Bùi Kha chợt lóe lên, anh lại giảm thêm một chút.
"Phí dịch vụ cậu không cần đóng, tiền điện, nước, gas tôi giảm giá cho cậu." Bùi Kha cảm thấy mình đã chơi đẹp lắm rồi, nếu cậu chàng còn định cò kè bớt một thêm hai với mình thì đúng là không biết điều, chứng tỏ hai người có duyên nhưng không nhiều.
"Ở phòng gym S.B một buổi dạy kèm riêng của tôi là ba trăm tệ, tôi thấy anh cũng tập gym, một tuần tôi dạy anh hai buổi, mỗi buổi một tiếng, tiền nhà mỗi tháng anh bớt cho tôi thêm tám trăm được không?"
Thành Việt Long nói với vẻ mặt đầy thành ý, và trước ánh mắt có phần kinh ngạc của Bùi Kha, cậu móc ngay hai tấm chứng chỉ huấn luyện viên thể hình ra, nghiêm túc nói: "Trình độ chuyên môn của tôi thì anh cứ yên tâm."
"Cái này..."
Bùi Kha không ngờ đối phương lại chơi chiêu này, ngẩn người ra mấy giây, theo phản xạ định từ chối, nhưng nhớ đến tờ báo cáo khám sức khỏe của mình, miệng đang mở lại ngậm vào. Anh im lặng vài giây rồi nói: "Khoan đã, để tôi suy nghĩ một chút."
Anh quàng vai bá cổ Khúc Hầu và Bàng Đồng lôi tuột vào phòng làm việc, chất vấn: "Hai đứa mày kiếm đâu ra cái 'của nợ' hay ho này vậy?"
"Thế chẳng phải tốt sao? Đằng nào mày cũng phải tập gym, giờ có huấn luyện viên riêng phục vụ tận nhà, đãi ngộ VIP thế còn gì nữa?" Khúc Hầu nhắc nhở, "Nghĩ đến cái kết quả khám sức khỏe đầy rẫy vấn đề của mày đi."
Bàng Đồng cũng nhìn anh với vẻ mặt vô tội: "Anh Bùi, Việt Long dáng ngon lắm đấy, không tin anh bảo nó cởi áo cho anh xem."
"Anh xem nó cởi áo làm cái gì, anh là chủ nhà chứ có phải biến thái đâu." Bùi Kha dùng ánh mắt cảnh cáo Bàng béo đừng có nói hươu nói vượn ở đây, nhỡ người khác nghe thấy thì có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội được.
Anh suy nghĩ nghiêm túc một lát, rồi bước ra khỏi phòng làm việc và nói với Thành Việt Long: "Tiền nhà bớt cho cậu thêm sáu trăm, đồng ý thì chúng ta chuẩn bị ký hợp đồng."
"Tôi đồng ý." Thành Việt Long gật đầu ngay tắp lự, đồng ý dứt khoát đến mức Bùi Kha cũng phải ngớ ra, nghi ngờ không biết mình có dính bẫy gì không, hay là nên mặc cả thêm một chút nữa.
Nhưng lời đã nói ra, nuốt lại cũng không được.
Anh ra hiệu cho ba người đợi một lát, vào phòng làm việc in hợp đồng thuê nhà mang ra ký. Xong xuôi mọi thủ tục, Bùi Kha lấy điện thoại kết bạn WeChat với Thành Việt Long, rồi đưa chìa khóa cho cậu: "Tôi tên Bùi Kha, có việc gì cậu cứ nhắn tin cho tôi."
"Được." Thành Việt Long nhận lấy chìa khóa, cảm ơn rồi hỏi: "Hôm nay tôi chuyển đến luôn được không?"
Bùi Kha ngạc nhiên: "Nhanh thế á?"
"Không được à?" Thành Việt Long rụt rè hỏi.
Bùi Kha nghĩ ngợi rồi gật đầu: "Đương nhiên là được, có điều phòng ốc cậu phải tự dọn dẹp đấy nhé."
Thành Việt Long gật đầu tỏ ý hoàn toàn không thành vấn đề, nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, cậu dò hỏi: "Anh còn nhớ cái ghế sofa ở phòng gym S.B không?"
Bùi Kha gật đầu: "Nhớ chứ, hồi tôi đến làm thẻ, lễ tân bảo đó là sofa nhập khẩu ông chủ mua riêng, tốn mấy chục nghìn tệ đấy."
Thành Việt Long: "Giờ nó đang nằm trong phòng trọ của tôi."
Bùi Kha: ...
Thành Việt Long: "Hơn nữa nó đến từ Phật Sơn, chứ không phải hàng nhập khẩu đâu."
Cậu quan sát sắc mặt Bùi Kha rồi hỏi: "Vậy thì anh có phiền nếu nó xuất hiện trong phòng khách nhà anh không?"