Chương 47: Nỗi cô đơn đêm giao thừa

Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 47: Nỗi cô đơn đêm giao thừa

Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một bài hát đầy nhiệt huyết vừa kết thúc, cả phòng karaoke chìm vào tĩnh lặng như nghĩa địa. Triệu Đỉnh Thiên và Khúc Hầu đều bị màn trình diễn đầy ngẫu hứng của Bùi Kha làm cho choáng váng, co ro trên ghế sofa nhìn anh run rẩy.
Là do nhân tính méo mó hay đạo đức suy đồi? Triệu Đỉnh Thiên cảm thấy mình không thể nào hiểu nổi thế giới nội tâm của Bùi Kha, lo lắng hỏi: "Khỉ, Kha nhà mình bị sao vậy? Sao lại đến nông nỗi này!"
Khúc Hầu lắc đầu, cầm lấy micro hỏi: "Kha, mày sao thế? Có chuyện gì thì cứ nói ra, đừng giữ trong lòng, anh em luôn ở đây mà."
Kẻ nào dám làm tổn thương Bùi Kha, bọn này nhất định sẽ phá tan thiên đường của kẻ đó!
Bùi Kha nhìn họ, do dự một thoáng rồi quyết định giữ kín bí mật: "Không có gì đâu, dạo này tao áp lực quá thôi."
Người bình thường nhất lại là người điên rồ nhất, người mờ nhạt nhất lại kìm nén sâu sắc nhất. Bùi Kha, nhân viên văn phòng duy nhất không thuộc giới tính đặc biệt ở đây, đã chứng minh điều đó một cách rõ ràng. Cứ vào karaoke là anh hát bất chấp, hát cho đến khi nào đã đời mới chịu về.
Nhưng dù bạn bè thân thiết đến mấy cũng không thể để một người chiếm giữ micro mãi được. Cuối cùng, Khúc Hầu và Triệu Đỉnh Thiên hợp sức kéo Bùi Kha ra, giành lại quyền kiểm soát micro.
Khúc Hầu lắc lư đầu, tuyên bố với cả thế giới rằng tình yêu không phải thứ muốn mua là mua, muốn bán là bán. Cậu ta dùng thân phận người thừa kế đời mới của chuỗi cửa hàng hoa quả Monkey để khẳng định điều đó!
Cửa hàng hoa quả Monkey, được mệnh danh là McDonald's trong giới hoa quả, cậu ta dĩ nhiên chẳng thiếu tiền!
Triệu Đỉnh Thiên nghe vậy lại nhớ đến chiếc khăn quàng cổ hàng hiệu Thang Kiệt Thụy tiện tay quàng cho mình. Nỗi bi thương ập đến, cậu ta chộp lấy micro song ca đầy cảm xúc với Khúc Hầu.
Hai người hát điên cuồng vài bài, Bùi Kha cũng dần bình tĩnh lại. Anh cầm lấy micro và quay về với những ca khúc cổ điển đầy hoài niệm.
Anh và Khúc Hầu mỗi người "hai năm mươi", cộng lại đúng bằng Ngũ Bách (ca sĩ nổi tiếng với phong cách phong trần).
Cả buổi chiều hỗn loạn và điên cuồng, họ ăn hết đĩa hoa quả, uống cạn nước ngọt. Cuối cùng, Triệu Đỉnh Thiên kết thúc bằng bài "Cung Hỷ Phát Tài", rồi cả ba người bá vai bá cổ đi trong gió lạnh đêm đông đến quán lẩu đã đặt chỗ trước.
Vì dịp Tết khách quá đông nên chất lượng đồ ăn giảm đi đáng kể.
Bùi Kha nhìn đĩa thịt bò đỏ lòm không một chút vân mỡ nào, hỏi: "Đây là bò tuyết sao? Tuyết đâu cả rồi?"
Khúc Hầu, vốn là người trong nghề, nên biết rõ dịp Tết đừng đòi hỏi nhiều. Cậu ta gắp thịt thả vào nồi, bảo hai người kia đừng quá so đo, sắp Tết rồi thì cứ ăn tạm đi. "Mày không hiểu đâu, con bò này tên là Tuyết Hoa đấy."
Bùi Kha hừ lạnh bình luận: "Gian thương trong thiên hạ đều đen như nhau cả."
Anh quay sang Triệu Đỉnh Thiên đang xoay tràng hạt trên tay, cau mày hỏi: "Mày lại làm cái gì đấy? Siêu độ cho con bò Tuyết Hoa hay cosplay thái tử Bắc Kinh vậy?"
"Không phải." Triệu Đỉnh Thiên quay sang nhìn anh, "Tao đang nghĩ Tết này bọn mình đi đâu chơi?"
Trước khi bị Thang Kiệt Thụy chặn số, Triệu Đỉnh Thiên đã lên kế hoạch mùng một đi xem phim Tết, mùng hai đến nhà tặng quà. Nhưng giờ bị chặn rồi, mọi kế hoạch đều tan thành mây khói.
Khúc Hầu lắc đầu ngay: "Tao bận, tao phải đi gặp đại gia top 1."
"Dịp Tết nhất mà mày hẹn được người ta ra sao?" Bùi Kha u ám nói: "Lỡ người ta phải ở bên gia đình thì sao?"
Khúc Hầu cười hề hề: "Không hẹn được thì tính sau, lo gì chứ."
"Hóa ra bọn tao chỉ là phương án dự phòng của mày." Triệu Đỉnh Thiên che mặt khóc giả vờ, thở ngắn than dài: "Tao đúng là đứa trẻ không ai thương."
Khúc Hầu ghét bỏ nhìn cậu ta: "Không ai thương thì đi leo núi đi. Leo xong về đau khắp người là sẽ có cảm giác ngay thôi."
"Thế thì đi leo núi đi." Triệu Đỉnh Thiên quay sang Bùi Kha: "Kha, mày chắc không có đại gia top 1 nào đâu nhỉ?"
Bùi Kha đang định bảo không có thì màn hình điện thoại sáng lên. Nhìn thấy cuộc gọi WeChat từ Thành Việt Long, anh vội bắt máy, nói một tiếng "A lô" đầy thâm trầm.
Kết quả là đầu dây bên kia chưa kịp nói gì thì hai tiếng "Đùng đùng" vang lên như tiếng súng ở Lexington.
Tiếp theo là tiếng pháo nổ đùng đoàng, tiếng chiêng trống ầm ĩ. Bùi Kha nghe một hồi lâu không thấy ai nói gì, liền đưa điện thoại ra xa nhìn màn hình, xác nhận đúng là Thành Việt Long gọi, rồi mới đưa lại gần hét lớn "A lô".
"A lô, anh Bùi, nghe thấy không ạ?" Cuối cùng cũng có tiếng Thành Việt Long, nhưng vẫn không rõ lắm.
Bùi Kha đáp lại, thắc mắc hỏi: "Chỗ cậu đang đánh trận sao?"
"Không phải, nhà tôi đang đốt pháo!" Thành Việt Long nói xong thì gào lên với bên ngoài: "Đừng đốt nữa! Để dành tối mai đốt đi!"
Hét xong, cậu lập tức đổi giọng dịu dàng chuẩn "thánh sale" hỏi: "Anh Bùi đang ăn cơm sao ạ?"
"Đang ăn." Bùi Kha liếc nhìn Khúc Hầu và Triệu Đỉnh Thiên bên cạnh, tự nhiên đáp: "Đang ăn lẩu với Khỉ và Triệu Đỉnh Thiên, cậu về đến nhà bao giờ vậy?"
Thành Việt Long nghe Bùi Kha lại đi cùng Khúc Hầu và Triệu Đỉnh Thiên thì khựng lại một chút, nhưng cũng nhanh chóng trở lại bình thường. 29 Tết, người yêu hẹn hò cũng là chuyện bình thường.
Hơn nữa mình đi rồi, ba người họ càng có không gian riêng tư hơn chứ.
Lòng Thành Việt Long đầy tâm sự, cậu cụp mắt nói: "Tôi vừa mới về đến nơi, thấy tin nhắn anh gửi nên gọi báo một tiếng."
Nghe tiếng thở dài của đối phương, Bùi Kha biết rõ đó là cái bẫy nhưng vẫn nhảy vào. Đúng như ý nguyện của Thành Việt Long, anh gặng hỏi: "Sao vậy? Có chuyện gì sao?"
"Ở bến xe, điện thoại của tôi không biết là bị rơi hay bị móc túi mất, nên không trả lời anh được. Lại vội về quê nên giờ đang dùng máy của bố tôi." Thành Việt Long giải thích.
Bùi Kha im lặng, tâm trạng còn phức tạp hơn cả nước chấm vừng đặc chế của Triệu Đỉnh Thiên. Tình cảm vừa bị đè nén xuống lại bắt đầu nhen nhóm trở lại.
Anh nghe Thành Việt Long lải nhải chuyện về quê vất vả, bày tỏ hy vọng về một thế giới không có trộm cắp. Một lúc lâu sau, anh mới nói: "Cậu về nhà bình an là tốt rồi."
"Đúng vậy, còn tôi..."
Thành Việt Long đang định bảo Bùi Kha rằng mình sẽ về sớm, thì bên ngoài lại nổ đùng một tiếng pháo át hết tiếng cậu, bầu trời đêm rực sáng pháo hoa bảy màu.
Cuộc đối thoại lại rơi vào bế tắc. Năm nay nhà cậu mua không biết bao nhiêu pháo, nổ hết đợt này đến đợt khác, khiến người không biết còn tưởng bên ngoài là chiến trường.
Cuối cùng tiếng pháo bên tai cũng dứt, nhưng điện thoại của Bùi Kha đã ngắt kết nối.
Thành Việt Long cầm điện thoại thở dài. Thủ phạm chạy tới hỏi: "Chú út, vừa nãy chú nói gì vậy?"
"Chú bảo cháu đừng dẫn mấy đứa em đi đốt pháo nữa!" Thành Việt Long cáu kỉnh: "Chú đang gọi điện thoại mà người ta chả nghe thấy gì cả."
Cậu cháu trai tuổi teen phán một câu xanh rờn: "Nếu là điện thoại công việc thì không nghe thấy lại càng tốt."
Thành Việt Long: ...
Thành Việt Long: "Là gọi cho bạn, cảm ơn cháu."
"Chú có bạn gái rồi sao?" Cậu cháu trai mắt sáng rực: "Cho cháu 20 tệ cháu sẽ không mách bố mẹ, giữ bí mật cho chú mãi mãi."
Thành Việt Long tát yêu nó một cái, bảo chỗ nào mạng khỏe thì ra đấy mà chơi, đừng ở đây làm phiền cậu.
Nếu không báo trước cho Bùi Kha, liệu mình lén lút quay về có thể tạo bất ngờ cho anh ấy không? Thành Việt Long tưởng tượng cảnh mình mở cửa, Bùi Kha đang cô đơn đón Tết nhìn thấy mình liền cười tươi, cả người cậu lâng lâng hạnh phúc.
Nhưng nghĩ kỹ lại tính khả thi của kế hoạch này, cậu lại sợ mở cửa ra gặp phải cảnh nóng.
Lỡ mở cửa ra là cảnh người lớn, ba người đang mây mưa không biết trời đất là gì, mình đứng bên cạnh làm gì đây? Cổ vũ sao? Thế thì hèn quá.
Hay là đến dưới nhà rồi gọi cho Bùi Kha?
Chỉ cần phá hỏng không gian riêng tư của ba người họ, tách Bùi Kha ra khỏi hai người kia là được. Thành Việt Long, người đã lâu không động não, ngồi xổm xuống nhíu mày suy nghĩ xem làm thế nào cho vẹn toàn nhất.
Bùi Kha không biết có người đang âm mưu gây chuyện lớn. Anh bỏ điện thoại xuống hỏi Triệu Đỉnh Thiên tiếp: "Vừa nãy mày bảo gì? Mùng một đi leo núi à?"
Triệu Đỉnh Thiên gật đầu: "Ừ, đằng nào mày cũng rảnh, không ra ngoài chơi chẳng lẽ ở nhà xem lại Táo Quân à?"
"Đi xem phim Tết không?" Bùi Kha nhớ đến tên phim Thành Việt Long từng nhắc, "Hay là đi xem phim đi."
Triệu Đỉnh Thiên kiên quyết lắc đầu: "Không, tao muốn tìm kiếm sự bình yên sâu thẳm trong tâm hồn."
"Mày phải học cách tìm tĩnh trong động." Bùi Kha vừa nói vừa lướt bảng tin, thấy ảnh lặn biển Thang Kiệt Thụy vừa đăng, anh nhướng mày.
Quay sang, anh đúng là thấy Triệu Đỉnh Thiên đang nhìn chằm chằm màn hình điện thoại của mình một cách đờ đẫn. Bùi Kha quyết đoán tắt màn hình, vỗ vai Triệu Đỉnh Thiên: "Nhưng thi thoảng cũng nên hít thở không khí trong lành của thiên nhiên chứ. Mùng một không gặp không về nhé."
Triệu Đỉnh Thiên ngẩn ra vài giây rồi gật đầu, uống cạn cốc Coca, thở hắt ra một hơi rồi hét lớn: "Chủ quán! Cho thêm chai nữa!"
Ăn xong, ba người ai về nhà nấy. Trước khi ngủ, Bùi Kha gọi video cho bà Viên. Bà đang mải khoe chuyện du lịch với hội chị em nên chỉ nói vài câu rồi cúp máy.
Lần đầu tiên đón Tết một mình, Bùi Kha nghịch điện thoại rồi ngủ quên mất. Tỉnh dậy đã là trưa 30 Tết, nhà nhà đều bận rộn, tiếng pháo nổ râm ran khắp nơi.
Việc đầu tiên Bùi Kha làm khi mở mắt không phải là xem Thành Việt Long có nhắn tin không, mà là mở nhóm chat công việc, cướp sạch lì xì trong nhóm. Sau đó, anh dùng tiền cướp được để lì xì lại vào nhóm Tài chính, theo chủ trương "luân chuyển nội bộ".
Xong việc quan trọng nhất, Bùi Kha mới mở khung chat với Thành Việt Long, trả lời tin nhắn chúc Tết của đối phương rồi mới dậy rửa mặt.
Tivi chiếu bản tin chẳng ai xem. Anh lấy thức ăn chuẩn bị sẵn trong tủ lạnh ra hâm nóng, rồi chụp ảnh gửi cho Khúc Hầu và Triệu Đỉnh Thiên hỏi có muốn qua ăn chút không.
Ai ngờ hai người này đều đã về nhà bố mẹ, đang phải chịu trận tiếp đón khách khứa.
Khúc Hầu cầm tiền đại gia cho đi chinh chiến trên bàn mạt chược. Triệu Đỉnh Thiên thì với phương châm "mình khổ thì đừng ai hòng sướng", túm lấy đám trẻ con họ hàng giảng giải về lịch sử nghệ thuật, quyết tâm cho chúng nó một bài học nhớ đời vào 30 Tết.
Bùi Kha đành cô đơn ăn xong bữa trưa, lại ra ghế sofa ngủ gà ngủ gật vì no. Tỉnh dậy thì Táo Quân sắp bắt đầu, ngoài cửa sổ trời đã tối, pháo hoa nổ liên tục, đa số các gia đình đã đoàn tụ.
Bùi Kha ngồi trên ghế sofa tỉnh táo lại một chút. Với tinh thần nhân đạo, anh gọi điện cho ông anh Bùi Nam bận rộn, dối lòng mời anh trai về ăn tối.
Không ngờ giọng Bùi Nam ngày Tết vẫn chán đời như mọi khi: "Có việc gì?"
"Anh ăn cơm chưa? Qua nhà em ăn cơm không?" Bùi Kha làm người tốt đến cùng, "Hoặc em đóng gói mang qua cho anh."
Bùi Nam ngớ người, không ngờ thằng em trai ngỗ nghịch bao năm nay lại biết quan tâm đến anh trai. Anh ta im lặng một lúc rồi giọng điệu dịu dàng hơn hẳn: "Thôi khỏi, anh ăn ở bệnh viện rồi, em ăn một mình nhớ cẩn thận củi lửa."
"Biết rồi." Bùi Kha đáp.
Hai người nói vài câu rồi chẳng biết nói gì nữa, cúp máy trong im lặng. Bùi Nam chưa kịp đặt điện thoại xuống bàn thì thấy Vua Khỉ gửi tin nhắn đến.
> Vua Khỉ: Ảnh.jpg
> Vua Khỉ: Ảnh.jpg
> Vua Khỉ: Thắng đậm luôn
Nhìn cái lì xì "Cảm ơn sếp" Vua Khỉ gửi, Bùi Nam cười khẽ nhưng không nhận. Anh nhắn lại bảo cậu ta cứ giữ lấy, nhưng không ngờ đối phương lại chuyển khoản sang.
> Vua Khỉ: Tiền mừng tuổi em lì xì cho anh đấy, cái này phải nhận.
Bùi Nam nhìn con số trên màn hình ngẩn ra, suy nghĩ vài giây rồi dưới sự thúc giục của đối phương đành ấn nhận, định bụng sau này sẽ tìm cơ hội chuyển lại.
> Vua Khỉ: Nhận tiền của em rồi thì không được nuốt lời đâu nhé.
> Vua Khỉ: Tết này gặp nhau cái đi~
Lời tác giả:
Bùi Kha: Chồng không có nhà, 36.5 độ, một mình ăn bữa tất niên linh đình (đùa đấy).
Khúc Hầu: Vua Khỉ xuất kích!