Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi
Chương 66: Nụ hôn chính thức
Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong căn phòng khách tĩnh lặng, Đen Trắng Xám nằm yên vị trên ghế sofa. Một bên là người cha "đô con" đang trầm tư, một bên là người cha "viêm mũi" đang hít oxy.
Chú chó nhìn sang trái rồi lại nhìn sang phải, cuối cùng quyết định giữ thái độ trung lập, gác cằm lên ghế sofa và nằm im.
Sau khi lấy lại chút sức lực, Bùi Kha đặt mạnh bình oxy xuống bàn trà, thở hắt ra một hơi rồi bắt đầu "thẩm vấn". Anh nhìn thẳng vào Thành Việt Long hỏi: "Vậy ra cậu vẫn luôn nghĩ mình là người thứ tư sao?"
"Không, tôi là Hàn Hàn (ý nói mình cũng có một câu chuyện drama)." Thành Việt Long vuốt mặt, nhìn Bùi Kha: "Thế anh cũng luôn nghĩ tôi ngoại tình? Anh là bé ba của tôi ư?"
Nghe xong, Bùi Kha lại hít thêm hai hơi oxy, nhìn xa xăm rồi chậm rãi gật đầu: "Đúng, tôi cứ tưởng mình là kẻ thứ ba xen vào chuyện tình cảm của cậu và Bàng Đồng."
Thành Việt Long vò đầu bứt tai, không thể hiểu nổi. Cậu không kìm được mà đứng bật dậy chất vấn: "Tại sao đối tượng của tôi lại là Bàng Đồng? Rốt cuộc là ai đã tung tin đồn nhảm này? Là ai? Kẻ nào mà ác độc đến vậy!"
Chuyện này không chỉ bôi nhọ sự trong sạch trong đời sống tình cảm của cậu, mà còn sỉ nhục cả gu thẩm mỹ của cậu nữa! Ai mà lại nói dối trắng trợn như thế không biết!
Bùi Kha muốn nói nhưng rồi lại thôi, hít một hơi oxy rồi u ám đáp: "Chẳng là ai cả, đây là kết quả của sự suy luận."
Thành Việt Long ngớ người: "Cái gì? Còn có cả suy luận nữa sao?"
Bùi Kha kể lại toàn bộ quá trình suy luận của mình cùng Khúc Hầu và Triệu Đỉnh Thiên. Thành Việt Long nghe xong thì đứng phắt dậy, đấm vào không khí mấy cái rồi lại ngồi xuống.
Cậu im lặng một lúc lâu rồi hỏi một câu chí mạng: "Đã là suy luận thì tại sao các anh không đi xác minh với đương sự?"
Bùi Kha khựng lại, ngẫm nghĩ rồi nói: "Nói xấu sau lưng thì ai lại đi hỏi thẳng mặt bao giờ chứ."
Thành Việt Long: ...
Cậu vuốt mặt, nhớ lại những dằn vặt nội tâm mấy ngày qua, cả những lời tự trấn an bản thân rằng mình là ngôi sao sáng nhất bầu trời, vượt qua ranh giới đạo đức để ôm lấy Bùi Kha. Cậu không nhịn được mà bật cười hô hố.
Trò cười! Cuộc đời mình đúng là một trò cười!
Cậu chìa tay về phía bình oxy của Bùi Kha: "Đừng hít một mình nữa, cho tôi hít hai hơi với."
Oxy tươi tràn vào khoang mũi, Thành Việt Long cảm thấy dễ chịu hơn chút, nhưng Bùi Kha thì không. Anh vốn không ngại dùng ác ý lớn nhất để suy đoán người khác.
Nhưng không ngờ, trăm mật một thưa, anh vẫn sơ suất.
Bàng béo hải sản? Bàng béo tung tin đồn nhảm thì có!
Đúng là chó cắn người không sủa. Nhớ lại tâm trạng lên xuống thất thường của mình mấy ngày qua vì Bàng Đồng, Bùi Kha siết chặt nắm đấm, chỉ muốn nhét ngay Bàng béo vào quả bóng cho chuột hamster chạy, không chạy đủ 100.000 bước thì đừng hòng ra!
Tưởng đối phương ngoại tình còn mình là bé ba, cái kịch bản này đúng là "có một không hai". Sau cơn giận, Bùi Kha khách quan mà nói cũng thấy hơi phục, sao mình lại không nghĩ ra cốt truyện này nhỉ.
Cuộc sống mới đúng là nhà biên kịch tài ba nhất.
Nghĩ đến đây, anh nhìn Thành Việt Long đã bình tĩnh hơn chút, hỏi: "Cậu kể chi tiết cho tôi nghe xem Bàng Đồng đã dùng từ ngữ gì để mô tả mối quan hệ giữa tôi, Khúc Hầu và má Triệu."
Nhìn sắc mặt không tốt của Bùi Kha, em Long tốt bụng vẫn còn chút lương tâm với bạn thân, không nỡ nói: "Thôi bỏ đi, đều là hiểu lầm cả mà, anh đừng nghe nữa, biết đâu cậu ấy cũng nhầm lẫn thôi?"
"Chuyện đó tính sau, cậu cứ nói cho tôi biết Bàng béo nói thế nào đã. Yên tâm, tôi đảm bảo sẽ không tìm nó gây sự." Bùi Kha cố gắng tỏ ra mình là một Beta lương thiện.
Thành Việt Long nhìn mặt Bùi Kha ngập ngừng, rồi ngồi xuống cạnh anh, nghiêm túc nói: "Thế tôi có một yêu cầu."
"Cậu nói đi." Bùi Kha nhìn cậu.
Thành Việt Long nắm tay anh, đan mười ngón tay vào nhau: "Hứa với tôi là Long sẽ không bị liên lụy. Oan có đầu nợ có chủ, có lỗi là lỗi của người khác, tôi vô tội."
Đồng chí à, tha thứ cho người anh em này nhé, dù sao cậu tung tin đồn nhảm làm anh em thành thằng hề cũng đáng đời lắm.
Bùi Kha cau mày: "Đương nhiên tôi không trách cậu, cậu cũng là nạn nhân mà."
Thành Việt Long yên tâm, kể lại tất tần tật những gì Bàng Đồng đã nói với mình. Tóm tắt lại là: Alpha quái đản, Omega cục súc, mái nhà không ấm áp và Beta đáng thương.
Bùi Kha, một Beta đáng thương bị kẹt giữa hai giới tính đặc biệt AO, một nhân vật bi kịch có thể bị bỏ rơi bất cứ lúc nào.
Thành Việt Long nói xong, nghĩ ngợi rồi bổ sung: "Còn bị viêm mũi nữa."
Bùi Kha: ...
Bùi Kha: "Chính xác, khách quan, trung thực."
"Tóm lại là thế, cậu ấy không nói xấu gì anh đâu. Vấn đề chủ yếu nằm ở anh Khúc và anh Triệu." Thành Việt Long nhấn mạnh vào Triệu Đỉnh Thiên: "Chủ yếu là Alpha ấy, dù sao Khúc Hầu cũng là anh họ của Bàng Đồng mà."
Bùi Kha minh oan cho anh em: "Việc xấu xa nhất má Triệu làm trong đời này chắc là vừa ăn mì tôm vừa thêu chữ thập trong giờ dạy học thôi."
Thành Việt Long tưởng tượng cảnh đó, không nhịn được nói: "Thế thì cũng xấu xa thật."
Sự thật đã rõ mười mươi, Thành Việt Long cảm thấy Bùi Kha hiểu lầm cũng là tự làm tự chịu. Chỉ có mình mới là kẻ đáng thương bị lừa dối hoàn toàn.
Cậu nắm tay chủ nhà định kiếm thêm chút điểm thương hại, ai ngờ Bùi Kha đứng dậy lấy giấy bút bắt cậu kể lại lần nữa. Anh cần ghi chép lại làm tư liệu để sau này "chém gió".
Bùi Kha: "Nói đi cũng phải nói lại, Bàng béo tuy đầu không to nhưng trí tưởng tượng phong phú phết đấy chứ."
Thành Việt Long không biết Bùi Kha đang khen hay chê, cũng không biết nên đáp lại thế nào. Cậu nhìn Bùi Kha mím môi viết lia lịa rất nghiêm túc. Em Long thật thà bị bỏ rơi bắt đầu "hư hỏng", rụt rè đưa tay ôm eo đối phương.
Bùi Kha dừng bút, ngẩng đầu nhìn cậu.
Thành Việt Long nói: "Vẫn còn chuyện quan trọng chưa giải quyết."
Hai người nhìn nhau vài giây. Trước khi Thành Việt Long kịp mở miệng, Bùi Kha đã hỏi trước: "Thế cậu với Bàng Đồng thật sự không phải quan hệ yêu đương à?"
"Tuy nói thế này hơi có lỗi với người anh em Bàng Đồng, nhưng tôi phải trịnh trọng tuyên bố." Thành Việt Long nghiêm túc nói: "Con người ai chả yêu cái đẹp, tôi thích người đẹp, nhất là người như anh."
Bùi Kha nhướng mày: "Khéo quá, tôi cũng thích người đẹp, nhất là người có mông hình dấu ngoặc đơn."
Thành Việt Long: ...
Cậu không kìm được quay đầu nhìn cửa kính phía sau, thắc mắc: "Lố thế cơ à?"
"Lúc cậu tập gym dùng sức thì có đấy." Bùi Kha nhận xét nghiêm túc.
"Tóm lại, tôi với Bàng Đồng là tình bạn trong sáng, trong sáng đến mức chỉ cần tưởng tượng tỏ tình với nhau thôi đã thấy mắc ói rồi." Thành Việt Long giơ tay thề: "Nếu tôi nói dối thì phòng gym B.T khai trương cái là sập tiệm luôn."
Lời thề độc địa thật! Đủ tàn nhẫn! Tôi thích!
Cảm nhận rõ sự chân thành của Thành Việt Long, Bùi Kha hài lòng gật đầu, cũng nghiêm túc nói: "Tôi với má Triệu và Khúc Hầu cũng là tình bạn trong sáng. Nếu cậu không tin, bây giờ tôi có thể gọi điện cho bọn họ."
Nói đến đây, anh khựng lại, cau mày hỏi: "Với lại lần trước trên xe, má Triệu thà đập đầu vào tượng David còn hơn cắn Khúc Hầu một cái, cậu không thấy lạ sao?"
Thành Việt Long khó xử nhắc nhở: "Lúc đó tôi bị hun ngất rồi."
"Ờ nhỉ, cậu ngất rồi." Bùi Kha vỗ trán, nhưng nghĩ lại vẫn thấy sai sai: "Sau đó má Triệu cắn Thang Kiệt Thụy một miếng đánh dấu tạm thời, cậu cũng không thấy lạ sao?"
Thành Việt Long thú nhận: "Tại tôi tưởng anh ấy là loại Alpha như thế."
Không chỉ Triệu Đỉnh Thiên không giữ mồm giữ miệng, mà cả Khúc Hầu livestream liếc mắt đưa tình với đại gia top 1, trong mắt Thành Việt Long, đều chẳng ra gì. Chỉ có Bùi Kha là ngoan nhất, xoa đầu cái nào.
Bùi Kha nghe mà nghẹn lời, im lặng vài giây rồi hỏi: "Thế còn tôi? Cậu không thấy tôi tệ sao?"
"Họ ngoại tình trước, anh có lỗi gì đâu? Anh chỉ phạm sai lầm mà bất kỳ Beta nào cũng mắc phải thôi." Thành Việt Long hùng hồn lôi cái lý thuyết tự tẩy não của mình ra: "Lỗi lớn nhất của anh chỉ là không gặp tôi sớm hơn thôi!"
Bùi Kha: ...
Bùi Kha rất cảm động nhưng bảo Thành Việt Long nói nhỏ thôi, nhà cách âm kém lắm.
Thành Việt Long lập tức điều chỉnh âm lượng, nắm tay Bùi Kha thâm tình nói: "Nhưng giờ mấy vấn đề đó không còn quan trọng nữa, quan trọng là anh và tôi..."
"Tôi và cậu làm sao?" Bùi Kha đột ngột cắt ngang, nhìn chằm chằm cậu một lúc lâu rồi từ từ tiến lại gần: "Sao lại không quan trọng? Cậu biết bây giờ tôi đang nghĩ gì không?"
Thành Việt Long nhìn tay anh từ từ vòng qua cổ mình, yết hầu chuyển động nuốt nước bọt, hỏi: "Nghĩ gì?"
"Tôi đang nghĩ cái vừa nãy không tính, hôn lại cái nữa đi." Bùi Kha nói khẽ.
Có những câu trả lời không cần nói ra cũng hiểu. Vị trí tấn công và phòng thủ hoán đổi, tâm trạng Bùi Kha thay đổi hoàn toàn.
Sự trói buộc và dằn vặt của đạo đức được thay thế bằng niềm vui sướng và may mắn của sự thật. Sự kích thích tâm lý do mối quan hệ méo mó mang lại chuyển hóa thành sự kích thích sinh lý của sự chân thành.
Nhưng thế tấn công của anh không duy trì được bao lâu đã bại trận trước sức mạnh cơ bắp. Tuyển thủ Bùi Kha ngã ngửa ra ghế sofa nhưng không có trọng tài nào đếm giờ dừng trận đấu. Trước mặt là đối thủ tấn công liên tục, sau lưng là chiếc ghế sofa do đối thủ mang đến.
Không có đường lui, chỉ có thể đối mặt. Không thể né tránh, chỉ có thể chịu đựng.
Hai kẻ lần đầu trải nghiệm hơi thở thân mật, không có kỹ thuật, chỉ là sự va chạm đơn giản nhất, dùng cách trực tiếp nhất để bày tỏ suy nghĩ chân thật trong lòng.
Cuối cùng Bùi Kha hơi nghiêng đầu tránh né sự tấn công của Thành Việt Long. Cổ anh trở thành mục tiêu mới, nhưng anh có được khoảng thời gian để thở. Anh nhìn cửa sổ sát đất nhà mình, dùng gót chân đá đá Thành Việt Long: "Đi, kéo rèm lại."
"Sợ Khúc Hầu nhìn thấy à?" Thành Việt Long cố tình hỏi.
Bùi Kha cười: "Bảo đi thì đi đi."
Thành Việt Long đi thật, nhưng mang theo cả Bùi Kha.
Rèm voan được kéo lại, đèn cũng tắt một nửa. Bùi Kha ngồi trên sàn nhà, lớp áo ngủ áp vào cửa kính lạnh lẽo qua lớp rèm mỏng. Anh nghe thấy Thành Việt Long dùng giọng khàn khàn hỏi mình: "Nếu bị Khúc Hầu và anh Triệu nhìn thấy thì sao?"
"Cậu đang chơi trò nhập vai đấy à?" Bùi Kha biết tỏng còn hỏi.
Thành Việt Long cười: "Tôi tò mò thôi mà."
"Sẽ phiền phức lắm." Bùi Kha sờ tai cậu, thì thầm chỉ đủ hai người nghe: "Nên tạm thời đừng để hai đứa nó phát hiện."
Hai người lại sát gần nhau. Rõ ràng đã kéo rèm nhưng vì câu nói của Thành Việt Long mà Bùi Kha cứ có cảm giác ai đó đang nhìn trộm ngoài cửa sổ, mất cảm giác an toàn. Anh vô thức ôm chặt người trước mặt.
Ngay lúc hai người hơi tách ra, một cái đầu chó chen vào giữa.
Đen Trắng Xám ngậm cái bát rỗng tuếch nhìn hai người cha, vẫy đuôi nhắc nhở cái bụng rỗng tuếch của nó vẫn chưa được ăn tối.
Bùi Kha: ...
Thành Việt Long: ...
Bùi Kha bất lực: "Bố nó đi cho con ăn đi kìa."
—
Lời tác giả:
Thành Việt Long: Hehe.
Bùi Kha: Đúng là có con ở nhà thì không được làm chuyện thân mật.