Chương 76: Tôi Muốn Nằm Trên

Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 76: Tôi Muốn Nằm Trên

Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Là trai tân số một của Đại học Đông Lâm, đêm qua Triệu Đỉnh Thiên đã lôi từ cung hoàng đạo đến bát tự ngày sinh ra để so với Thang Kiệt Thuỵ, cuối cùng kết luận là cực kỳ hợp. Cung Sư Tử như cậu ta hoàn toàn xứng đôi với Thang Kiệt Thuỵ.
Nhớ lại ngày đầu gặp gỡ, cậu ta cảm thán: "Tao sẽ treo chiếc quần thụng rách đũng của tao lên làm kỷ niệm."
Má Triệu ngớ ngẩn lại bắt đầu làm trò rồi đây.
"Đấy không phải vấn đề," Bùi Kha bảo Triệu Đỉnh Thiên bớt diễn sâu, lựa lời hỏi khéo: "Vấn đề là mày đã trở thành Alpha thực thụ chưa?"
Đây mới là điều mọi người quan tâm nhất.
Triệu Đỉnh Thiên ngơ ngác: "Thì tao vốn là Alpha mà."
Ba người nhìn nhau, trong tiếng tặc lưỡi sốt ruột của Khúc Hầu, má Triệu cuối cùng cũng hiểu ý Bùi Kha, khuôn mặt tái nhợt ửng hồng, không kìm được nụ cười.
Má Triệu xoắn xuýt e thẹn: "Thân này đã trao cho người, khó lòng báo quốc."
Khúc Hầu vẫn cố vớt vát: "Là Alpha chứ không phải Olpha nhé, mày phân biệt cho rõ."
"Ý mày là sao?" Má Triệu thôi ỏn ẻn, tuyên bố với cả thế giới: "Tuy chúng mày gọi tao là má Triệu, nhưng đêm qua trên giường ảnh gọi tao là bố Triệu đấy!"
Bùi Kha: ...
Bùi Kha: "Dirty talk mới mẻ ghê."
Nghe mà muốn cười sặc.
Nhưng dù sao thì đáp án cũng đã rõ rành rành, Vua Khỉ sốc đến mức quên cả ăn chuối, cau mày lắc đầu: "Kinh khủng, Triệu Đỉnh Thiên mà cũng có ngày này, Thang Kiệt Thuỵ đúng là không phải dạng vừa đâu."
"Đương nhiên rồi, ảnh là bậc thầy cuộc sống mà." Triệu Đỉnh Thiên tự hào lây.
Nhớ lại Thang Kiệt Thuỵ mây mưa đêm qua mà hôm nay vẫn đi làm tỉnh bơ, Bùi Kha gật đầu đồng tình, nghĩ thầm nếu Triệu Đỉnh Thiên "được việc" đến vậy thì mối quan hệ của mình với Thang Kiệt Thuỵ chắc cũng sẽ ổn rồi.
"Tóm lại bọn tao đã có một buổi chiều và đêm tuyệt vời." Triệu Đỉnh Thiên đã trưởng thành, hơi lâng lâng: "Chúng mày biết không? Mùi pheromone của bọn tao hòa vào nhau, mùi xăng với mùi khét đều nhạt bớt đi đấy."
Bùi Kha: "Bọn tao có nằm gầm giường nhà mày đâu mà biết. Mà mùi của bọn mày trộn vào nhau ra mùi gì? Cháy rừng lan đến phòng ngủ à?"
"Phóng hỏa đốt núi là mọt gông, ngồi tù tuy vui nhưng đừng tham quá nhé." Khúc Hầu nâng chén trà chúc mừng Triệu Đỉnh Thiên.
Má Triệu lườm hai đứa: "Chúng mày không hiểu đâu, đấy là mùi hương dễ chịu."
"Tao đúng là không hiểu thật." Bùi Kha cười khẩy, "Tao điếc mũi có ngửi thấy gì đâu."
Khúc Hầu cũng cười theo nhưng bắt gặp ánh mắt Triệu Đỉnh Thiên, Vua Khỉ đang bị nắm thóp vội đầu hàng và vỗ tay: "Chúc mừng mày, từ nay nỗi cô đơn và mùi xăng của mày đã có nơi nương tựa rồi."
Bùi Kha cũng vỗ tay hai cái.
Thế mới phải đạo chứ.
Hài lòng rồi Triệu Đỉnh Thiên lại bắt đầu u sầu: "Nhưng sáng dậy thấy Jerry không còn bên cạnh, trong phòng chỉ còn mình tao, tao buồn lắm."
"Thế sao tối qua mày không cố gắng thêm một chút nữa." Khúc Hầu nhận xét sắc bén, "Đồ vô dụng!"
Triệu Đỉnh Thiên cuống lên: "Tao không cố á? Tao còn phải cố thế nào nữa? Tao chỉ thiếu điều..."
"Á!" Bùi Kha hét lên ngắt lời, bảo Triệu Đỉnh Thiên giữ mồm giữ miệng đừng nói những thứ bị kiểm duyệt, "Mày bình thường chút đi, anh em không đỡ nổi đâu."
Khúc Hầu cũng gật đầu lia lịa, dù sao trong thành phố này có người giỏi nói những lời khó nghe, má Triệu là một trong số đó.
"Cuối cùng là ảnh chủ động bảo dừng đấy." Má Triệu chỉ vào mặt mình: "Sau một đêm, tao biến thành bộ dạng này, chúng mày còn không tin à?"
Bùi Kha nhớ đến khuôn mặt hồng hào như vừa tiêm nhau thai cừu của Thang Kiệt Thuỵ hôm nay, gật đầu công nhận: "Anh ấy hài lòng thì tao biết rồi, hôm nay cả công ty đồn sếp Thang da dẻ hồng hào, sắc mặt rất tốt."
"Thật á? Lợi hại thế cơ à?" Khúc Hầu sờ mặt mình rồi nhìn Triệu Đỉnh Thiên: "Thế hai người xác định quan hệ chưa? Tiếp theo tính thế nào?"
Tưởng Triệu Đỉnh Thiên sẽ bảo tiếp theo tính chuyện hẹn hò yêu đương, ai dè cậu ta đứng phắt dậy tuyên bố chắc nịch: "Đây chính là chuyện quan trọng tao muốn bàn với chúng mày, tao muốn kết hôn!"
Bùi Kha: ...
Khúc Hầu: ...
Căn phòng im phăng phắc, Triệu Đỉnh Thiên cúi xuống nhìn hai người bạn: "Bọn mày là phù rể của tao, tuyệt đối không được vắng mặt trong khoảnh khắc quan trọng nhất đời tao."
Bùi Kha ngẩn người ra một lúc lâu mới hỏi Khúc Hầu: "Khỉ, tao bỏ lỡ tập nào à? Má Triệu cầu hôn bao giờ thế?"
"Tao chưa cầu hôn." Triệu Đỉnh Thiên nói.
Bùi Kha và Khúc Hầu thở phào nhẹ nhõm.
Triệu Đỉnh Thiên không những chưa cầu hôn, thậm chí còn chưa nhắc chuyện này với Thang Kiệt Thuỵ, hoàn toàn là suy nghĩ của riêng cậu ta. Là một Alpha đầu đội trời chân đạp đất, xuất phát từ trách nhiệm của một Alpha và tình cảm trong lòng, Triệu Đỉnh Thiên cảm thấy mình phải chịu trách nhiệm.
"Với lại chúng mày biết tại sao ảnh lại giả làm Alpha không?" Triệu Đỉnh Thiên nghiêm túc, "Chính là vì bố ảnh! Một ông già Alpha trọng Alpha khinh Omega!"
Bùi Kha vội can: "Mày nói nhỏ thôi, dù sao cũng là bố Thang Kiệt Thuỵ, đừng nói thế."
"Không sao, ảnh chửi trước mặt tao còn khó nghe hơn." Triệu Đỉnh Thiên không quan tâm.
"Họ là người nhà, chửi nhau thế nào là việc nhà của họ, nhưng mày là người ngoài, nghe thôi đừng có xen vào." Bùi Kha dặn dò kỹ lưỡng, "Đây là điều thứ chín trong sổ tay kinh nghiệm tao đúc kết được, nghe tao không sai đâu."
Khúc Hầu cũng khuyên má Triệu đừng bốc đồng: "Tao thấy cứ tìm hiểu một thời gian xem có hợp không đã rồi tính, đừng như cha tao cuối cùng lại ly hôn."
Dù sao cũng mới ngủ với nhau hôm thứ hai, hormone ảnh hưởng mạnh, Triệu Đỉnh Thiên nói năng bốc đồng quá.
"Giờ tao thấy ổn rồi, không lâng lâng như lần đánh dấu tạm thời đầu tiên nữa." Triệu Đỉnh Thiên ngồi xuống sô pha nghiêm túc: "Đừng tưởng tao bốc đồng, tao đang nghiêm túc nhờ chúng mày giúp đấy."
Hiện tại trên con đường cầu hôn của cậu ta có một số trở ngại: Mẹ cậu ta và bố của Jerry.
"Thế mày cần bọn tao làm gì?" Bùi Kha thắc mắc, "Mẹ mày thì mày tự lo, bố anh ấy thì anh ấy tự lo, giải quyết việc nhà xong là được chứ gì?"
"Đúng đấy, không giải quyết được thì đừng cưới nữa." Khúc Hầu tặc lưỡi, "Với lại mày để người ta trong lòng, chưa chắc người ta đã để mày trong lòng đâu."
Hai bên cùng chạy về phía nhau thì anh em ủng hộ, chứ một mình mày chạy thì thôi xin kiếu.
Vừa dứt lời, điện thoại Triệu Đỉnh Thiên để trên bàn reo lên, ba chữ "Anh yêu dấu" đập thẳng vào mắt Bùi Kha và Khúc Hầu.
Khúc Hầu: ...
Coi như tao chưa nói gì.
"A lô, anh tan làm rồi à?" Triệu Đỉnh Thiên bắt máy ngay tắp lự, "Đói không? Muốn ăn gì không? Em qua đón anh nhé..."
Nghe má Triệu hỏi han ân cần, Bùi Kha và Khúc Hầu nhìn nhau, nhận ra má Triệu đã sa lầy không thể cứu vãn nổi.
Vì tí nữa Thang Kiệt Thuỵ sẽ qua, để không làm phiền không gian riêng tư của họ, đợi má Triệu cúp máy Bùi Kha và Khúc Hầu chủ động chào tạm biệt.
Triệu Đỉnh Thiên tiễn ra cửa: "Mấy hôm nữa bọn tao mời chúng mày đi ăn."
Bùi Kha và Khúc Hầu đương nhiên không ý kiến gì, chỉ dặn dò Triệu Đỉnh Thiên hầu hạ cho tốt vào.
Khúc Hầu tiễn Bùi Kha vào thang máy rồi mới về, nhưng khi Thành Việt Long mở cửa thấy Bùi Kha ngồi xe lăn một mình trước cửa vẫn giật mình hỏi: "Sao không gọi em ra đón?"
"Có mấy bước chân mà phải đón đưa gì." Bùi Kha vịn vào xe lăn đứng dậy nhảy lò cò vào nhà, "Không tập chân được thì tập tay."
Thành Việt Long đỡ anh đi rửa tay: "Tập tành gì lúc này, anh về đúng lúc lắm, rửa tay ăn cơm thôi."
Món xương ống to mà Khúc Hầu đã tuyển chọn được, Thành Việt Long hầm thành canh, thêm ngô và khoai mài ngọt lịm, Bùi Kha hài lòng khen: "Đỉnh, ngon ngang ngửa má Triệu nấu."
"Khen em thì khen em thôi, nhắc người khác làm gì?" Thành Việt Long hơi dỗi.
Bùi Kha: "Thế anh xin lỗi."
"Xin lỗi không có tác dụng." Thành Việt Long cố tình làm khó.
Bùi Kha đặt bát xuống nhìn người đối diện một lúc, cười như không cười hỏi: "Thế cậu muốn anh làm gì?"
Má Triệu đã lên giường với Jerry, Thành Việt Long bị kích thích chắc cũng muốn tiến thêm bước nữa. Chuyện này Bùi Kha đoán được, nhưng không ngờ đối phương lại vội vàng đề nghị ngay trong bữa cơm.
Đúng là tuổi trẻ.
Bùi Kha nhìn thân hình vạm vỡ dưới lớp áo phông bó sát của em Long, nghĩ thầm: trẻ trung thật tốt.
Anh hít sâu một hơi, vô thức thẳng lưng, chuẩn bị tinh thần đón nhận yêu cầu có phần vô lý. Không biết Thành Việt Long muốn gì đây?
Là hôn, là ôm, là nắm tay hay là...
Bùi Kha đang đỏ mặt tía tai đoán già đoán non xem nếu Thành Việt Long đòi tất cả thì mình phải từ chối đưa đẩy thế nào, làm sao để thỏa mãn một nửa mà vẫn treo một nửa lại, thì nghe thấy đối phương nhìn mình mắt sáng rực nói: "Em muốn anh làm kế toán cho em!"
Bùi Kha: ...
Bùi Kha nghi ngờ tai mình có vấn đề rồi, sao lại nghe nhầm "người yêu" thành "kế toán" được nhỉ? Chắc đi làm nhiều quá nên lú lẫn rồi.
"Anh yêu ơi, phòng gym B.T cần một kế toán, em muốn nhờ anh giúp một tay trước mắt." Thành Việt Long thấy anh im lặng, liền nắm lấy tay Bùi Kha đưa lên miệng hôn, với vẻ mặt đầy nghiêm túc: "Anh yên tâm, em không để anh làm không công đâu, chắc chắn sẽ trả lương."
Bùi Kha chậm rãi nhìn cậu: "Đây là vấn đề lương lậu à?"
"Thế là vấn đề gì?" Thành Việt Long dè dặt hỏi.
Bùi Kha: "Anh đi làm ở công ty xong về nhà vẫn phải làm việc, Thành Việt Long, cậu ác lắm!"
"Không bắt anh giúp mãi đâu, em thề!" Thành Việt Long cuống lên, ôm lấy Bùi Kha và cam đoan: "Anh Bùi giúp em lần này thôi, sau này em nghe lời anh hết, anh bảo gì em làm nấy."
Bùi Kha nhìn hắn: "Thật không? Sau này nghe anh hết, bảo gì làm nấy?"
"Thật." Thành Việt Long gật đầu chắc nịch, "Dù là giặt giũ, rửa bát, quét dọn hay đi chợ nấu cơm, em nghe anh tất, thậm chí là..."
Cậu chưa nói hết câu, tay đã luồn vào trong áo, như con rắn trườn từ dưới lên trên vuốt ve, thì thầm ám chỉ: "Em đều thỏa mãn anh."
Bùi Kha giữ tay cậu lại, nở nụ cười.
Ngay lúc Thành Việt Long tưởng anh sẽ gật đầu, thì nghe Bùi Kha nói: "Thế anh muốn nằm trên."
Thành Việt Long: ...
Lời tác giả:
Thành Việt Long: Yêu cầu bất ngờ xuất hiện!
Bùi Kha: Người ta hầu hạ trên giường, cậu lại bắt anh hầu hạ bút mực, ha ha.
(Ý là người khác thì phục vụ trên giường, còn Bùi Kha thì bị sai đi giúp việc giấy tờ.)