Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi
Chương 80: Nỗi khổ tâm của má Triệu
Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nỗi buồn ập đến như thác lũ nhấn chìm Bàng Đồng. Đàn ông không dễ rơi lệ, chỉ là chưa gặp chuyện thật sự đau lòng mà thôi.
Khi Bàng Đồng lấy lại bình tĩnh, cậu ta đã thấy mình ngồi bên bàn ăn, tay trái cầm chân giò, tay phải cầm tai heo, miệng dính đầy dầu ớt cay nồng. Cậu ta ngơ ngác hỏi: "Chuyện gì thế này? Sao mình lại ăn mất rồi?"
Khúc Hầu chống cằm nhìn cậu ta: "Không sao đâu, cứ ăn đi, chân giò tự bay vào mồm mày đấy chứ có phải mày tự cầm đâu."
Bàng Đồng: ...
Cảm giác xấu hổ dâng trào khiến cậu ta từ từ đặt đồ ăn xuống: "Em không ăn nữa đâu, khó khăn lắm mới giảm được mấy cân, không thể để công sức đổ sông đổ biển được."
"Cứ ăn đi, ăn no mới có sức mà giảm cân chứ." Bùi Kha cũng khuyên, rồi quay sang em Hổ: "Hôm nay coi như là bữa xả (cheat meal) của Bàng Đồng đi."
Em Hổ bị màn bộc lộ cảm xúc bất ngờ của Bàng Đồng làm cho giật mình, gật đầu lia lịa: "Đúng đúng đúng, mấy hôm nay anh Đồng tập chăm chỉ lắm, hoàn toàn có thể tự thưởng cho mình một bữa."
Thành Việt Long rót cốc nước đặt bên cạnh Bàng Đồng: "Ăn từ từ thôi không kẻo nghẹn."
"Tôi ăn được thật à?" Bàng Đồng vốn tính hay mềm lòng, thấy mọi người đều ủng hộ lại bắt đầu rụt rè không dám ăn tiếp: "Tôi ăn thế này là đủ rồi, lát nữa còn phải tập tiếp."
Khúc Hầu tặc lưỡi: "Bảo ăn thì cứ ăn đi, bao nhiêu năm nay ăn uống như thế rồi, thêm tí này thì béo lên được bao nhiêu."
"Khỉ thật, sao vừa vào cửa đã nghe mày mắng người thế?" Triệu Đỉnh Thiên mặc áo khoác kẻ caro xanh, xách cái túi giữ nhiệt to đùng bước vào. Thấy Bàng Đồng, anh sững sờ, ngạc nhiên hỏi: "Sao thế này? Sao Bàng Đồng tự dưng gầy đi nhiều thế?"
Bàng Đồng nghe vậy tuy mừng thầm trong lòng nhưng biết thừa là lời khách sáo, cười hề hề: "Anh Triệu cứ đùa em, mới giảm cân mấy ngày sao mà có hiệu quả nhanh thế được."
"Gầy thật mà, bắp tay nhỏ đi cả vòng rồi." Triệu Đỉnh Thiên giơ tay làm điệu bộ so sánh, tâng bốc hết lời, biến một người có tạng béo giảm cân nhanh thành người có cơ địa giảm cân thần thánh.
Lời hay ý đẹp ai mà chẳng thích nghe. Bàng béo đang buồn thiu lập tức vui vẻ trở lại, cảm thấy mấy ngày nay chịu khổ đổ mồ hôi cũng đáng. Cậu ta nhìn Triệu Đỉnh Thiên chân thành nói: "Anh Triệu, em nguyện dùng cả đống mỡ thừa này đổi lấy một đời bình an khỏe mạnh cho anh."
Tình cảm nặng nề quá!
Triệu Đỉnh Thiên nghẹn lời nhưng phản ứng rất nhanh: "Cảm ơn cậu nhé."
Bàng Đồng: "Không có gì đâu, anh Triệu."
"À đúng rồi, anh mang sinh tố không đường, ít calo anh tự xay cho cậu này, lát nữa uống nhé." Triệu Đỉnh Thiên mở túi giữ nhiệt, chia cho mỗi người một cốc.
Cơm nước còn một lúc nữa mới xong, Khúc Hầu giục Bàng béo mượn phòng tắm nhà Bùi Kha tắm rửa sạch sẽ rồi hãy ăn. Sau đó, cậu ta quay sang hỏi má Triệu, người đang xắn tay áo định vào phụ Thành Việt Long: "Sao có mỗi mình mày đến thế?"
Chưa đợi má Triệu trả lời, Bùi Kha đã nhanh nhảu cướp lời: "Tại hôm nay công ty bọn tao họp lãnh đạo cấp cao, chắc sếp Thang phải đi ăn tối với các sếp rồi."
"Đúng như Kha nói đấy." Triệu Đỉnh Thiên gật đầu lia lịa, thấy em Hổ đang dọn dẹp dụng cụ tập gym, cậu ta hạ giọng: "Hơn nữa hai đứa tao không thể ở cạnh nhau mãi được."
Từ đêm định mệnh ở khách sạn đến nay đã hơn một tuần. Mấy ngày đầu, cuộc sống của Tom và Jerry cứ như gấm thêu hoa, lửa đổ thêm dầu. Cả căn nhà như một trạm xăng chỉ cần một tàn lửa là nổ tung, rèm cửa phòng ngủ chưa bao giờ được kéo ra.
Nhưng qua mấy ngày, hormone của Triệu Đỉnh Thiên ổn định lại, cơ thể bắt đầu 'biểu tình', ba ngày sụt hai ký. Nhất là sau cái ôm cuồng nhiệt đêm nhận xe, giờ bị Jerry chạm vào một cái là cậu ta bất an.
"Sợ lắm chúng mày ạ." Triệu Đỉnh Thiên chỉ nhớ lại thôi đã toát mồ hôi hột, rút giấy lau trán. "Giờ tao ngủ cũng nơm nớp lo sợ đang ngủ quần áo bay mất tiêu."
Có những tổn thương như ngọn lửa lớn, ngọn lửa tình yêu của Tom và Jerry thiêu đốt tâm hồn non nớt của Bùi Kha và Khúc Hầu. Hai người nghe mà mắt tròn mắt dẹt. Bùi Kha, Beta duy nhất trong nhóm, không nhịn được thốt lên: "Trên đời sao lại có chuyện d.âm ô trụy lạc thế này cơ chứ?"
"Mày đừng có đổ hết tội lên đầu Omega, chẳng lẽ quần mày tự tụt xuống à? Anh ấy đòi hỏi thì mày không biết từ chối à?" Khúc Hầu lên án kịch liệt.
Bùi Kha bảo Khúc Hầu bé mồm thôi, liếc thấy em Hổ vẫn còn ở ngoài ban công mới hỏi tiếp: "Thế mày không làm được thì Jerry không nói gì à?"
Triệu Đỉnh Thiên ôm đầu nhục nhã: "Không, anh ấy chỉ an ủi tao mệt thì nghỉ đi. Nhưng nếu nghỉ thật thì tao còn mặt mũi nào làm đàn ông nữa!"
Thế là cậu ta dù không có điều kiện cũng phải tự tạo điều kiện mà "lên". Thuốc đắng dã tật, cậu ta đành nuốt nước mắt chiều lòng người yêu.
"Tao uống cả thuốc bổ rồi chúng mày bảo tao phải làm sao nữa? Đi mua thuốc bổ thận à?" Triệu Đỉnh Thiên đau khổ nhắm mắt. "Chuyện đó tao không làm đâu!"
"Mày uống gì cũng chỉ trị ngọn không trị gốc thôi." Bùi Kha nắm tay má Triệu, nghiêm túc khuyên: "Tập gym đi người anh em, rèn luyện thể chất mới có được ngày mai hạnh phúc."
Khúc Hầu gật đầu: "Nghĩ đến tình cảm của chúng mày, nghĩ đến cái xe Jerry mua cho mày, sống càng lâu thì càng được hưởng nhiều."
Triệu Đỉnh Thiên mở mắt nhìn Bùi Kha: "Đây chính là chuyện quan trọng anh muốn bàn với em Long hôm nay."
"Chuyện gì?" Thành Việt Long bưng đĩa thức ăn ra. Thấy Bùi Kha và Triệu Đỉnh Thiên nắm tay nhau, cậu khựng lại: "Anh Triệu, sao mắt anh đỏ thế?"
Triệu Đỉnh Thiên nhìn cậu: "Em Long, anh muốn đăng ký tập gym chỗ cậu!"
Thành Việt Long nằm mơ cũng không ngờ phòng gym B.T chưa khai trương đã có hai hội viên. Ngồi nhà mà cũng thu được tiền, chất lượng thì khỏi phải bàn.
Triệu Đỉnh Thiên nói rõ nhu cầu: "Phiền cậu cho anh tập cùng Bàng Đồng, nhưng anh không cần giảm cân, anh muốn khỏe hơn."
"Thế chắc phải dùng công nghệ (thuốc/thực phẩm chức năng) rồi." Em Hổ dọn xong đồ đi tới phán.
"Đừng nói linh tinh." Thành Việt Long đánh giá Triệu Đỉnh Thiên đang tàn tạ như cành khô lá úa, cảm thán: "Nói thật, anh Triệu dạo này hơi thiếu chất đấy."
Khúc Hầu nhướng mày: "Không thiếu chất mới lạ đâu, sữa đậu nành bị vắt kiệt rồi còn mỗi bã đậu ngồi đây thôi."
"Mày cũng bớt mồm bớt miệng đi." Bùi Kha lườm Khúc Hầu: "Vào lấy bát đũa xới cơm đi, đến nhà tao làm ông tướng thật đấy à?"
Khúc Hầu hừ một tiếng: "Biết rồi, lắm chuyện."
Bàng béo tắm xong đi ra thấy có thêm bạn tập gym thì mừng rỡ, nhưng vẫn thắc mắc nhìn Triệu Đỉnh Thiên: "Anh Triệu, anh mà giảm nữa là còn mỗi bộ xương đấy."
"Anh không giảm, anh muốn tăng cơ." Triệu Đỉnh Thiên nhìn Thành Việt Long: "Anh muốn biến thành cái tủ lạnh hai cánh cường tráng như em Long, như lực sĩ ném đĩa trong tượng điêu khắc, phô diễn sức mạnh và vẻ đẹp cơ thể."
Thành Việt Long: ...
Lời hay ý đẹp nhưng nghe không lọt tai lắm, Thành Việt Long khiêm tốn: "Anh quá khen rồi, tôi đâu có đô con đến mức đó."
"Anh Long chưa đến mức tủ lạnh hai cánh, chỉ là tủ một cánh loại to thôi. Nếu anh gặp ông anh Đại Ngưu của bọn em thì sẽ biết thế nào là tủ lạnh khổng lồ." Nhớ đến Đại Ngưu đã kết hôn, em Hổ thở dài: "Nhưng anh ấy lấy vợ rồi, cũng sắp bị vợ vắt kiệt sức nhét vào tủ lạnh rồi."
Vợ là sếp, ban ngày làm việc cho sếp, ban đêm còn phải làm việc với vợ. Chế độ 996 (làm từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 6 ngày/tuần) với anh ấy còn là nghỉ ngơi chán.
Triệu Đỉnh Thiên nghe mà mặt mày kinh hoàng, cảm giác như nhìn thấy tương lai của chính mình.
Thành Việt Long vội ngắt lời em Hổ đang kể chuyện tình yêu đẫm máu, hắng giọng: "Đang ăn cơm, đừng nói mấy chuyện này."
Gương tày liếp*, càng củng cố quyết tâm tập gym của Triệu Đỉnh Thiên. Ngày nào cậu ta cũng kéo Bàng Đồng đến nhà Bùi Kha 'check-in' đúng giờ. Em Hổ bận đi giám sát thi công phòng gym B.T thì cậu ta tự tập.
*Gương lớn về thất bại, sai lầm, nêu ra để thấy mà tránh.
Mưa gió chẳng quản, má Triệu vẫn kiên cường.
Tinh thần của cậu ta lan truyền sang Bàng béo. Hai người đua nhau tập luyện quyết liệt, cân nặng Bàng béo tụt dốc không phanh, còn số đo các vòng của má Triệu tăng vùn vụt.
Tin buồn là Triệu Đỉnh Thiên tập mệt về nhà lăn ra ngủ như ch.ết. Tin vui là nhờ thế mà tránh được kiếp nạn mang tên Thang Kiệt Thụy.
Tuy số lần giảm đi nhưng chất lượng tăng lên. Khổ nỗi má Triệu uống nhiều bột protein quá nên đánh rắm thối kinh khủng. Thang Kiệt Thụy đi công tác về chịu hết nổi, nhân lúc Bùi Kha vào báo cáo tiền thưởng sáng chế kỹ thuật và tình hình tài chính dự án mới liền hỏi: "Triệu Đỉnh Thiên ngày nào cũng làm cái quái gì ở nhà cậu thế? Về nhà mệt hơn cả trâu đi cày."
Bùi Kha ngập ngừng: "Nó tập gym ở nhà tôi."
"Cái gì? Cậu ấy thuê huấn luyện viên riêng ở nhà cậu á? Sao không tập ở nhà mình?" Thang Kiệt Thụy cau mày khó hiểu.
Bùi Kha giải thích sơ qua, lờ đi lý do khiến má Triệu phải đổ mồ hôi sôi nước mắt. Thang Kiệt Thụy nghe xong ngạc nhiên: "Hóa ra cậu Long kia trước đây là huấn luyện viên thể hình à? Bảo sao dáng đẹp thế."
"Sắp tới phòng gym của cậu ấy khai trương, sếp Thang có hứng thú thì đến ủng hộ nhé." Bùi Kha cười nói.
Thang Kiệt Thụy tặc lưỡi: "Sao vẫn gọi sếp Thang, bảo gọi Jerry thôi mà."
"Lúc làm việc thì xưng hô công việc, tan làm thì xưng hô bạn bè." Bùi Kha công tư phân minh thực hiện điều 10 trong sổ tay sinh hoạt, rồi chuyển chủ đề: "Nhưng tôi thấy Triệu Đỉnh Thiên tập cũng hiệu quả lắm đấy."
Thang Kiệt Thụy cười: "Thể chất Alpha vốn hợp làm mấy chuyện này mà, công nhận dạo này cậu ấy đô con hơn hẳn."
Sủi cảo phải ăn nóng, Alpha phải ngủ lúc đô con. Phiên bản Triệu Đỉnh Thiên tập gym này Thang Kiệt Thụy rất ưng ý. Hắn nghĩ ngợi rồi nói: "Cần dụng cụ tập gì cứ bảo tôi."
"Nhà tôi cái gì cũng có, hôm nào rảnh sếp Thang qua xem thử." Bùi Kha nói.
Thang Kiệt Thụy gật đầu rồi thở dài: "Định mời cậu với Khúc Hầu đi ăn mà đầu năm nhiều việc quá không dứt ra được, đi công tác họp hành liên miên. Cuối tuần này tôi đặt bàn nhé, chúng ta cùng đi ăn."
Hắn nhìn chân Bùi Kha: "Tháo bột rồi à? Chân cẳng thế nào rồi?"
"Tôi tháo hai tuần trước rồi, tuần trước đi hơi cà nhắc, tuần này đỡ hơn nhiều rồi." Bùi Kha đáp.
Thang Kiệt Thụy: "Thế thì tốt, thấy khó chịu cứ xin ra ngoài, tôi duyệt cho, đừng xin nghỉ phép trừ lương."
Cảm nhận sự ấm áp của mối quan hệ 'dây mơ rễ má', Bùi Kha biết mình có người chống lưng, mỉm cười: "Được, sếp Thang."
Vì thứ bảy đi ăn với Thang Kiệt Thụy và má Triệu, ăn xong có khi còn phải qua nhà má Triệu, Bùi Kha định mang ít hoa quả qua biếu. Chiều thứ sáu tan làm, cậu liền kéo Thành Việt Long đến cửa hàng hoa quả M.K.
Nhân viên thấy Bùi Kha liền chào: "Anh Bùi đến rồi, anh chủ đang nói chuyện với khách ở trong ấy ạ."
"Anh biết rồi, để anh vào tìm nó." Bùi Kha đi thẳng vào văn phòng bên trong, định đẩy cánh cửa chưa đóng kín thì nghe thấy giọng nói quen thuộc.
"Em đừng giận nữa được không?"
Bùi Kha ghé mắt qua khe cửa nhìn vào, trợn tròn mắt.
Sao Bùi Nam lại ở đây!
—
Lời tác giả:
Bùi Kha: Cánh cửa thế giới mới sắp mở ra!
Triệu Đỉnh Thiên: Tập chân điên cuồng!