Chương 92: Cái kết viên mãn

Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 92: Cái kết viên mãn

Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Buổi tiệc chúc thọ diễn ra thành công tốt đẹp, Bùi Nam đã chính thức có một vị trí vững chắc trong gia đình ở Hoa Quả Sơn, tối đó còn ở lại dùng bữa cùng gia đình Khúc Hầu. Món thịt kho tàu do chính tay Đường Sâm làm có thể ví như thịt Đường Tăng, ăn một miếng là trường thọ.
Về đến nhà tắm rửa sạch sẽ, Bùi Nam nằm trên giường thở phào nhẹ nhõm, tảng đá nặng trĩu trong lòng cuối cùng cũng được dỡ bỏ, toàn thân thả lỏng.
Cửa ải cha vợ coi như đã vượt qua, đến lúc tiến hành bước tiếp theo rồi.
Khi Khúc Hầu vừa lau tóc vừa bước ra, thấy Bùi Nam ngồi đầu giường cười với mình.
Tim Khúc Hầu chợt hẫng một nhịp, buột miệng hỏi: “Có ai bảo anh cười kiểu này trông giống bác sĩ biến thái có nội tâm vặn vẹo chưa?”
“Bùi Kha từng nói.” Bùi Nam vươn tay về phía cậu, “Lại đây.”
Khúc Hầu tiến đến ngồi xuống mép giường tiếp tục lau tóc: “Nó đúng là bạn thân của em, nói đúng thật.”
“Ba đứa các em hay nói xấu sau lưng anh lắm đúng không?” Bùi Nam nhích người sang một bên, nhường chỗ cho cậu, “Sau này bớt nói xấu đi, thấy anh sai chỗ nào cứ nói thẳng, anh sẽ sửa.”
Khúc Hầu nhìn Bùi Nam đang lờ đờ say, cười: “Hèn chi người ta bảo Alpha say ba phần, diễn sâu đến mức rơi lệ, anh diễn cũng được đấy.”
Lau tóc gần khô, Khúc Hầu quẳng khăn sang một bên, cầm điện thoại mở cuộc họp Gà Chó Khỉ để thảo luận kỹ về chuyện bố dượng mình tên là Đường Sâm.
Đang đợi hai người kia vào họp thì tay cậu bị Bùi Nam nắm lấy.
“Làm gì đấy?” Khúc Hầu quay lại hỏi.
Chỉ thấy Bùi Nam đột nhiên quỳ xuống giường trước mặt cậu, quỳ cả hai gối.
Khúc Hầu giật mình hoảng hốt hỏi: “Anh làm gì thế? Uống say cũng không cần dập đầu lạy em đâu?”
Bùi Nam không nói gì, chỉ chống một chân lên, điều chỉnh tư thế cho chuẩn, rồi lấy từ dưới gối ra một hộp nhẫn màu đỏ. Hộp nhẫn từ từ mở ra, để lộ chiếc nhẫn kim cương lấp lánh bên trong.
Mọi thứ tiếp theo diễn ra như thước phim quay chậm trong mắt Vua Khỉ. Bùi Nam lấy nhẫn ra đeo vào tay mình trước, sau đó mới hỏi câu đó: “Khúc Hầu, em có đồng ý kết hôn với anh không?”
Bùi Kha vừa vào cuộc họp thì nghe thấy câu này, ngây người như phỗng, theo phản xạ đưa điện thoại ra xa nhìn lại. Đến khi áp điện thoại lại vào tai thì nghe tiếng Khúc Hầu gào thét tuyệt vọng: “Anh ơi, anh mặc quần vào rồi hẵng cầu hôn được không?”
Bùi Kha: ...
Thành Việt Long đang ngủ say thấy Bùi Kha đột ngột bật dậy kéo rèm cửa sổ lấy ống nhòm ra quan sát, giật mình bật dậy hỏi: “Sao thế? Sao thế? Người ngoài hành tinh tấn công à?”
Vì rèm phòng ngủ nhà đối diện kéo kín bưng nên Bùi Kha chẳng thấy gì, tức tối bỏ ống nhòm xuống, hét lớn: “Khúc Hầu! Bùi Nam làm cái gì đấy! Anh ta đang cầu hôn mày à?”
Tiếng hét từ loa ngoài điện thoại làm Khúc Hầu bừng tỉnh, vội vồ lấy chiếc điện thoại chưa kịp nói gì thì Bùi Nam đã nhanh nhảu: “Đúng rồi, mấy đứa đợi chút nhé, bên này chưa xong.”
Giọng u ám của Triệu Đỉnh Thiên cũng vang lên: “Không vội, má Triệu có rất nhiều thời gian.”
Dù sao lão Thang không có nhà, một mình má cô đơn, nóng trong người, 36.5 độ, một mình ăn kem.
Nhưng má Triệu chưa ăn hết nửa cây kem thì Vua Khỉ đã đầu hàng, đồng ý lời cầu hôn của Bùi Nam, chỉ nghe thấy tiếng Bùi Kha hét lên thảm thiết rồi ngã vật ra.
Thành Việt Long ôm lấy anh chàng Beta đang ngất lịm, ra sức bấm huyệt nhân trung cho anh, vừa bực vừa buồn cười: “Anh chẳng dự đoán trước ngày này sẽ đến rồi sao? Giờ lại làm sao thế?”
“Đúng đấy.”
Triệu Đỉnh Thiên cho biết mình đã chuẩn bị tâm lý cho ngày này từ lâu, chỉ là không ngờ nó đến nhanh thế, và cũng không ngờ mình lại được nghe tường thuật trực tiếp.
Cậu ta không nhịn được hỏi Khúc Hầu: “Cố tình hay vô ý đấy?”
“Cố tình với vô ý cái gì chứ! Tai nạn hoàn toàn! Tao đang định kể chuyện cha tao tìm bố dượng cho tao thì tự dưng Bùi Nam lên cơn thế!” Khúc Hầu nói đến đây khựng lại, nhìn chiếc nhẫn trên tay cau mày, quay sang hỏi Bùi Nam: “Anh lấy đâu ra tiền mua kim cương to thế này?”
Bùi Nam đang bận photoshop ảnh đăng WeChat, không ngẩng đầu lên, đáp: “Kim cương nhân tạo.”
Khúc Hầu yên tâm: “Thế thì được.”
“Mày còn khoe à? Còn hét nữa à?” Bùi Kha không chịu nổi nữa, gọi Triệu Đỉnh Thiên lên tiếng, “Triệu Đỉnh Thiên, mày là thầy giáo, mày phê bình vài câu đi.”
Thầy Triệu cho biết chuyện đã rồi, xin chia buồn với Bùi Kha, đồng thời cảnh cáo mọi người: “Từ nay cấm đứa nào bảo tao yêu đương tốc độ tên lửa nữa nhé, anh chị Bùi Nam còn nhanh hơn tao nhiều.”
Thành Việt Long cũng không nhịn được cười: “Công nhận, nhanh thật đấy anh ạ.”
Sáng mới được cha vợ gật đầu tối đã cầu hôn, anh Đại Nam đúng là một chiến binh trong giới Alpha, giống hệt Bùi Kha, chuyện gấp không thể đợi qua đêm.
“Anh đã kiên trì mười năm ở nơi mà mấy đứa không biết rồi, không nhanh chút nào đâu.” Bùi Nam bỏ điện thoại xuống, mãn nguyện quay sang nhìn Khúc Hầu: “Sáng mai mình đi đăng ký kết hôn luôn nhé.”
Khúc Hầu bảo anh ta uống say rồi thì ngủ đi đừng có làm loạn nữa.
Nghe Khúc Hầu mắng Bùi Nam, Bùi Kha và má Triệu cảm thấy hả lòng hả dạ, nhưng nghe xong chuyện ban ngày, hai người lại đồng loạt im lặng.
Im lặng hồi lâu, má Triệu chậm rãi nói: “Tuy tao không thân với cha mày lắm, nhưng bố dượng mày tên là Đường Sâm thì cũng hơi quá đáng.”
“Còn chuyện quá đáng hơn cơ.” Khúc Hầu nói, “Cha tao có khi vì cái tên này mới yêu ông chú đó đấy.”
Bùi Kha: ...
Triệu Đỉnh Thiên: ...
Thành Việt Long không nhịn được nói: “Anh Khúc, nhà anh đúng là người một nhà.”
Con trai tặng cha món quà sinh nhật bất ngờ, cha tặng con trai một bố dượng bất ngờ, kẻ tám lạng người nửa cân, đúng là nồi nào úp vung nấy.
Bùi Kha thậm chí còn lùi một bước nói: “Hay là mai mày đi đăng ký với Bùi Nam luôn đi, cưới trước cha mày một bước.”
“Tao đồng ý.” Má Triệu nói.
“Hai đứa mày điên à?” Khúc Hầu hỏi.
Ba người tán gẫu một hồi rồi tan họp, Bùi Kha bỏ điện thoại xuống nhìn Thành Việt Long: “Đây đúng là tập phim kinh dị nhất, Khúc Hầu sắp thành chị dâu của anh thật rồi.”
“Cũng chẳng ảnh hưởng gì đến mối quan hệ của các anh đâu, anh ấy mắng anh Nam còn ác hơn anh ấy chứ.” Thành Việt Long an ủi Bùi Kha, “Có điều sau này anh ấy mắng anh Nam thì anh nghe thôi là được.”
Bùi Kha cười khẩy, nằm xuống giường, vùi mặt vào gối: “Muốn chết quá.”
“Anh không chết được đâu, anh chết thì em sống sao?” Thành Việt Long lôi anh ra ôm vào lòng: “Em có ý này hay lắm, giúp anh gỡ lại một bàn.”
Bùi Kha nhìn cậu: “Gì? Ám sát Bùi Nam à? Em làm à?”
Thành Việt Long: ...
Thành Việt Long: “Chúng ta có thể dùng biện pháp hòa bình hơn, ví dụ như hai đứa mình cũng đi kết hôn.”
Phòng ngủ im lặng như tờ, hai người nhìn nhau hồi lâu, Bùi Kha hỏi: “Bọn họ bị pheromone làm mờ mắt nên mới vội vàng, em bị làm sao thế?”
“Em là Vua Vội Vàng.” Thành Việt Long đáp.
Bùi Kha: ...
“Không bị pheromone ảnh hưởng mới chứng tỏ quyết định của em là do suy nghĩ thấu đáo mà ra.” Thành Việt Long hôn tay Bùi Kha, mặt đầy nghiêm túc.
Khác với giới tính đặc biệt AO, Beta không bao giờ phải lo đối phương bị pheromone làm cho mụ mị đầu óc, cũng không bao giờ phải nghi ngờ tình cảm của mình xuất phát từ trái tim hay bản năng.
Họ không bị pheromone thao túng, luôn lý trí và tỉnh táo.
Thành Việt Long tự cảm động trước lời nói của mình, đang định hỏi ý Bùi Kha thế nào thì thấy Bùi Kha đang bấm điện thoại. Cậu khựng lại hỏi: “Anh đang nhắn tin khoe với Khúc Hầu lời phát biểu chất lượng cao của em à?”
“Không, anh đang lưu tư liệu, mai viết bài sẽ dùng đến.” Bùi Kha cảm thán, “Bảo sao em lại là ‘thánh sale’, anh cảm nhận được sức hút trong lời nói của em rồi đấy.”
Thành Việt Long: ...
Cậu giật phắt lấy điện thoại của Bùi Kha, đè anh xuống giường, nghiến răng: “Anh cứ cảm nhận cơn giận dữ của Rồng trước đi đã.”
Thành Việt Long tức giận đến mức hóa cương, dùng thực lực chứng minh quyết tâm, kết quả sáng hôm sau hai người ngủ một mạch đến khi bị Đen Trắng Xám cào cửa mới tỉnh giấc.
Thành Việt Long khó nhọc lắm mới bò dậy dắt chó đi vệ sinh, lúc về Bùi Kha đã chuẩn bị xong bữa sáng: “Ăn chút lót dạ đã, trưa ra ngoài ăn, đừng nấu nữa.”
“Sao cũng được.” Thành Việt Long rửa tay xong ôm lấy Bùi Kha: “Đừng tưởng ngủ dậy là đã xong chuyện, đề nghị tối qua của em anh suy nghĩ nghiêm túc đi nhé.”
Bùi Kha nhìn cậu: “Từ lúc em thuê nhà anh đến giờ chưa được nửa năm, đợi nửa năm nữa hẵng nói.”
Thành Việt Long lại bảo: “Đừng để phòng gym B.T sập tiệm mà anh vẫn chưa cưới em đấy.”
Bùi Kha: ...
Bùi Kha: “Em nghĩ điều gì tốt đẹp hơn được không, ví dụ như phòng gym B.T mở rộng khắp cả nước, trở thành chuỗi phòng gym số 1, nơi nào có người tập gym, nơi đó có B.T.”
“Thế thà em nghĩ cách trở thành Tần Thủy Hoàng còn hơn.” Thành Việt Long nói.
Thấy Bùi Kha lườm mình, cậu cười hôn lên má anh: “Không có khả năng đánh dấu tự nhiên của Alpha, anh cũng phải cho phép em dùng pháp luật để đánh dấu anh chứ, coi như cho em chút cảm giác an toàn đi.”
Bùi Kha vẫn im lặng không nói gì, Thành Việt Long bế anh đi vòng quanh nhà, đến khi Bùi Kha cảm giác sắp bị cậu tung lên trời thì mới đầu hàng: “Thế đính hôn trước đi! Thế được chưa!”
“Thật á?” Thành Việt Long hỏi.
Bùi Kha gạt tay cậu ra: “Không tin thì thôi.”
Thành Việt Long buông tay anh ra ngay: “Thế để em gọi điện cho bố mẹ em, anh gọi cho hai bác, cuối tuần sau anh về quê với em gặp bố mẹ, chiều nay mình đi mua nhẫn đôi.”
Bùi Kha nhìn Thành Việt Long hùng hổ đi vào phòng lấy điện thoại, nghĩ thầm tên này cũng là phái hành động, nhưng tay anh cũng cầm điện thoại gọi cho bà Viên, báo tin vui tạm thời này.
Sáng sớm nhận liên tiếp hai tin hỷ của hai con trai, bà Viên choáng váng quay sang bảo ông Bùi: “Tí nữa ông gọi về quê hỏi xem mộ tổ có bốc khói xanh không.”
Mộ tổ có bốc khói hay không chưa biết, nhưng hôm sau Bùi Kha đeo nhẫn đi làm bị đồng nghiệp bắt gặp, vây quanh hỏi han đến mức bốc khói cả đầu, cuối cùng Thang Kiệt Thụy phải đến giải cứu.
“Chúc mừng.” Jerry nói.
Bùi Kha nhìn hắn: “Sao? Má Triệu không bị kích thích cầu hôn sếp à?”
“Cậu ấy đang tự thiết kế nhẫn kim cương, chắc chắn chưa nhanh thế đâu.” Thang Kiệt Thụy mỉm cười, “Với lại cậu ấy bảo phải đánh bại bố tôi rồi mới cầu hôn.”
Bùi Kha gật đầu: “Đúng phong cách má Triệu.”
“Nên cậu ấy bảo từ hôm nay sẽ đến phòng gym nhà cậu tập luyện điên cuồng, bảo tôi cứ chờ đấy.” Thang Kiệt Thụy thở dài, “Bao giờ khai trương chính thức nhớ báo tôi, tôi gửi tặng hai lẵng hoa.”
Bùi Kha nhận lời.
Triệu Đỉnh Thiên nói là làm, ngày nào cũng đến phòng gym B.T check-in lớp dạy kèm đặc biệt của Thành Việt Long đều đặn. Theo thời gian, cơ bắp trên người cậu ta ngày càng săn chắc, dù mặc áo trùm cũng thấy rõ đường nét cơ thể, trở thành Chiến Thần Áo Trùm xứng đáng với danh hiệu đó.
Vì thế vào ngày khai trương chính thức, ảnh của Triệu Đỉnh Thiên cũng được dán lên tường thành viên danh dự, tuy xếp sau ảnh so sánh trước và sau khi giảm cân của Bàng Đồng, nhưng cũng trở thành tài liệu quảng cáo đắc lực của phòng gym B.T.
Lẵng hoa bày đầy cửa, bà Viên và ông Bùi đến cắt băng khánh thành nhìn đồng hồ hỏi: “Sao Bùi Kha chưa đến?”
“Anh ấy tan làm mới qua được, mình cắt băng trước đi ạ.”
Thành Việt Long gọi nhân viên cùng Triệu Đỉnh Thiên, Bàng Đồng và Khúc Hầu lại để chụp ảnh chung. Pháo giấy bắn lên trời xoay tròn rơi xuống, phòng gym B.T chính thức khai trương.
Cuối cùng cũng đến giờ tan làm, Bùi Kha không nán lại thêm một giây nào, lại một lần nữa dẫn đầu đoàn quân tan sở, xách túi chạy ra ngoài, đụng ngay Thang Kiệt Thụy vừa họp xong.
Hai người ngớ người ra, Thang Kiệt Thụy phản ứng nhanh: “Đi nhanh đi, tôi qua sau.”
Bùi Kha gật đầu chào hắn, không đợi thang máy mà chạy thẳng xuống bằng thang bộ, lái con Jetta lao thẳng đến phòng gym B.T. Nghe nhạc trên xe, anh bỗng thấy cảnh tượng này quen quen.
Giống hệt hôm anh đến phòng gym S.B khuân vác đồ đạc, nhưng khi đến cửa phòng gym B.T thấy người ra vào tấp nập, Bùi Kha lại thấy khác hẳn.
Anh đỗ xe, chỉnh lại quần áo rồi bước vào trong, cười với Thành Việt Long đang đứng ở quầy lễ tân nhìn ra, nói: “Huấn luyện viên, anh đến tập đây.”
Lời tác giả:
Bùi Kha: Khai trương suôn sẻ, làm ăn phát đạt~
Thành Việt Long: Thực tế chứng minh, ông chủ bỏ trốn chưa chắc đã là họa.