Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh
Chương 26: SỰ BÌNH ĐẲNG
Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ma Vương vẫn chưa nghĩ ra được vấn đề cốt lõi, và lần này dường như không còn ai có thể giúp hắn giải tỏa những nghi hoặc.
May mắn là lời xin lỗi buổi chiều cũng không phải là vô ích, dù vẫn chưa chủ động bắt chuyện với hắn nhưng Tinh Linh giờ đây cũng không còn lạnh nhạt như trước nữa.
Vào buổi tối, Rekdimon lập tức cảm nhận được sự thay đổi này.
Lúc hắn đưa đồ cho cậu, Tinh Linh dù không nói gì nhưng cũng gật đầu chào hắn.
Tuy nhiên, Ma Vương bệ hạ vẫn không cảm thấy vui vẻ.
Bởi vì giờ đây, Tinh Linh lại trở nên quá đỗi khách sáo, lễ phép.
Dù Rekdimon làm gì, cậu cũng sẽ nói lời cảm tạ, tình huống này đã lâu lắm rồi mới xảy ra.
Cứ như thể họ quay trở lại thời điểm ban đầu, khi chưa từng có bất kỳ sự tiếp xúc nào.
Không phải là lần đầu tiên Tinh Linh chạy trốn trước mặt hắn, mà là những ngày đầu chung sống sau khi hắn bắt cóc Tinh Linh lần đầu tiên.
Rõ ràng sau khi họ ký kết khế ước, tình huống này đã không còn nữa.
Việc lùi lại chẳng phải là điều tốt đẹp gì.
Rekdimon cho rằng họ cần phải tiếp tục nói chuyện về chuyện chiều nay.
Sau bữa tối, Luvita vẫn như mọi ngày, nhân lúc trời vẫn còn sáng, ra ngoài Ma Đài ngắm cây cối và đi dạo, Rekdimon đương nhiên cũng theo sau.
Lúc này, Koluna vốn đã phải đi theo nhưng lại khéo léo ở lại.
Trên đường ra khỏi Ma Đài, cả hai không nói chuyện với nhau.
Con sông đào bảo vệ thành đã được hoàn thành, lượng nước còn lại sau khi các nguyên tố hắc ám bị hấp thụ chảy vào đây từ kênh ngầm trong Ma Đài khiến mực nước sông không bao giờ giảm.
Bên ngoài Ma Đài cũng đã thay đổi đáng kể, giờ đây không còn nhìn thấy cảnh cát vàng mênh mông nữa. Vùng đất trống trơ trước đây đã được phủ kín bởi thảm thực vật tươi tốt, trừ con đường được giữ lại cẩn thận, gần như không còn dấu vết của đất cát.
Khu vực gần sông đào đã được khai hoang thành những mảnh ruộng ngăn nắp, trồng đủ loại cây nông nghiệp. Có loại cây được gieo từ hạt giống do Luvita mang theo, có loại thu hoạch từ vùng đất này, mỗi loại đều phát triển xanh tốt trên mảnh đất của riêng mình.
Xa hơn nữa là những vườn đầy dưa lưới, dưa hấu, nho và nhiều loại trái cây khác đang lặng lẽ chờ chủ nhân tới hái.
Kể từ khi Ansetloc tuyên bố rằng rượu nho mới ủ đã đủ cung cấp cho năm sau, Luvita không còn "bón phân" để thúc đẩy sự sinh trưởng của những cây này nữa, nhưng chúng vẫn phát triển nhanh hơn những loại cây bình thường. Hầu như mỗi ngày đều có một vài trái chín, chờ đợi ma vật phụ trách tưới nước phát hiện.
May mắn là vẫn còn một số ma vật như nông dân trong Ma Đài, nếu không, cứ để ma vật thuộc cấp bậc thấp nhất (cấp 80) làm những việc này, chúng có thể sẽ không chịu nổi và nổi loạn.
Luvita không dừng lại ở ruộng đồng và vườn trái cây, cậu tiếp tục tiến về phía xa hơn.
Khu vực này là nơi sinh trưởng của đủ loại thực vật sa mạc, nổi bật nhất là những cây xương rồng cao hơn mười mét, giống như những cây cột trụ khổng lồ, quả thực rất ấn tượng.
Ba người Kunle (người còn lại hôm nay phụ trách phòng thí nghiệm của lão vu yêu) đang ở đây chăn thả một đàn lạc đà nhỏ.
Những thứ mà nhóm đọa thiên sứ mang về từ tộc Kunle bao gồm cả những con lạc đà này. Vì ma vật trong Ma Đài không biết cách chăm sóc, nên họ quyết định giao phó cho bọn họ.
Bọn họ làm rất tốt, sợ chăm sóc không chu đáo sẽ khiến lạc đà chết, còn bản thân họ sẽ phải ở lại phòng thí nghiệm không ra ngoài được nữa.
Khu vực này đã ra khỏi giới hạn bị mây đen bao phủ. Dù là buổi chạng vạng, qua giai đoạn nóng nhất, nhưng độ nóng của đất vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Vì thế, ba người Kunle đều khoác chiếc áo choàng rộng che từ đầu đến chân.
Tất nhiên, họ vẫn chưa đủ tư cách để mặc sản phẩm của lão vu yêu. Những gì họ đang mặc chỉ là quần áo bản địa mà tiểu đội đọa thiên sứ mang về từ tộc Kunle, nghe nói là tìm được từ nhà của người thủ lĩnh tộc.
Đối với ma vật, loại quần áo giống như áo choàng Ả Rập này chỉ giúp chúng nhận thức được một số văn hóa của thế giới này. Nhiều nhất là giao cho thợ may làm vài món để sau này dễ dàng tiếp xúc với người địa phương hơn. Khi quần áo mới làm xong, tài chính đại nhân của bọn họ sẽ gỡ hết các phụ kiện vàng bạc châu báu, khiến chúng không còn tác dụng.
Vì thế, họ quyết định tặng những bộ quần áo này cho mấy người Kunle, dù rằng trừ họ ra không ai chịu mặc. Ít nhất cũng giảm bớt việc chuẩn bị ma pháp bào cho họ (theo lời tài chính đại nhân Ivesta).
Mấy người Kunle này lại rất biết ơn, bởi từ trước tới giờ, họ chưa từng mặc loại quần áo tốt như vậy.
Nhìn thấy Luvita và Rekdimon cùng nhau xuất hiện, mấy người Kunle đều dừng việc đang làm, cung kính hành lễ với hai người, nhưng không dám tới gần.
Dù họ chỉ là dân thường nhưng vẫn hiểu phép tắc: chưa được cho phép thì không thể tiếp cận những đại nhân cao quý như vậy.
Hôm nay Luvita cũng không định nói gì với họ, nên chỉ gật đầu chào rồi tiếp tục tiến lên.
Con đường dẫn tới rừng cây Hồ Dương.
Cuối cùng, nơi này không còn bóng người hay ma vật.
Tuy không có sinh vật nào, nhưng lại có rất nhiều sinh linh nhỏ bé.
Từ sau khi Luvita trồng cây trồng rừng ở đây, xung quanh vốn không có động vật cũng dần xuất hiện. Bên ruộng và vườn cây có ma vật trông coi, tận sâu bên trong lại có hơi thở đáng ngại mà Ma Đài tỏa ra, vì thế nhóm động vật nhỏ không dám đến gần. Rừng cây Hồ Dương và khu vực thực vật sa mạc liền trở thành thiên đường của chúng, khiến nơi đây tràn đầy sức sống.
Bởi là Tinh Linh nên Luvita rất được những sinh linh nhỏ yêu thích. Kể cả rắn cực độc cũng ngoan ngoãn thu lại nọc độc, hiền lành như một con rắn cưng.
Chỉ là hôm nay có Ma Vương bệ hạ ở đây, các con vật nhạy bén đã trốn vào chỗ tối không dám tới gần.
"Ta nghĩ chúng ta cần phải nói chuyện kỹ càng hơn." Rekdimon trầm ngâm một hồi rồi mới mở lời.
"Nói chuyện gì?"
Vào rừng cây Hồ Dương, Luvita vô tình sờ lên thân một cây hồ dương bên cạnh, cảm giác xao xuyến sung sướng từ lòng bàn tay truyền đến, như thể chính cây cối đang cùng cậu chào hỏi vậy.
Càng đi sâu vào đây, cậu càng hiểu rõ Tinh Linh quý giá đến thế nào.
Có thể giao tiếp cùng ý thức tự nhiên, yêu thích thực vật, thậm chí động vật cũng cực kỳ thân thiện, không hề tấn công cậu. Không hổ là con cưng của thiên nhiên.
"Tiếp tục nói chuyện buổi chiều." Rekdimon nói: "Cậu nói ta hiểu sai trọng điểm, nhưng ta nghĩ đi nghĩ lại vẫn không rõ trọng điểm là gì."
"Có phải ta đã khiến cậu cảm thấy câu nệ không?"
Ma Vương bệ hạ cuối cùng cũng thừa nhận mình đã hạn chế Tinh Linh quá mức, dù điều này khiến hắn hơi miễn cưỡng.
Tinh Linh nghiêng người, nhìn hắn nghiêm túc suốt nửa ngày. Sau khi xác định trên mặt hắn chỉ có nghi hoặc, cậu cảm thấy rất thất bại.
Cuối cùng, cậu vẫn thỏa hiệp.
Cậu quay mặt về phía trước, giọng đạm nhạt: "Ngài đã từng nghe câu này chưa?"
"Câu gì?"
"Chuyện mình không muốn thì đừng bắt người khác làm."
Mặc dù《DW》là bối cảnh phương Tây, nhưng đa phần người chơi bên trong đều là người Trung Quốc, ngôn ngữ giao tiếp của NPC cũng là tiếng Trung. Sự kết hợp giữa Trung Quốc và phương Tây này đã khiến không ít người chơi tranh luận.
Vì thế, Rekdimon không chỉ từng nghe qua câu này mà còn hiểu rõ ý nghĩa của nó.
"Cậu muốn ta sau này đừng tiếp tục hạn chế hành động của cậu sao?" Hắn chỉ có thể nghĩ đến điều này.
Điều này thật sự rất khó. Lúc trước, Rekdimon đã bỏ ra rất nhiều nghị lực mới có thể tự mình phá giải vòng tay giam cầm cho Tinh Linh, sau đó còn gia thêm hiệu ứng định vị.
Đối với Tinh Linh, trong lòng Ma Vương bệ hạ tràn đầy bất an. Hắn luôn lo lắng đối phương sẽ nhân lúc mình không biết mà biến mất.
Loại bất an này đến từ điều mà Tinh Linh cũng không thể hiểu nổi, gọi là sự quan tâm (muội) của Ma Vương bệ hạ.
Theo truyền thuyết từ bên ngoài, Ma Vương bệ hạ đã từng yêu một Tinh Linh xinh đẹp tao nhã. Ngay cả bản thân Luvita cũng nghĩ như vậy (người hắn coi trọng chính là thân phận Tinh Linh của cậu), nhưng trên thực tế lại không phải như thế.
Tinh Linh là sinh linh đầu tiên mà Rekdimon nhìn thấy sau khi bước vào Ma giới.
Ma Vương bệ hạ trước giờ vẫn luôn cô đơn ở trong Ma giới hàng vạn năm. Một ngày nọ, đột nhiên tâm huyết dâng trào, muốn ra ngoài xem chút.
Vì chán ngấy cảnh sắc ở Ma giới, hắn liền xuyên qua cửa lớn bước vào Hoang Vu Chi Địa.
Tại vùng đất hoang vắng không một cọng cỏ, trong ánh mắt đầu tiên, Rekdimon nhìn thấy một Tinh Linh toàn thân sáng lấp lánh.
Trong ánh mắt đầu tiên, hắn đã bị gương mặt đẹp đẽ kia thu hút, rung động, nhưng nhiều hơn là sự tò mò đối với sinh linh chưa từng gặp.
Tuy nhiên, khi hắn chuẩn bị đến gần tìm hiểu, Tinh Linh lại như con mồi bị kinh động, đột nhiên chạy mất.
Lòng hiếu kỳ hiếm thấy nổi lên chưa được thỏa mãn, sau đó Ma Vương bắt đầu chú ý đến tin tức ở Phàm giới. Rất nhanh, hắn biết được thân phận của Tinh Linh.
Sau đó, hắn lén lút nằm vùng trong Thánh Điện rất lâu (vì không biết Luvita đang đi khắp nơi). Thậm chí, hắn còn ngụy trang thành con người để tới gần.
Nhưng hắn vẫn cảm thấy không đúng.
Tinh Linh thánh khiết cao quý trong thánh điện kia luôn thiếu đi một điều gì đó.
Mãi đến khi Rekdimon lần đầu tiên gặp được Luvita, cuối cùng hắn cũng nhớ ra nhiệm vụ của mình mà chạy tới "thay ca", lúc này hắn mới hiểu được thiếu cái gì.
Tinh Linh Đại Ma Đạo Sư trong thánh điện như một pho tượng sống, nhìn rất đẹp nhưng lại thiếu đi sức sống sinh động.
Ngay khi càng tập trung vào một sự vật nào đó, sẽ càng dễ bị thu hút. Sau khi Ma Vương nhìn hồi lâu, sự rung động dưới đáy lòng cuối cùng cũng nảy mầm và nở rộ.
-- Không lâu sau đó, Luvita đã bị bắt cóc =-=
Chính vì biết đôi khi Tinh Linh không phải là Tinh Linh, nên Rekdimon mới có thể lo lắng như vậy. Hắn luôn sợ rằng một ngày nào đó, cậu sẽ đột nhiên biến thành pho tượng đẹp đẽ nhưng vô hồn như trước.
Nhưng những điều này Rekdimon cũng không muốn nói cho Tinh Linh nghe, sợ nói ra sẽ có kết quả không tốt, dễ chọc giận cậu.
Rekdimon đột nhiên nhớ lại chuyện cũ, hơi hoảng hốt, lại nghe Tinh Linh mở miệng nói.
"Đến bây giờ, tôi không cảm thấy những hạn chế của ngài gây phiền hà."
"Dù rằng điều đó không tốt, nhưng nó vẫn chưa vượt quá giới hạn của tôi."
"Nên tôi vẫn có thể chấp nhận được."
"Nhưng ngài cần phải hiểu rằng - chúng ta là bình đẳng."
"Tôi không phải cấp dưới hay hầu cận của ngài. Chúng ta là đồng minh ký khế ước hợp tác. Ngài không có quyền quyết định thay tôi bất cứ điều gì."
Đôi mắt Tinh Linh lấp lánh, như ánh hoàng hôn lung linh dưới mặt nước.
"Vì thế, khi ngài muốn tôi làm điều gì đó, ngài cũng phải đáp lại tương ứng."
"Đây mới là điều tôi muốn ngài suy nghĩ cẩn thận."