Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh
Chương 56: Bắt Đầu Cuộc Sống Mới
Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trận mưa dần tạnh khi mặt trời lên cao.
Những ma vật mở kho lưu trữ ma trận để đón đoàn trở về, chẳng mấy chốc tin tức đã lan khắp nơi.
Ma Vương bệ hạ thấy thuộc hạ trở về sau chuyến đường dài vất vả, liền cho phép họ nghỉ ngơi trước, việc báo cáo sẽ để sau.
Đoàn thương nhân cũng được sắp xếp chỗ ở. Xét đến việc sau này có thể có nhiều người đến Ma Đài, tầng thứ nhất đã được ma vật điều chỉnh lại. Những ma vật tộc bất tử có ngoại hình quá khác biệt với người thường đã được chuyển đến khu vực khác, còn những ma vật có ngoại hình giống cư dân đại lục Toph sẽ chuyển đến tầng thứ nhất. Một khu nhà Tây bỏ hoang lâu ngày cũng được dọn dẹp để làm quán trọ đón khách bên ngoài.
Còn về nguồn gốc của khu nhà Tây này - mọi người vẫn nhớ ma vật này không có tên, chỉ vì dám tỏ thái độ bất mãn với Tinh Linh mà bị Ma Vương trừng phạt. Kể từ khi kẻ này bị Bệ Hạ tiêu diệt, gã không còn cơ hội hồi sinh nữa, nên nhà của gã trở thành tài sản chung.
Các thương nhân trở thành nhóm khách đầu tiên của quán trọ này. Dù không được ở trong cung điện như lần trước, còn phải tự trả tiền trọ nhưng không ai tỏ ra bất mãn, trái lại họ còn hứng thú với kiến trúc độc đáo, xa hoa và thoải mái không kém hoàng cung.
Còn về các nô lệ, đương nhiên không có tư cách ở trong quán trọ. Họ được ma vật do Huyết tộc phái đến đưa tới chỗ ở tạm thời, và được biết rằng từ ngày mai họ sẽ bắt đầu làm việc.
"Nhìn thấy những cánh đồng bên ngoài không? Từ nay về sau, các ngươi sẽ phụ trách canh tác. Bọn ta không nuôi kẻ ăn không ngồi rồi, nếu ai lười biếng không chịu làm việc, bọn ta sẽ bán kẻ đó đi."
"Hết việc đồng áng, các ngươi còn phải tự xây nhà cho mình. Nơi này không phải chỗ nhân loại các ngươi có thể ở lại, tranh thủ dọn ra ngoài càng sớm càng tốt cho bọn ta."
Ma vật phụ trách trông coi nô lệ tỏ ra kiêu ngạo, giọng nói đầy khinh thường với nô lệ, nhưng đám nô lệ lại chẳng thấy bất thường. Hầu hết họ đều từng có chủ nhân, sau đó bị bán đi vì đủ lý do. So với chủ cũ coi họ như gia súc mà đánh đập không thương tiếc, ma vật này chỉ nói năng cay nghiệt nhưng không động tay động chân, thậm chí còn chuẩn bị thức ăn và nơi ở sạch sẽ. Như vậy đã là quá tốt rồi.
Ma vật phụ trách quản lý nô lệ: Hả? Đây là nô lệ của Ma Hậu điện hạ, ta nào dám tùy tiện động vào chứ? Nếu Điện hạ biết được, ta chắc chắn sẽ xong đời!
Mặc dù hầu hết ma vật hung bạo khát máu, nhưng vì Bệ Hạ coi trọng tài sản cá nhân, thậm chí có quy định cấm giết hại lẫn nhau, nên mọi người quen coi nô lệ là tài sản của mình. Không ai dám đụng vào tài sản của kẻ khác nếu chưa được phép, ngay cả ma vật cấp cao cũng không tùy ý ra tay với đồ vật của ma vật cấp thấp. Đương nhiên, nếu có kẻ tự tìm đường chết thì lại là chuyện khác.
Vậy nên, nô lệ thuộc quyền sở hữu của Tinh Linh, chỉ cần không chủ động khiêu khích ma vật thì thật sự rất an toàn.
Dù biết ngày mai phải bắt đầu làm việc, nô lệ vẫn không có mâu thuẫn gì. Họ xếp hàng nhận phần thức ăn rồi tìm góc dùng bữa.
Lúc này, đồ ăn không còn là bánh bột ngô khô cứng nữa, mà là bánh mỳ mềm xốp cùng một bát canh rau hầm từ xương. Bản thân ma vật vốn đã cảm thấy thịt không đủ ăn, nên không chia thịt cho nô lệ. Nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ để họ ăn ngấu nghiến. Họ chưa từng được ăn bánh mì thơm mềm như vậy, rau xanh đối với họ là thứ quý tộc mới có thể thưởng thức. Huống chi trong bát canh còn có vị thịt.
Sau khi phát đồ ăn xong, ma vật cảnh báo họ không được tự ý rời khỏi khu vực, rồi để mặc họ trong gian nhà đá vốn là nơi trú ẩn của mấy con u linh trước đây.
Thấy họ đi rồi, đám nô lệ mới thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu thì thầm chuyện trò.
Phụ trách trồng trọt không khó, công việc trước đây của họ còn mệt nhọc và nguy hiểm hơn nhiều. Nhưng chuyện phải tự xây nhà khiến ai cũng lo lắng.
"Chúng ta phải sống trong chuồng lạc đà hả mẹ?" Một cậu bé nô lệ khoảng mười tuổi, từ khi sinh ra đã sống trong chuồng gia súc, hỏi mẹ mình. Đôi mắt to tròn của cậu nhìn quanh nơi trú tạm bợ, tuy trong mắt ma vật đây là nơi cũ kỹ hư hại, nhưng lại là chỗ ở tốt nhất cậu từng ở. Cậu cho rằng nhà của chủ nhân trước đây cũng không tốt bằng nơi này.
Người mẹ nô lệ chưa đến ba mươi nhưng bề ngoài già nua như ngoài năm mươi, ôm chặt con vào lòng, dịu dàng dỗ dành: "Không sao đâu, con xem nơi này không hề nóng bức chút nào, còn có cả mưa nữa. Thậm chí phải sống trong chuồng lạc đà, chúng ta cũng sẽ thoải mái hơn trước rất nhiều."
Cậu bé nô lệ nhanh chóng bị thuyết phục, l**m môi, nhớ lại hương vị bánh mì và canh vừa ăn: "Đồ ăn ở đây ngon thật, bánh mì vừa mềm vừa xốp, không hề có hạt cát nào. Ước gì ngày nào cũng được ăn bánh mỳ ngon như vậy."
Người mẹ im lặng: Bà cũng mong thế, nhưng có thể sao? Nô lệ ở đâu mà có thể được ăn ngon như vậy? Chỉ cần có thể cho họ ăn một lần là chủ nhân đã khoan dung rồi.
Nhưng thực tế, bữa ăn sau đó của họ còn tốt hơn. Lúc ăn trưa, mỗi nô lệ đều được phân một miếng thịt. Mặc dù không có bánh mì mềm xốp, nhưng những chiếc bánh bột ngô trắng tròn to bằng nắm tay có thể ăn đến no. Ngoài canh ra còn có thêm một món rau xào.
Nỗi bất an trong lòng mọi người dần tan biến.
Câu chuyện đổi hướng.
Sau khi tiễn đoàn thương nhân rời đi, Tinh Linh nán lại để cứu vớt mấy cây tử vân anh bị giẫm đạp rồi mới cùng Ma Vương trở về Ma Đài.
Các ma vật được nghỉ ngơi cả buổi sáng hôm đó. Đến chiều, Ma Vương triệu tập Ivesta cùng các thuộc hạ để nghe báo cáo, sau đó tán thưởng công lao của họ, đồng thời cho biết buổi tối sẽ tổ chức một bữa tiệc tẩy trần dành cho họ, địa điểm là đại sảnh yến hội của Ma Vương.
Được dùng bữa cùng Bệ Hạ là một vinh dự cực kỳ hiếm có. Ai cũng biết Bệ Hạ không thích nơi ồn ào náo nhiệt, ngay cả bảy đại ma tướng thân cận nhất cũng chỉ có cơ hội cùng ngài dùng bữa khi tiếp đón sáu vị quân chủ khác. Được hưởng đặc ân này, cho dù là Ivesta cũng không giấu nổi sự kích động.
Cùng lúc đó, về việc sắp ra ngoài, Ma Vương thông báo trong danh sách đi theo có Mị ma.
"Danh sách còn lại đang được sắp xếp, nếu muốn biết chi tiết ngươi có thể hỏi Ansetloc."
"Vâng, thưa Bệ hạ." Được cùng Ma Vương ra ngoài, Mị ma vô cùng vui vẻ. Nhưng anh ta không quên dò hỏi thêm: "Không biết điểm đến lần này là ở đâu?"
Ma Vương đưa mắt nhìn Tinh Linh bên cạnh. Tinh Linh vẫn chưa nghĩ đến chuyện này, nên cậu dứt khoát ném lại vấn đề cho Ma Vương: "Ngài quyết định đi."
Ma Vương cũng chưa nghĩ đến nên cũng ném theo: "Ivesta, ngươi có đề xuất nào không?"
Ivesta suy nghĩ một chút, rồi đề nghị: "Có lẽ chúng ta nên đi Adadara? Những thương nhân kia chính là đến từ nơi đó, họ cũng sắp lên đường trở về. Nếu đi cùng bọn họ thì chúng ta có thể tránh được nhiều rắc rối. Với lại Adadara nằm ở ven biển, xung quanh nó còn có một số quốc gia, nếu Bệ Hạ muốn thì chúng ta có thể đến ghé thăm một chút."
Dù trong thâm tâm Mị ma luôn xem thường đám dân bản xứ nhỏ yếu đó, nhưng anh ta phải thừa nhận rằng những con người sinh sống trong sa mạc này vẫn có kỹ năng sinh tồn nhất định. Ít nhất thì nhân loại quen sống trong sa mạc hơn ma vật. Trong lần ra ngoài này, ma vật cũng từng chịu không ít khổ sở khi di chuyển qua sa mạc, dù không tạo thành vấn đề lớn gì nhưng cũng không ít lần bị làm cho chật vật.
Mị ma không muốn để những tình huống như vậy xảy ra với Bệ Hạ của mình, vậy nên anh ta mới đề nghị nên đi cùng các thương nhân.
Ma Vương giữ nguyên vẻ mặt bình thản. Nếu đã muốn dẫn theo một đám thuộc hạ, hắn cũng không ngại có thêm vài người đi cùng. Hơn nữa, các thương nhân này vốn nhạy bén trong việc quan sát sắc mặt người khác, chắc hẳn sẽ không gây phiền đến mình khi ở chung với Tinh Linh đâu. Vì thế hắn gật đầu, đồng ý với đề nghị của Mị ma.
Mị ma nói: "Thần sẽ thông báo cho bọn họ. Không biết Bệ Hạ dự định khi nào xuất phát?"
Nhóm thương nhân đó dự định ở lại Ma Đài để nhập thêm hàng trước khi trở về, quá trình này cũng phải mất một khoảng thời gian, ít nhất cũng phải dăm ba ngày để hoàn tất. Hơn nữa, nhóm nô lệ vừa mới đến, Tinh Linh cần xác định tình hình của họ một chút, đảm bảo rằng khi cậu trở về thì sẽ không nhìn thấy đám thực vật của mình chết hết. Quan trọng nhất là bọn họ vẫn chưa bắt đầu thu dọn hành lý.
Vì vậy, cuối cùng họ quyết định sẽ khởi hành vào mười ngày sau.
Sau khi xác định được thời gian, Tinh Linh cảm thấy mình trở nên bận rộn hơn. Tuy cậu không có một đống thuộc hạ cần sắp xếp, nhưng cậu vẫn có nhiều việc cần phải lo - một khu rừng rộng lớn, còn có hơn một ngàn nô lệ cần quản lý.
Đối với một người ngay cả việc tự quản lý bản thân cũng không giỏi như cậu thì đây thực sự là một thử thách lớn. Cũng may là cậu không phải trực tiếp phụ trách toàn bộ những người này, tất cả đã có ma vật hướng dẫn trồng trọt và xây dựng nhà cửa. Việc của cậu chỉ là quan sát và thỉnh thoảng đưa ra một số ý kiến thôi.
Tại cánh rừng mà nô lệ đang xây nhà, một nhóm người lùn đen đã đào một giếng nước sâu để giúp họ không cần phải đi xa đến sông để gánh nước. Ngoài ra, mỗi người còn được phát thêm hai bộ quần áo để thay. Khi nhà cửa hoàn thiện, họ sẽ được phân phát một số vật dụng gia đình và chăn đệm.
Về phần đất canh tác, dù hầu hết nô lệ đã được ma vật phụ trách trước đó hướng dẫn, nhưng khi đó Tinh Linh mới là người phụ trách chính. Phần lớn cây trồng đều do cậu thúc đẩy sinh trưởng, nên công việc của ma vật cũng không quá nhiều. Nhưng một khi cậu rời đi, mọi thứ sẽ hoàn toàn dựa vào nô lệ. Nếu gặp phải sâu bệnh gì thì họ cũng cần biết cách xử lý như thế nào.
Để phòng ngừa, Tinh Linh còn cố ý nhờ Lão vu yêu điều chế một số loại thuốc phòng trừ sâu bệnh nhưng không gây hại cho con người, dặn dò nô lệ phải phun thuốc đúng thời gian quy định.
Sau khi nô lệ đã chính thức tiếp quản công việc, thời gian khởi hành cũng gần kề. Hành lý của Tinh Linh đã sớm được thu dọn xong. Vì lo ngại điều kiện bên ngoài có thể không tốt nên Ma Vương cho phép cậu mang theo cả chiếc giường yêu thích của mình. Chưa kể còn có một bộ trang phục mới phù hợp với phong cách người địa phương.
Đương nhiên, những món ăn ngon và điểm tâm là thứ không thể thiếu. Trên thực tế, nếu không phải vì đầu bếp trưởng có ngoại hình không giống người, cũng không thể biến thành người thì Tinh Linh rất muốn mang cả hắn theo. Tuy nhiên, cuối cùng họ vẫn đưa theo đồ đệ của đầu bếp trưởng, một thú nhân tộc Rắn giữ chức phó lãnh đạo phòng bếp.