58. Chương 58: Cổ Ma

Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong đoàn người của Ma Vương, dù là người hay quỷ thần, tất cả đều tin rằng muốn gặp được người khác, ít nhất cũng phải đến gần được ốc đảo nhỏ mà thương đoàn đã nhắc đến.
Và sự thật cũng đúng như vậy.
Khi rời khỏi Biển Cát Hoàng Kim, Tinh Linh lần đầu tiên được tận mắt chứng kiến thế giới bên ngoài.
Nơi đây không phải là sa mạc vô tận không một bóng cây, dù đất đai vẫn khô cằn nhưng trên mặt đất mọc lên những bụi cây thấp bé, cứng cỏi, trông như đang héo úa. Dù có chút sức sống nhưng toàn bộ mảnh đất này đang chết dần.
Những bụi cây nhỏ không biết tên mọc lưa thưa, cành lá mỏng manh bám sát mặt đất, từ xa trông như phủ một lớp xanh nhạt. Nhưng đến gần mới thấy chúng thưa thớt, giữa các bụi cây toàn là đất trống, dấu hiệu của sa mạc hóa đã rõ ràng.
Chẳng mấy chốc, ngay cả những bụi cây cứng cỏi này cũng sẽ biến mất.
Xa xa, vách đá dựng đứng sừng sững dưới bầu trời xanh, trông tưởng gần nhưng thực ra xa tít tắp, muốn đến đó khó như ngựa chạy chết núi.
Cả đoàn rời khỏi Biển Cát Hoàng Kim, bước đi trên mặt đất bằng phẳng, không còn lo sợ cát lún hay bẫy rập. Lạc đà di chuyển thoải mái hơn, tốc độ đoàn cũng nhanh hơn.
Những ma vật vốn đi theo sau thương đoàn giờ mạnh dạn tiến lên phía trước. Sam dẫn theo hai nô bộc và nhóm đại thương nhân đi đầu, đảm nhiệm việc dẫn đường.
Ivesta cũng đi phía trước, lắng nghe họ thuật lại tình hình khu vực này.
"Khi chúng ta đến đây đúng lúc gặp phải một cơn bão cát. Ngài thấy vách đá bên kia không? Lúc đó chúng tôi tạm trú ở đó để tránh bão. Nếu đi thêm một đoạn về phía đông, vòng qua Biển Cát Hoàng Kim thì chỉ mất chưa đầy một ngày là có thể nhìn thấy một nguồn nước. Nhưng cơn bão cát đó lại quét thẳng về hướng ấy, chỗ nguồn nước đó vốn đã rất nhỏ, trải qua một lần bão cát đã biến mất hoàn toàn."
Nếu không vì điều đó, đoàn đã không phải thay đổi lộ trình, vô tình tiến vào Biển Cát Hoàng Kim.
"Chúng tôi luôn lo sợ gặp phải cát lún hay bẫy rập gì đó, may suốt dọc đường đều bình an. Cũng may mắn có thể đến được quý quốc."
Trong mắt các thương nhân, Ma Đài chính là một quốc gia. Sau khi thay đổi ngôn ngữ, họ gọi Ma Đài là "Ma Quốc". Họ từng nghe trong Ma Đài có một ma pháp sư hệ mộc cực kỳ lợi hại nên nghĩ rằng chữ "Ma" trong Ma Quốc nghĩa là ma pháp sư. Chẳng ngờ rằng chữ đó lại mang nghĩa hàm nghĩa cùng loại với "ác ma", "ma quỷ"...
Nếu họ từng nhìn thấy đội quân xương khô hay những u linh bất tử, có lẽ suy nghĩ đã khác.
Các thương nhân hy vọng đoàn sẽ di chuyển gần về phía vách đá. Đường đi trong sa mạc luôn biến hóa khôn lường, phần lớn thời gian phải dựa vào các mốc cố định để xác định phương hướng. Nếu không ở nơi bốn bề thông suốt như này, chỉ cần một sai lệch nhỏ cũng khiến họ lạc đường.
"Đến đó, chúng ta có thể xác định phương hướng cho lộ trình tiếp theo."
Mị ma gật đầu, đoàn đổi hướng, tiến về phía vách đá.
Quãng đường kéo dài suốt cả ngày, đến khi màn đêm buông xuống, mặt đất lạnh giá, họ mới đến được chân vách đá.
Vách đá vô cùng to lớn, chiều dài đáng kể, trải qua năm tháng bị gió cát bào mòn nên bề mặt lộ ra những đường vân như vết khắc. Nó cao chót vót, vừa đủ trở thành bức tường chắn gió lạnh ban đêm.
Dù sau khi rời khỏi Biển Cát Hoàng Kim, ban đêm ở đây dường như ôn hòa hơn, nhưng sự chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm vẫn dễ khiến con người sinh bệnh.
Đối với ma vật, dù nhiệt độ đột ngột thay đổi từ xích đạo đến bắc cực, chúng cũng chỉ nhíu mày một chút rồi thích nghi. Chênh lệch nhiệt độ này vốn chẳng đáng là gì với chúng. Điều khiến ma vật không thích, thậm chí e ngại lại là ánh mặt trời nóng bức. Ánh nắng mang nguyên tố quang tương khắc với chúng, tựa như Huyết tộc gặp ánh sáng mặt trời sẽ tan thành tro bụi. Ma vật không đến mức đó nhưng cũng bị ảnh hưởng, cảm giác ấy tương tự như con người bị dị ứng tia cực tím vậy.
Cho nên nếu có thể tránh phơi nắng thì nên tránh.
Sau khi xác định nghỉ ngơi tại đây, cả đoàn dừng lại dựng trại đóng quân.
Ngày hôm sau, sau khi kiểm tra lại lộ trình, họ tiếp tục lên đường.
Đi suốt hai ngày, cuối cùng họ cũng nhìn thấy ốc đảo.
Ốc đảo nhỏ bé, bộ tộc định cư ở đây cũng rất ít, theo lời nhóm Sam, dân số không vượt quá 500 người. Họ chủ yếu chăn thả lạc đà và dê núi, cũng cung cấp nơi dừng chân và nước uống cho lữ khách đi ngang qua. Nước ở đây phải trả phí.
"Muốn đổ đầy một túi nước, phải trả một đồng bạc hoặc vật phẩm có giá trị tương đương."
Trên đại lục Toph, tiền tệ chia thành ba loại: vàng, bạc, đồng với tỷ lệ quy đổi 1:10:1000. Nói cách khác, 1 ngàn tiền đồng đổi được 1 đồng vàng, 2 tiền đồng mua được một chiếc bánh bột ngô cỡ bằng bàn tay.
Nhưng phần lớn trường hợp, người dân vẫn ưu tiên trao đổi hàng hóa hơn. Khoáng sản trên đại lục Toph ngày càng khan hiếm, khai thác không dễ dàng. Nghe nói phần lớn số tiền lưu thông hiện nay đều từ thời xa xưa để lại.
Túi đựng nước của người Toph làm từ da dê hoặc bàng quang động vật, kích thước khá đồng đều. Một túi nước dùng được trong hai ngày. Vì thế, một đồng bạc cho một túi nước quả thực đắt đỏ.
Các thương nhân nói: "Thực ra giá này vẫn còn hợp lý, đây là nơi duy nhất có nước gần đây. Nếu không bổ sung nước ở đây, rất có thể không đủ sức đi đến ốc đảo tiếp theo."
Vật quý vì hiếm, ai cũng hiểu điều đó.
Sau khi nhìn thấy ốc đảo, đoàn không vội tiến vào mà cử người đến đàm phán trước.
Người được cử đi nhanh chóng trở về với tin tức, đối phương đồng ý cho họ tiến vào. Nhưng vì diện tích hạn hẹp, họ không thể tiếp đón tất cả mọi người ở lại.
Điều này hoàn toàn phù hợp với ý muốn của ma vật. Nhìn tòa thành nhỏ cũ nát được bao quanh bởi bức tường đất, còn kém hơn cả bộ tộc Kunle lần đầu gặp, thà dựng lều trại ở ngoài tốt hơn.
Tuy nhiên đây cũng là nơi con người tụ tập đầu tiên mà họ thấy sau khi ra ngoài nên Tinh Linh có phần tò mò. Ma Vương thấy cậu muốn vào xem nên vung tay ra hiệu cho ma vật hạ trại tại chỗ, chỉ dẫn theo Ivesta, hai hầu gái và các thương nhân cùng tiến vào xem.
Không thể so với các ma vật đã dự trữ đầy đủ không lo thiếu nước hay lương thực trên đường đến Adadara, các thương nhân đã tiêu hao gần hết nước mang theo, họ cần vào đó bổ sung thêm.
Thú cưỡi của Ma Vương thực sự quá mức bắt mắt. Không nói tới voi là động vật không thể thấy trong sa mạc, riêng cỗ kiệu kia đã thấy mức độ xa hoa rồi. Đừng tưởng kia chỉ là một tấm rèm đen đơn giản để ngăn bụi cát, tránh bị gió thổi bay, mà trên đỉnh kiệu còn được gắn màn che kết từ trân châu đen. Phần lớn rèm châu chỉ dài 20 cm, nhưng cứ mỗi khoảng cách nhất định sẽ có một dải dài buông xuống đến tận vòng bảo hộ, giúp cố định toàn bộ cỗ kiệu, bảo đảm không bị gió thổi bay.
Những viên trân châu đen này đều có đường kính khoảng 1 cm, không quá lớn nhưng thuộc loại trân châu đen cực kỳ quý hiếm. Hơn nữa, trên một cỗ sa kiệu thế này ít nhất cũng phải có hơn một ngàn viên, giá trị thực sự không thể đo lường.
Đến bây giờ, khi các thương nhân nhìn thấy cỗ kiệu của Ma Vương, họ không khỏi sáng mắt nhỏ dãi.
Cũng vì lý do này nên họ quyết định không mang theo cỗ kiệu khi tiến vào thành, tránh gây chú ý quá mức.
Theo lời các thương nhân, bộ tộc nhỏ này có tên là Cổ Ma. Trước đây tộc Cổ Ma không sinh sống tại khu vực này, họ dựa vào trồng trọt loại cây tương tự như cây đay, dùng nó để dệt vải. Nhưng theo thời gian, môi trường sống trở nên tệ hơn, không thể tiếp tục canh tác loại cây dệt vải này nữa, buộc phải di cư đến đây, chuyển sang nghề chăn nuôi dê núi và lạc đà, sau đó dùng lông của chúng để dệt vải và thảm lông.
Đây là một tộc người có tay nghề thủ công tinh xảo.
Ngoại hình người tộc Cổ Ma gần như không có bất kỳ đặc điểm biến dị nào, họ trông không khác gì nhân loại bình thường. Tại đại lục Toph điều này đồng nghĩa với việc sức chiến đấu rất yếu.
Sự biến dị ban đầu xuất hiện là do con người muốn tăng cường khả năng sinh tồn, tuy lúc đầu những kẻ biến dị bị coi là dị loại khiến mọi người sợ hãi, nhưng theo thời gian, tình trạng biến dị ngày càng nghiêm trọng hơn, đại biểu sức mạnh càng lớn hơn.
Những tộc chỉ có răng và móng tay trở nên khá sắc bén như Cổ Ma, đã bị xem là kẻ yếu.
Cũng dễ hiểu tại sao họ chỉ có thể co cụm trong một ốc đảo nhỏ bé như thế này.
Khi Tinh Linh và Ma Vương theo chân các thương nhân tiến vào, người tộc Cổ Ma canh gác trên tường thành tỏ ra vô cùng cảnh giác. Cậu dường như nghe được người đứng đầu đang hỏi nhóm Sam đằng trước bọn họ là ai.
Rõ ràng mọi người đều bọc kín không kẽ hở, mà chỉ có bọn họ là bị đối phương cảnh giác. Nhưng khi quay đầu nhìn lại thì lập tức nhận ra lý do.
Hầu hết các thương nhân đều cao khoảng 1m75, một số người cao hơn cũng chỉ ngang tầm Tinh Linh. Còn người Cổ Ma lại có vóc dáng còn thấp hơn.
Còn bên phía Tinh Linh và Ma Vương, hai hầu gái đều cao trên 1m7. Tinh Linh tuy không cao bằng Ma Vương nhưng cũng đạt 1m8, Mị ma còn cao hơn cậu một chút, còn Ma Vương lại là người cao nhất trong đội, trực tiếp đột phá hơn 1m9 lại cộng thêm cặp sừng quỷ kia, hắn gần như chạm tới 2m.
Đồng thời, không chỉ khác biệt về chiều cao mà tình trạng thiếu lương thực kéo dài khiến người Toph thường nhỏ bé và gầy gò.
Nhưng trong nhóm Ma Vương, người ốm nhất lại là Tinh Linh, mà cậu chỉ là không có cơ bắp chứ không hề gầy yếu như cư dân ở đại lục Toph.
Hơn nữa dù đã thu liễm bớt khí thế, nhưng Ma Vương vẫn toát ra một cảm giác nguy hiểm. Tất cả những yếu tố này cộng lại thì người Cổ Ma mà không cảnh giác với họ mới thật sự là kỳ lạ.