9. Chương 9: Báo cáo tình hình

Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh

Chương 9: Báo cáo tình hình

Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bữa ăn kết thúc có thể coi là một buổi chiêu đãi đầy đủ giữa khách và chủ.
Khi xuyên không đến thế giới này, thời gian là 6 giờ sáng. Lẽ ra đây là lúc Luvita nghỉ ngơi, nhưng cậu lại lén vào trò chơi. Mặc dù chỉ ngây người một thoáng, nhưng giờ giấc sinh hoạt hàng ngày của cậu đã hoàn toàn thay đổi.
Sau bữa ăn no đủ, Luvita cảm thấy thư giãn hoàn toàn. Mặc dù cơ thể vẫn tràn đầy năng lượng, nhưng thói quen sinh hoạt đã ăn sâu vào tiềm thức khiến cậu mơ màng buồn ngủ.
Gina chỉ huy nhóm hầu hạ thu dọn thức ăn trên bàn. Lekdimon ngay lập tức nhận ra vẻ mặt mệt mỏi và đôi mắt buồn ngủ không nhắm nổi của Tinh Linh bên cạnh.
"Hôm nay đã xảy ra không ít chuyện, cậu cũng mệt rồi, nghỉ ngơi đi."
Mỗi khi đối mặt với Luvita, Lekdimon luôn kiên nhẫn và ôn nhu bất thường. Dù bản thân Tinh Linh cũng không phân biệt nhiều - cậu cơ bản chỉ từng gặp một loại Ma Vương tóc đen này, à, trừ lúc cậu được cứu ra - nhưng những ma vật quen thuộc với tính cách Lekdimon đều rất rõ, vẻ mặt thờ ơ này, giọng điệu ổn định này, tất cả đều cho thấy tâm trạng bệ hạ của bọn họ lúc này rất tốt.
Đầu óc mơ màng khiến cậu không linh hoạt, lại không có việc gì cần làm nên Luvita tự nhiên không từ chối ý tốt của Ma Vương.
Cậu lấy lại tinh thần rồi đi theo sau Ma Vương rời đi, đi qua hành lang hình vòng cung rồi đến cầu thang lên cao, leo mãi cuối cùng đến tầng cao nhất.
Khác với sáu tầng bên dưới, tầng này là khu vực cá nhân riêng của Ma Vương, ngày thường chỉ có nhóm ác ma phụ trách quét dọn hàng ngày mới được phép đến đây.
Tẩm điện của Ma Vương chính nằm ở đây.
Phong cách của đỉnh tháp không khác mấy so với các tầng khác, nhưng đối diện cánh phòng ngủ tinh xảo sang trọng lại có một cánh cửa khắc hoa văn màu bạch kim với phong cách tương tự.
Khi thấy cánh cửa đó, Luvita ngay lập tức biết bên trong là nơi nào.
Lekdimon bước tới đẩy cánh cửa được thiết kế theo thẩm mỹ Tinh Linh, để lộ căn phòng quen thuộc bên trong.
Mỗi lần bị bắt cóc, Luvita đều tỉnh lại trong căn phòng này. Vì thời gian "ở lại" chỗ này thực sự rất ngắn, nhưng Luvita đã rất quen thuộc với từng góc nhỏ bên trong - có lần cậu cũng nghĩ đến việc tự cứu mình, đáng tiếc là Đại Ma Đạo Sư mà không có ma lực thì thân thể chỉ là một thứ bỏ đi.
Đây là căn phòng duy nhất có hơi thở tự nhiên trong toàn bộ Ma Đài, ngay cả vách tường cũng được sơn trắng, dây đằng xanh leo lên tường giữa còn nở từng bông hoa hồng trắng hoặc hồng phấn.
Ánh sáng tràn vào từ cửa sổ chiếu lên tường tạo thành ba vệt sáng song song thật lớn. Cửa sổ có thể đẩy ra ngoài nhưng trên khung cửa có vòng bảo hộ đặc biệt nên đã ngăn chặn hoàn toàn khả năng ra vào từ đây.
Để không cho Luvita trốn thoát, Lekdimon cũng đã tốn không ít tâm tư.
Lekdimon không tiến lên phía trước, hắn đứng ở cửa ý bảo Tinh Linh vào: "Nghỉ ngơi thật tốt đi."
Hắn dừng một chút, lại nói thêm: "Có chuyện gì thì gọi ta."
Luvita gật đầu, chờ Ma Vương đóng cửa lại rồi cậu mới bước nhanh đến chiếc giường lớn mềm mại có hai lớp rèm vàng bên ngoài và trắng bên trong rồi ném mình vào đó.
"Ahh ~"
Cậu thở dài một tiếng đầy thỏa mãn, Luvita cảm thấy cả người mình như được hồi sinh.
Lekdimon đã chuẩn bị tỉ mỉ mọi thứ trong phòng đều là đồ tốt nhất, ví dụ như chiếc giường và tấm chăn này tuy không biết làm bằng vật liệu gì nhưng cảm giác mềm mại thoải mái này gần như khiến Luvita muốn nằm mãi không dậy.
Mỗi lần được cứu đi, điều cậu tiếc nhất chính là chiếc giường này. Nếu không ngại thân phận của mình, cậu hận không thể đóng gói chiếc giường này mang đi.
Lần nào cũng vậy, mỗi lần chỉ có thể giữ hình tượng chờ người tới cứu, chưa từng lần nào được thật sự ngủ trên chiếc giường này, giờ cuối cùng cũng hoàn thành nguyện vọng!
May mà dù bên ngoài là vùng sa mạc khắc nghiệt nhưng vì Ám Hắc Chi Mạc bao trùm nên nhiệt độ đã giảm đáng kể, và Ma Đài còn có ma pháp trận điều chỉnh nhiệt độ nên Luvita không cần lo lắng ngủ ở đây có quá nóng không.
Nằm trên giường một lúc, Luvita đứng dậy đi vào phòng tắm, rửa mặt chải đầu nhanh nhất có thể rồi thả mình vào ổ chăn ấm áp êm ái.
Giường bệnh trong phòng đơn và khoang trò chơi kia căn bản không thể so sánh với chiếc giường này, chỉ chốc lát sau Luvita đã chìm vào giấc ngủ.
Sau khi đưa Luvita vào phòng, Lekdimon đứng ngoài cửa một lúc rồi mới xoay người rời đi.
Tuy nhiên hắn không về phòng nghỉ ngơi, mà gọi: "Gina."
"Bệ hạ."
Thân ảnh Gina đột nhiên xuất hiện trước mặt Lekdimon, cô cúi đầu, kéo váy, cung kính quỳ lạy.
"Phái hai người canh giữ ở cửa, khi Luvita tỉnh lại thì phụ trách chăm sóc cậu ấy, trừ khi rời khỏi Ma Đài thì không cần hạn chế hành động của cậu ấy."
Dù sao đã sang một thế giới mới thì bọn họ không còn là địch thủ nữa, đương nhiên cũng không cần kiêng dè gì.
Tuy nhiên, có một số nơi ở Ma Đài sẽ khiến Tinh Linh không thích ứng được, vì vậy vẫn cần tránh đi.
Vì vậy Lekdimon lại nói: "Khi cậu ấy tỉnh lại thì báo cho ta biết."
"Vâng, bệ hạ."
Gina lại đợi một lúc, khi xác định chủ nhân không có mệnh lệnh gì khác mới khom người rời đi thực hiện mệnh lệnh.
Với mức độ coi trọng của bệ hạ đối với Tinh Linh, người được chọn cho việc này cần phải được cân nhắc kỹ lưỡng.
Sau đó Lekdimon cũng không đi nghỉ, hắn xoay người đi xuống tháp cao, vào thư phòng ở tầng sáu - nơi hắn làm việc hàng ngày.
Đừng nghĩ vì là Ma Vương mà Lekdimon không cần làm việc.
Các chủng tộc hắc ám sống trong lãnh địa của bảy vị vua ở Ma giới rất phức tạp, các ma vật phần lớn hiếu chiến, quan hệ giữa các chủng tộc khác nhau cũng không hòa hợp. Có Ma Vương và ma vật cấp cao quản lý thì các ma vật cấp thấp không dám gây chuyện, nhưng một xích mích nhỏ vẫn cần có người giải quyết.
Tuy nhiên, mức độ xích mích này bình thường không được trình lên Ma Vương, các ma vật cấp cao có thể tự giải quyết, Ma Vương quan tâm hơn đến việc quyết định phương hướng phát triển lãnh địa và xử lý quan hệ giữa các vị vua khác của Ma Giới.
Hiện tại xuyên không đến đây, so với Luvita thì Lekdimon có thể nói đã tổn thất nặng nề.
Đừng nhìn hắn vẫn còn có Ma Đài mà lầm, trên thực tế Lekdimon đã mất toàn bộ lãnh địa ở Ma giới. Đơn giản là do Lekdimon luôn chìm vào giấc ngủ nên bảy ma tướng và quân đội của hắn đều lưu lại trong Ma Đài.
Nhưng như vậy mất đi nguồn cung ở lãnh địa, lại ở trong thế giới hoang vu này thì vật tư dự trữ chỉ có thể dần cạn kiệt.
"... Dù nhóm tộc bất tử có thể không cần ăn uống gì, nhưng thức ăn của các ma vật khác lại là vấn đề lớn. Dựa vào vật tư dự trữ hiện tại của Ma Đài thì nhiều nhất chỉ có thể duy trì được bốn tháng."
Ansetloc đã chờ trong thư phòng từ lâu nên ngay khi Lekdimon đến thì gã bắt đầu báo cáo.
Lương thực dự trữ có thể duy trì bốn tháng là do chuẩn bị cho trận doanh, nếu không phải vì muốn khai chiến thì bình thường Ma Đài chỉ dự trữ lương thực trong một tuần. Dù ma pháp trận có thể bảo quản thức ăn tươi mới nhưng mọi người cũng không muốn ăn thịt đã được bảo quản vài tháng hoặc lâu hơn.
Còn các ma vật cấp cao thì cơ bản chỉ ăn nguyên liệu tươi được cung cấp trong ngày hôm đó.
Tuy khẩu vị của hai bên không khác nhau nhưng với các ma vật cấp cao có danh hiệu quý tộc thì cầu kỳ, bắt bẻ là điều không thể thiếu.
"Bốn tháng sao..." Lekdimon hai tay chống cằm ngồi sau bàn làm việc: "Thời gian cũng đủ để tìm nguồn cung cấp lương thực mới, chuyện này tạm thời không cần lo."
Ansetloc tiếp tục báo cáo: "Ngoài ra còn vấn đề sa mạc xung quanh Ma Đài. Sa mạc ở đây là những cồn cát vô hình bị ảnh hưởng bởi hướng gió nên có thể thay đổi bất cứ lúc nào, nhưng vì sự xuất hiện của Ma Đài mà một phần cồn cát di chuyển bị hạn chế."
Tầng một mà Turklo canh giữ là toàn bộ tuyến phòng thủ ban đầu của Ma Đài. Khác với các lâu đài khác, bên ngoài tầng một của Ma Đài là bức tường thành cao ba mươi mét, vốn còn có một con hào bảo vệ nhưng khi Ma Đài di chuyển, con hào này không theo kịp nên toàn bộ Ma Đài bị bao vây bởi cát vàng.
"Turklo báo cáo, trong hai giờ sau khi chúng ta đến đây, cồn cát bên trái tầng một Ma Đài đã cao hơn 0.49 mét so với ban đầu."
"Thuộc hạ đã dùng Farichlar để dự đoán hướng gió, báo cáo cho thấy hướng gió sẽ thay đổi sau đêm nay."
Ngoài đam mê với ma pháp hắc ám, vu yêu Farichlar thích nhất là thuật luyện kim. Các vật phẩm hiếm lạ cổ quái không kể xiết, nhiều khi cần đến công cụ gì đó tìm gã ta đều có thể tìm thấy.
Lekdimon suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Có phương án để giải quyết đống cát đó không?"
"Thuộc hạ vô năng, tạm thời chỉ nghĩ đến phái người đúng giờ đến dọn sạch nó."
Trên thực tế Ansetloc đã nghĩ ra biện pháp, nhưng người có thể ra tay giải quyết chỉ có một, mà vị kia bị bệ hạ trông giữ nghiêm ngặt. Bây giờ muốn nhờ cậu ta hỗ trợ thì cần bệ hạ ra mặt.
Vì vậy huyết tộc ưu nhã cũng không nói nhiều.
Lekdimon có biết ý nghĩ trong lòng huyết tộc hay không chỉ có hắn mới rõ, lúc này Ma Vương chỉ gật đầu, tạm thời gác lại vấn đề này, sau đó lại hỏi tình trạng các ma vật trong Ma Đài.
Mặc dù bị di chuyển bất ngờ, lại ở trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhưng các ma vật đã nhanh chóng bình tĩnh khi thấy Ám Hắc Chi Mạc khởi động, sau đó từ miệng nhóm cấp cao biết được bệ hạ đã tỉnh và không có ý định ngủ say lần nữa, chỉ điều này thôi cũng đủ khiến tất cả ma vật reo hò vui mừng.
Chúng tin rằng chỉ cần có bệ hạ ở đây thì dù ở bất cứ đâu, Ma Đài vẫn là nơi an toàn nhất.\