Chương 13

Số Tay Tu Luyện Của Yêu Phi thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đại hoàng tử Vân Khang phụng mệnh đi cứu trợ thiên tai. Vừa đặt chân đến Từ Châu, đê Giang Lăng bất ngờ vỡ, nước lũ tràn đồng, nhấn chìm ruộng đất màu mỡ, cuốn trôi nhà cửa, khiến dân chúng phải phiêu bạt khắp nơi, tiếng than khóc vang vọng cả một vùng.
Mẫu tộc của Đại hoàng tử đã dốc sức dốc của, không chỉ quyên góp tiền bạc, vận chuyển lương thực cứu trợ mà còn huy động nhân lực để tu sửa đê Giang Lăng, khơi thông dòng chảy. Chỉ trong nửa tháng, tình hình thiên tai đã được kiểm soát, khiến Thánh thượng hết lời khen ngợi.
Từ Châu đã chịu cảnh lũ lụt từ lâu. Năm trước, sau khi Lan Giang vỡ đê, Thánh thượng đã ra lệnh cho Hộ bộ quyên góp tiền cứu trợ và xây dựng lại đê Giang Lăng. Tưởng chừng lũ lụt ở Từ Châu đã được giải quyết triệt để, nào ngờ chưa đầy hai năm, đê Giang Lăng lại tiếp tục vỡ, Lan Giang một lần nữa tràn bờ. Đây rốt cuộc là nhân họa hay thiên tai? Đúng lúc này, Vân Khang dâng tấu trình báo, tố cáo Thượng thư Hộ bộ Hàn Di tham ô ngân lượng cứu tế, dẫn đến việc đê Giang Lăng bị vỡ, nhấn chìm hàng ngàn khoảnh ruộng tốt, đẩy dân chúng vào cảnh lầm than. Đồng thời, Đại hoàng tử cũng đã thu thập được vật chứng và nhân chứng, giao cho quan phủ các châu phái binh lính theo đường thủy áp giải về Thịnh Kinh. Ít ngày nữa, họ sẽ đến Tây Tân Độ, xin Bệ hạ xem xét phân xử.
Thánh thượng nghe xong vô cùng giận dữ, lập tức cách chức và tống giam Hàn Di, giao cho Hình bộ và Hiệu Kiểm ty cùng thẩm vấn. Đồng thời, Người ra lệnh cho Kim Ngô Vệ lập tức đến Tây Tân Độ để áp giải nhân chứng và vật chứng về kinh đợi xét xử.
Vân Tập đã bỏ ra số tiền lớn để điều động sát thủ của Thiên Tự Các. Chẳng lẽ hắn muốn ám sát nhân chứng, tiêu hủy vật chứng?
Nhưng tại sao hắn ta lại quan tâm đến sống chết của Hàn Di?
Ta đang nhìn ra ngoài cửa sổ thất thần thì Đại Đại đột nhiên hét lên một tiếng. Ta giật nảy mình, Đại Đại vội vàng kéo ta ra sau lưng, thất thanh kêu lớn: “Người đâu, có kẻ thả rắn mưu hại Trắc phi!”
Ta: “…”
Ta liếc nhìn con rắn trắng nhỏ đang phơi nắng trên song cửa sổ, liền nhanh chóng quyết định đánh ngất Đại Đại. Con chuột bạc lần trước đến đưa tin đã bị Đại Đại đánh chết rồi, lần này nếu nàng ta lại làm hại con rắn trắng nhỏ, ta biết ăn nói thế nào với Thanh Điểu Các của Thập Nhị Lâu đây… Nếu muốn trách, thì chỉ có thể trách sứ giả truyền tin của Thanh Điểu Các quá mức kỳ quái mà thôi.
Ta giao Đại Đại cho một tỳ nữ khác, đồng thời truyền lệnh xuống, rằng Trắc phi Tuyết Cơ muốn đóng cửa nghiên cứu “Yêu Phi truyện”, hai ngày nay không ai được phép bước vào Quy Tuyết Các, đặc biệt là Thái tử Vân Diễn.
Bất kể Vân Tập đang mưu tính điều gì, thì trong chuyện này hắn ta đã mất tiên cơ. Nhân chứng hôm nay sẽ đến Tây Tân Độ, nếu muốn ám sát thì chỉ có thể đánh một trận với Kim Ngô Vệ. Nhưng giữa một doanh Kim Ngô Vệ và mười hai sát thủ Thiên Tự Các, thắng bại khó phân, ta phải đi xem mới được.
Ta xuất phát từ giữa trưa, phóng ngựa như bay, đến chạng vạng tối thì tới nơi. Kim Ngô Vệ đã thiết lập giới nghiêm ở Tây Tân Độ, hiển nhiên đã giao nhận nhân chứng và vật chứng từ châu binh hộ tống. Mặc dù trời đã sắp tối, Kim Ngô Vệ cũng sẽ không dừng lại. Với hoàng mệnh tại thân, họ phải áp giải nhân chứng về kinh ngay trong đêm.
Ta đánh ngất một tên Kim Ngô Vệ đang tuần tra, lột áo giáp của hắn ta rồi trà trộn vào trong. Trên đường tuần tra, ta nhìn thấy xe ngựa chở nhân chứng từ xa, đồng thời cũng nhận ra vài gương mặt quen thuộc – sát thủ của Thiên Tự Các cũng đã trà trộn vào, chờ đêm xuống sẽ bắt đầu tấn công.
Bóng đêm dần dần bao phủ. Trong đội ngũ, đuốc sáng trưng, binh lính mặc giáp sắt cầm thương bạc canh giữ nghiêm ngặt xung quanh xe ngựa, chỉnh tề trang nghiêm tiến về phía trước. Có người đi đến bên cạnh ta, ra hiệu cho ta đi theo hắn. Ta cùng hắn đi vào trong rừng bên đường.
Giữa các sát thủ vốn dĩ không cần thiết phải nhận biết nhau, chỉ là đôi khi gặp mặt thì sẽ có ấn tượng mà thôi. Hiển nhiên, hắn đã nhận ra ta.
Hắn ta hỏi ta: “La Sát chủ đến đây, có phải Lâu chủ có dặn dò gì khác không?”
Chắc hẳn hắn ta phải thuộc hàng cao thủ trong đám sát thủ Thiên Tự Các, nếu không đã chẳng nhận ra ta là La Sát chủ. Chỉ là hắn ta không biết, ta cũng làm việc cho Vĩnh vương.
Ta còn chưa kịp đáp lời thì phía sau đã vang lên tiếng binh đao giao chiến, ánh lửa chập chờn, tiếng chém giết rung trời. Sát thủ của Thiên Tự Các đã bắt đầu hành động. Hắn ta vốn định quay người trở về nhưng lại bất ngờ rút kiếm ra khỏi vỏ, vừa vặn đỡ được lưỡi đao của ta. Không hổ danh là sát thủ Thiên Tự, cơ trí mẫn tiệp, phản ứng cực nhanh.
Trong mắt hắn ta lộ vẻ hung ác nhưng cũng đầy nghi hoặc, dường như không hiểu tại sao ta lại đột nhiên ra tay với hắn ta.
Ta lại không cho hắn ta thời gian để tìm câu trả lời, ra chiêu nào chiêu nấy trí mạng. Đao pháp luyện ra từ Tu La Ngục không để lại chút đường sống nào. Cho đến khi bị ta một đao kết liễu, trong mắt hắn ta vẫn tràn đầy vẻ khó hiểu.
Máu tươi phun ra nhuốm đỏ cả người ta. Ta cúi xuống vuốt mắt cho hắn ta. Một khi đã nhận ra ta, hắn ta không thể sống.
Ta xách đao định quay lại chiến trường thì bị một người chặn đường. Hắn ta xoay người lại, áo đen mang kiếm, mặt nạ đồng xanh. Thanh đao trong tay ta bất giác rơi xuống bụi cỏ, không một tiếng động.
Mục Kỳ đưa ta đến một khu rừng rậm cách xa pháp trường. Một cỗ xe ngựa ẩn hiện trong rừng, xe nhẹ đi đường giản dị, nhìn không có gì đặc biệt. Nhưng nếu thấy người ngồi bên trong, e rằng sẽ không nghĩ vậy.
Điều khiến ta kinh ngạc là trong xe ngựa, ngoài Vân Diễn, còn có Tứ hoàng tử Vân Quyết phong lưu phóng khoáng và một vị quan viên mày kiếm mắt sâu, râu rậm, chính là Thượng thư Hình bộ Tiêu Bình Chiêu.
Tiêu Bình Chiêu thấy ta thì có chút không hiểu: “Đây là…”
Máu vừa rồi theo khóe mắt chảy vào mắt, khiến mắt ta cay xè khó chịu, gần như muốn trào nước mắt.
Ta vội vàng giơ tay lau đi, nói: “Vô ý thất nghi, mong Tiêu đại nhân lượng thứ.”
Tiêu Bình Chiêu càng thêm khó hiểu, do dự hỏi: “Ngươi biết ta?”
Ta đang định đáp lời, chợt nghe Vân Diễn nói: “Trắc phi Tuyết Cơ, hẳn là đã từng gặp Tiêu đại nhân.”
Tiêu Bình Chiêu không hỏi thêm, chỉ nói xong chuyện ở đây liền cáo từ Vân Diễn. Lúc xuống xe, ông lại đột nhiên nói: “Điện hạ, bao năm qua tìm nàng ta giữa biển người, chưa từng được toại nguyện. Dẫu có khắc chim cốc thành chim vụ cũng chỉ là ý nan bình. Sao không buông tha cho chính mình?”
Tiêu Bình Chiêu đi rồi, Ân vương nhìn ta đầy ẩn ý rồi cũng theo đó rời đi.
Ta có chút nghĩ không thông. Tây Tân Độ nằm ở huyện lân cận Lan Lăng quận, là địa phận của Tiêu thị. Tiêu Bình Chiêu phụng mệnh chủ trì vụ án này, hẳn là đặc biệt đến để hỗ trợ, không có gì đáng trách.
Nhưng Thái tử Vân Diễn và Ân vương Vân Quyết vốn không màng chính sự lại cùng đi chung một xe, đây há chẳng phải là chuyện quái lạ hay sao?
Trong xe ngựa yên tĩnh đến mức có chút quỷ dị. Vân Diễn ngồi ngay ngắn trong ánh đèn dầu leo lét, lạnh lùng như một vị thần tiên tạc bằng ngọc. Bộ dạng này của hắn khiến ta cảm thấy rất bất an.