Chương 1

Soái Ca Quán Ba Là Thầy Giáo Tôi! thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi thua trò "Thật hay Thách" nên đành phải chấp nhận hình phạt mà đám bạn đưa ra.
Nhưng yêu cầu này thật sự quá khó với tôi!
Trong khi đó, Thịnh Thanh vẫn vắt chéo chân ung dung, tay lắc nhẹ ly rượu vang đỏ, vẻ mặt đầy thích thú nói:
"Thấy chưa, chính là anh chàng đang đứng hút thuốc dựa vào tường ngoài nhà vệ sinh đó."
Nghe lời Thịnh Thanh, tôi ngẩng đầu nhìn lướt qua, nhưng chỉ một cái liếc mắt ấy thôi cũng đủ khiến tôi suýt chút nữa hồn xiêu phách lạc.
Góc nghiêng thanh tú cùng ngũ quan đoan chính của anh, kết hợp với ánh đèn mờ ảo trong quán bar, tạo nên vẻ đẹp vừa cấm dục lại vừa mê hoặc đến lạ lùng.
"Cậu chắc chứ?"
Vừa hỏi xong, chân tôi đã bắt đầu run rẩy.
Sao màn mở đầu giữa tôi và trai đẹp lại không thể tốt đẹp hơn một chút chứ!
"Mau đi đi!"
Dưới sự thúc giục của cô bạn thân, tôi đành rón rén đi về phía anh, dáng vẻ chẳng khác nào kẻ trộm.
Có lẽ do khí chất "gian phi" của tôi bộc lộ quá rõ ràng,
Anh liền ngẩng đầu nhìn lại, đôi mắt hoa đào cười như không cười, đuôi mắt dài nhỏ trông cứ như đang cố tình quyến rũ người ta.
Tình huống này khiến tôi nhất thời chẳng thể mở miệng nói nổi một lời nào.
"Có việc gì không?" Anh chủ động mở lời trước bằng giọng nói trầm khàn đầy từ tính.
Nghe vậy, tôi liền nhắm chặt mắt lại, trong lòng cảm thấy vô cùng tội lỗi nên vội vàng thốt lên:
"Anh ơi, khóa quần anh đang mở kìa!"
Dứt lời tôi mới dám mở mắt ra, nhưng trên mặt anh ta lại chẳng hề lộ chút ngượng ngùng nào cả.
Tôi bất giác thầm cảm thán trong lòng, đúng là trai đẹp thì kinh nghiệm sống cũng dày dặn hơn người thường rất nhiều.
Ngay lúc tôi vừa định mở miệng giải thích đây thực chất chỉ là một trò chơi,
Thì anh lại thong thả nhả một vòng khói thuốc thẳng vào mặt tôi.
Hành động ấy lập tức làm tôi bị sặc khói thuốc rồi ho khan vài tiếng liên tục.
Cái thói quen gì thế này không biết? Thế nhưng, xuyên qua làn khói mờ ảo, tôi lại thấy anh nhếch mép cười đầy vẻ bất cần đời, từng câu từng chữ cứ thế vang lên bên tai tôi:
"Vậy sao, thế em gái kéo lên giúp anh nhé?"
Kéo cái đầu anh ấy!
Cái người này sao lại chẳng chịu chơi theo lẽ thường chút nào vậy chứ!
Tôi cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở,
Sau đó nặn ra một nụ cười thân thiện nhất có thể:
"Ngại quá anh ơi, thật ra đó chỉ là một thử thách trong trò chơi thôi."
Vừa nói tôi vừa chỉ tay về phía đám bạn đang nhìn chằm chằm sang đây với vẻ mặt hớn hở chuẩn bị xem kịch hay.
Rồi tôi vội quay đầu lại, không quên nở một nụ cười thật ngọt ngào: "Hy vọng anh thông cảm nha!"
Nói xong, chẳng đợi anh kịp phản ứng, tôi đã lập tức chạy biến về chỗ cũ.
Thế nhưng đến ngày hôm sau, ngay khi nhìn thấy người đang đứng trên bục giảng tự giới thiệu là giáo viên mới,
Tôi đã không nhịn được mà muốn tự vỗ tay tán thưởng cho chính mình.
Hóa ra, kẻ muối mặt thực sự lại chính là tôi!
Ai có thể nói cho tôi biết, tại sao cái gã đầy vẻ lưu manh trong trò chơi mạo hiểm tối qua, thoắt cái lại biến thành thầy giáo mới của khoa chúng tôi được không?
Chuyện đó đã đành, đằng này anh lại còn là thầy giáo dạy trực tiếp lớp tôi nữa chứ!
Oái oăm thay, hôm nay tôi còn ngồi ngay bàn đầu,
Quả thực là ông trời đang muốn tuyệt đường sống của tôi rồi!
Thế là tôi cúi đầu gõ chữ lách cách, nhắn tin kể lại toàn bộ sự việc "đau lòng" cho Thịnh Thanh nghe.
Thế mà Thịnh Thanh chỉ trả lời tôi vỏn vẹn vài chữ: "Hai người đúng là nghiệt duyên."
Chứ còn gì nữa!
"Hu hu, làm sao bây giờ, tớ đã trêu ghẹo thầy giáo của mình đấy!"
"Không sao không sao, biết đâu hai người lại phát triển thành tình thầy trò haha, nghĩ thôi đã thấy kích thích và hấp dẫn rồi."
Dòng tin nhắn ấy dọa tôi sợ đến mức trượt cả tay.
Thực tế, anh ta không trả thù tôi đã là may mắn lắm rồi!
Còn tình thầy trò cái nỗi gì chứ, tôi rùng mình cảm thấy ớn lạnh cả người.
"Cậu đang nghĩ cái gì thế hả!"
Tôi kịp thời dập tắt cái ý nghĩ hoàn toàn không có khả năng ấy của cô bạn ngay lập tức.
Cứ hễ nghĩ đến cảnh phải chạm mặt anh sau này là tôi lại thấy sầu thối cả ruột.
"Ư..." Tôi gục đầu xuống bàn học đầy bất lực.
Bỗng nhiên "cốc cốc", bàn tôi bị ai đó gõ hai cái rõ to.
Thấy vậy, bạn cùng phòng Tiểu Lệ vội vàng kéo kéo áo tôi. Tôi liền ngẩng đầu lên với vẻ "không còn gì luyến tiếc", rồi nhìn thấy ba chữ to đùng trên bảng đen: Lục Chi Uyên.
Lúc ấy tôi vô tình bắt gặp ánh mắt đang cười híp lại kia, thế nhưng sao mắt anh ta cứ nhìn chằm chằm vào bàn của tôi thế nhỉ.
Tôi nương theo tầm mắt của anh nhìn xuống dưới thì mới hốt hoảng:
Điện thoại của tôi! Nó vẫn chưa khóa màn hình và vẫn còn đang dừng ở trang chat!
Áaaa!
Tôi vội vàng đập tay tắt màn hình cái "bộp", tiện thể úp luôn điện thoại xuống mặt bàn để phi tang.
Chắc là anh chưa nhìn thấy đâu nhỉ? Chưa thấy đâu nhỉ? Chắc chắn là chưa thấy đâu!
Tiêu đời rồi, lần này có khi anh lại nghĩ cái trò hôm qua không phải là thử thách, mà là do tôi đã nhắm trúng anh thật rồi!
"Em sinh viên này, đến lượt em tự giới thiệu rồi."
Hả? Tôi còn chưa kịp hoàn hồn sau cơn hoảng loạn nên đứng dậy hơi vội, làm cho chiếc ghế bị xê dịch và phát ra một tiếng "két" rõ to.
Tôi thấy khóe miệng anh khẽ nhếch lên thành một nụ cười không thành tiếng.
Hu hu hu! Mẹ ơi, rõ ràng người này đang cười nhạo con!