114. Chương 114: Ta là Dâʍ Ma (6)

Sói Săn Mồi

Chương 114: Ta là Dâʍ Ma (6)

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 114 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Được!” Tiêu Nghệ cũng không chần chừ, nhận ngay tảng đá quý. Dù bình thường lão tính tình hấp tấp, nhưng khi làm việc chính, lão trở thành người hoàn toàn khác, rất quyết đoán.
Tiễn Tiêu Nghệ già về phòng ngủ, Long quay lại căn phòng một mình. Hắn mở cửa sổ nhìn bầu trời đen kịt, nhớ đến gương mặt non trẻ của con trai. Chưa giây phút nào nỗi nhớ của hắn nguôi ngoai.
Lắc lắc đầu để trấn tĩnh, Long biết đây không phải lúc để nhớ thương, mà là lúc hắn cần biến mạnh, biến thật mạnh để bảo vệ người thân. Để chuyện ở bệnh viện không xảy ra lần nữa.
Cầm chiếc xà beng, Long một mình quay lại lòng đất. Hắn muốn đi thăm dò.
“Phập… phập… phập…” Long bắt đầu đào. Hắn chọn chỗ đào được khối Long Thạch, đào mạnh xuống. Sức mạnh trở lại khiến các mũi xà beng của hắn xuyên sâu nhờ nội lực mạnh mẽ.
“…”
Sau gần một tiếng, đất đá Long đào ra phủ kín một góc động. Hắn tiếp tục đào.
“Phập… phập… keng… keng…” Long kinh hỉ khi nghe thấy âm thanh mong đợi. Cuối cùng, hắn không đoán sai. Hắn đã đào tới mạch ngầm, nơi khởi nguồn của Long Thạch.
“Keng… keng… keng”
“…”
Hơn một tiếng nữa, Long đào được nguyên một xe Long Thạch. Nhìn chiếc xe chứa đầy đá quý hiếm, hắn vô cùng hưng phấn. Có chúng, hắn tự tin sẽ biến mạnh hơn trước. Nếu không được, hắn cũng quá phế vật rồi.
Long tiếp tục đào.
“Keng… keng… xịch…” Mũi xà beng như đâm thủng vào chỗ rỗng khiến Long nhíu mày. Hắn cầm đèn dí sát xuống, từ từ rút cây xà beng ra.
“Xì… xì…” Ngay khi mũi xà beng rút ra, một dòng nước óng ánh từ lỗ đào phun ra. Long bất ngờ, không kịp phản ứng khiến vài giọt lọt vào miệng.
“Móa!!” Long kinh hãi thốt lên khi vừa nước ấy vào bụng. Cơ thể hắn như rơi vào hầm đá đông lạnh, không còn cảm giác mát rượi như khi uống bụi đá Long Thạch, mà giờ là lạnh ngắt.
Nhưng chỉ ít giây sau, cơn lạnh biến mất, nhường chỗ cho sự thoải mái. Thoải mái khi cơ thể dường như được cải tạo. Long cảm thấy từ trái tim, sức mạnh đang lan tỏa khắp nơi.
“Ôi đất, quên mất!” Trong lúc sững sờ, Long chợt nhớ thứ nước kia vẫn còn xịt ra khiến hắn hoảng hốt, vội bịt miệng lỗ thủng lại. Tay quơ quơ lấy bình nước bên cạnh, mở nắp trút sạch ra ngoài. May mắn là trước đó hắn sợ khát nên mang theo một bình nước khá to.
“Ục… ục…” Thứ nước kia ngập khoang miệng. Long bụm chặt miệng, không dám nuốt vì sợ nếu hắn nuốt hết sẽ thành bức tượng băng. Bình nước đã trút hết, Long nhanh chóng hướng miệng bình tới lỗ để hứng thứ nước quý giá.
“Ực!” Nuốt một ngụm nhỏ, cơn lạnh buốt lan tỏa khiến Long cứng đờ. Đúng như dự đoán, cơn lạnh tăng theo lượng nước nuốt vào. Cố gắng bình tĩnh chịu đựng… nửa tiếng sau, Long cuối cùng trở lại bình thường. Hắn cảm nhận các cơ quan nội tạng đã thay đổi, chúng trở nên mạnh mẽ dị thường, giống như trái tim lúc dung nhập với Long Chi Huyết.
“Ực!” Long lại nuốt thêm một ngụm.
“…”
Năm giờ sáng, Long vừa tiêu hóa xong ngụm cuối, thứ nước không còn xịt ra. Chiếc bình lớn hứng được khoảng hai phần ba, ước chừng hai mươi lít. Một lượng không nhỏ.
Cẩn thận khóa miệng bình, Long xếp bằng nội thị thân thể.
Sau khi tiêu hóa toàn bộ ngụm lớn, hắn nhận ra sức mạnh cơ thể tăng gần gấp đôi. Giờ hắn tự tin có thể áp sát tử khí đến 5 lần, thậm chí 6 lần nếu có đủ tử khí.
“Hắc hắc… nếu đá gọi là Long Thạch, thứ nước này gọi là Long Nhũ đi…” Long lẩm bẩm vui vẻ, xách can nước lên mặt đất. Chiếc xe chứa đầy Long Thạch, sáng mai hắn sẽ cho người khởi động máy kéo kéo lên.
Một tuần sau… Long đã tiêu hóa hết một nửa Long Nhũ trong bình. Hắn cảm thấy giờ có thể áp sát tử khí đến 7 lần. Điều trăn trở là giờ kiếm đâu ra lượng lớn tử khí để tiến hành áp sát. Quỷ Trảo chứa lượng tử khí hấp thu từ các cao thủ, có lẽ đã bị lão già thần bí lấy đi rồi.
Thở dài, Long bực bội vì cơ thể mạnh mẽ nhưng không thể phát huy hết tiềm lực. Cái này giống như xây một nhà kho lớn nhưng hàng hóa chỉ là một góc nhỏ.
“Móa, sao mình ngu thế…” Long đột nhiên vỗ đầu. Hắn có Hấp Tinh Đại Pháp, sao không chuyển tử khí bản thân sang chỗ nào đó rồi hồi phục? Trước đây hồi phục tử khí lâu, thậm chí vài tuần. Giờ có Long Thạch, thứ giúp hồi phục tử khí nhanh chóng… cứ thế tích tụ đủ tử khí áp sát chẳng phải xong sao?
“Haha… mình thật thông minh…” Long tự hào. Nhưng đột nhiên hắn lại ỉu xìu xuống.
“Kiếm đâu ra thứ chứa được lượng tử khí kinh khủng như thế?”
Đúng lúc này, lão già Tiêu Nghệ vừa cười vừa bước vào.
“Hú nhóc con… tu luyện xong rồi à? Nhìn mặt như đưa đám thế kia!” Lão già trêu chọc.
“Híc… đang gặp vấn đề nan giải…” Long sầu não.
“Ồ, té ra có chuyện thật à? Mau nói xem, biết đâu lão già này giải quyết được!” Tiêu Nghệ nghiêm túc lại.
“Lão cũng biết tôi tu luyện tử khí rồi đấy… tôi cần thứ gì đó chứa được lượng tử khí lớn để tu luyện…” Long chia sẻ. Nếu có Quỷ Trảo, hắn khỏe rồi. Đi đâu kiếm thứ giống vậy đây.
“Vật chứa được tử khí sao…” Tiêu Nghệ lẩm bẩm nhớ lại.
“Hừm… là nó… haha… có… có rồi… haha!” Sau vài phút, lão già cười to làm Long giật mình. Hắn vui mừng nhìn lão đợi câu trả lời. Đúng là gừng càng già càng cay, cái gì cũng biết.
“E hèm… tự nhiên cổ khát quá…” Tiêu Nghệ liếc Long, vuốt vuốt cổ nói.
“Uống… mau uống nước! Lão nhân gia ngài… tôi nói chứ lão năm nay đã thập cổ lai hy rồi, bớt đi việc xấu xa như nhìn trộm phụ nữ tắm để tích đức cho con cháu!” Long vừa đưa bình nước mát tới, vừa trêu chọc khiến Tiêu Nghệ mặt già ửng đỏ. Cái con mụ kia quả thật có cơ thể nóng bỏng, làm lão không kìm được.
“Nước đã uống rồi… mau nói… mau nói!” Cố nhẫn nhịn đợi lão già uống xong mấy hớp, Long hối thúc.
“Khà khà… xa tận chân trời, gần ngay trước mắt nha…” Lão già cười bí hiểm.
“Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt…” Long lẩm bẩm. Khoan đã… ‘gần ngay trước mắt’… hắn đột nhiên quay lại nhìn chiếc xe chứa đầy Long Thạch.
“Ý lão là Long Thạch sao?” Long trừng mắt.
“Haha… đúng… chính là nó… đây là chuyện ngẫu nhiên ta nghe được. Ngày ấy có một phú hào giàu tình cờ phát hiện khối Long Thạch… bảo vật không có tội, người mang bảo mới có tội… ngay tức thì nhà lão bị truy sát. Trong cơn tức giận tột cùng, lão ném khối Long Thạch vào lò đốt để tiêu hủy, không để kẻ nào có được…” Tiêu Nghệ vừa vuốt râu vừa kể chuyện.
“Kết thúc câu chuyện sao?” Long tò mò.
“Hắc hắc, kết thúc là vị phú hào trốn chạy, mang Long Thạch đến vùng núi lạnh giá. Lão đào lỗ trong tuyết, ném nó xuống bên dưới, hy vọng chôn vùi mãi mãi. Nhưng lần nữa, lão không được như ý…” Lão già thở dài.
“Đừng nói với tôi là nó hút hấp thu sạch băng ở vùng núi đó nhé!” Long trợn mắt.
“Hút cái đầu mi ấy, thằng nhóc… là một vụ nổ không ngờ tới! Ngay khi vị phú hào ném nó xuống lớp băng, tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, khiến lão quy tiên ngay lập tức!”
“Nổ? Thế quái nào nổ được?” Long nghi hoặc.
“Hắc hắc, đúng vậy… Long Thạch có thể hấp thu năng lượng. Nhưng một khi đã hấp thu một loại, không thể hấp thu loại khác. Đặc biệt, nếu tiếp xúc với năng lượng trái nghịch, nó sẽ bạo tạc toàn bộ năng lượng bên trong. Mà nghe đồn sức chứa của Long Thạch có giới hạn…” Lão già biết gì nói đấy. Thực ra chỉ tình cờ nghe được, chẳng ai dùng Long Thạch để chứa đựng vì quá quý hiếm và tác dụng trân quý, không thể phung phí.
“Thế là tốt rồi… haha… haha…” Long cười to. Sức chứa giới hạn thì sao? Một khối không chứa hết, mười khối, trăm khối… ngoài chiếc xe đầy Long Thạch kia, hắn còn cả đống bên dưới lòng đất chưa đào ra kia kìa.