119. Chương 119: Ta là Dã Ma (11)

Sói Săn Mồi

Chương 119: Ta là Dã Ma (11)

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 119 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiếng va chạm của kiếm khí và đao khí vang dội, thanh kiếm của Đặng Hùng văng ra phía sau kèm theo tiếng kêu răng rắc như bị nứt gãy. Chưa dừng lại, đao khí từ thế tấn công của Thạch Hàn tiếp tục lao về phía Đặng Hùng.
“Không tốt! Xuy… xuy!”
Đặng Hùng biến sắc, hắn vội vã nghiêng người né tránh. May mắn thay, chỉ trong khoảnh khắc, luồng đao khí hung hiểm đã vụt qua sát bên người hắn, khiến lông tóc dựng đứng.
“Thạch Hàn mạnh đến thế? Nếu hắn còn luyện tới cảnh giới đao cương thì khủng khiếp biết chừng nào?”
“Ta nghĩ chỉ là Ngự Kiếm Phi Hành của Đặng gia quá yếu mà thôi!”
“Đúng vậy!”
“……”
Dưới võ đài, nhiều người vẫn không phục.
“Đặng Hùng, mau biến đi… Nể mặt tộc trưởng Đặng lần này, ta tha cho ngươi một mạng.” Thạch Hàn lên giọng như kẻ ban ân cho hắn.
“Ngươi!” Đặng Hùng tức giận tột độ. Ngự Kiếm Phi Hành của hắn mới tu luyện được ít gia công, chỉ đủ điều khiển một thanh kiếm, nếu không cũng chẳng yếu đuối đến thế. Dù không cam lòng, hắn vẫn không thể rời đi mà chỉ biết ném ánh mắt khinh miệt về phía Thạch Hàn.
“Còn ai muốn khiêu chiến ta? Lên đây hết đi?” Thạch Hàn tiếp tục quát xuống phía dưới.
Các cao thủ dưới võ đài cau mày nhìn hắn, nhưng không ai lên đấu. Họ đều lườm nhau, tự tin rằng mình không thua Thạch Hàn, nhưng để thắng hắn, họ phải bỏ ra một cái giá không nhỏ. Đợi khi kẻ khác hao tổn sức lực rồi mới lên đoạt chức Lục trưởng, đó mới là kế sách khôn ngoan.
“Haha… một lũ tiểu nhân hiểm độc, muốn đợi kẻ khác kiệt sức rồi mới lên chiếm ghế, ta khinh bỉ!” Thạch Hàn nhếch môi cười, khiến các cao thủ dưới võ đài càng thêm u ám. Họ đều là những kẻ lão luyện, không dễ sa vào cái bẫy kích tướng của hắn.
“Khà khà… đúng… đúng… chúng đúng là những kẻ hiểm độc.” Đúng lúc đó, một tiếng cười nhạt nhẽo vang lên. Một gã mặc áo đen chậm rãi bước lên võ đài, vừa đi vừa nói như thể tâm sự với Thạch Hàn.
“Hắn là ai? Suốt mấy năm lăn lộn trong giang hồ, ta chưa từng thấy hắn.”
“Ta cũng không biết. Chẳng lẽ một kẻ vô danh dám khiêu chiến Thạch Hàn? Như thế là phạm thượng, Nhị trưởng lão nhất định sẽ trị hắn không thương tiếc!”
“Đồ ngu, các ngươi chỉ lăn lộn gần đây mấy năm, nếu là mười năm trước, các ngươi làm sao không nhận ra hắn… Hắn chính là Dã Ma – Ngụy Siêu.”
“Gì? Dã Ma – Ngụy Siêu… kẻ được mệnh danh dã man, bỉ ổi, vô liêm sỉ nhất giang hồ chính là hắn? Chẳng phải hắn đã biến mất không tiếng tăm suốt mười năm qua sao?”
“…….”
Một nhóm người kinh ngạc bàn tán sôi nổi về gã mặc áo đen vừa xuất hiện.
“Ngươi là ai?” Thạch Hàn nhìn gã trước mặt hỏi. Hắn cảm nhận được uy hiếp từ khí thế của gã. Do thường xuyên tu luyện trong gia tộc nên Thạch Hàn không rõ lắm chuyện giang hồ, việc không nhận ra Dã Ma là điều đương nhiên.
“Hô hô… ta chính là vô địch soái ca công tử… người gặp liền yêu, vật gặp liền thích, chính là Ngụy Siêu ta.” Long cười nói.
“Phốc! Hắn cũng quá vô sỉ rồi, quả đúng là Dã Ma!”
“Da mặt hắn chắc phải dày như mấy bức tường bê tông…”
“……”
Tiếng xì xào bàn tán nhỏ dưới võ đài khiến Thạch Hàn nghe rõ. Hắn nghiến răng:
“Thì ra ngươi chính là Dã Ma. Một biểu muội của ta cũng đã rơi vào tay ngươi. Xem ra hôm nay ta có thể báo thù cho biểu muội.” Thạch Hàn có một người biểu muội (em họ) mất tích. Nghe các trưởng bối nói rằng cô ấy đã bị Dã Ma bắt đi. Dù không có tình cảm gì với cô gái ấy, nhưng thể diện của Thạch gia vẫn phải lấy lại.
“Hắc, việc ta quá mức soái đến nỗi các cô gái không ngừng theo đuổi ta, ta cũng không biết phải làm sao. Thạch Hàn huynh sao có thể tức giận vô lý như vậy được chứ?” Long cười nh smirk.
“Vô sỉ! Để ta cắt cái miệng chó của ngươi xuống, xem thử ngươi còn sủa ra từ nào không!”
“Ô! Gâu gâu, gâu gâu…” Long chế nhạo sủa vài tiếng khiến mọi người trợn mắt. Hắn thật sự sủa sao?
“Đáng chết! Kinh Lôi Tuyệt Phách… chết đi đồ súc sinh!” Thạch Hàn tức giận phi thân bổ một đao toàn lực vào người Long. Đao khí cùng đao khí như cuồng phong bão tố ập đến người Long.
Cảm nhận được áp lực bức người từ chiêu đao hung hiểm, Long nhếch môi cười nhẹ. Linh tính mách bảo rằng cơ thể hắn chịu được. Sau khi cải tạo cơ thể nhờ Long Nữ, hắn đã cường hóa đến mức kinh khủng. Hắn vận tử khí toàn thân đứng yên, tiếp nhận chiêu đao bổ xuống người mình.
“Cái này! Dã Ma điên rồi?”
“Ta xem hắn bị chiêu đao của Thạch Hàn dọa sợ đến nỗi không cử động được!”
“Hừ, cứ tưởng Dã Ma có gì khác biệt, ai dè cũng chỉ là thùng rỗng kêu to!”
“…….”
“KENG!”
Nhưng không như mọi người tưởng tượng, không có thịt vụn, cũng chẳng có máu tươi. Tiếng va chạm kim loại vang lên khiến tất cả kinh hãi đứng thẳng, mở to mắt nhìn về phía sàn đấu. Thạch Hàn cũng trợn mắt nhìn thanh đao của mình đang nằm trên ngực Long mà không thể xuyên vào dù chỉ một vết xước nhỏ.
“Quỷ, gặp quỷ… thân thể Dã Ma sao có thể đạt đến cường độ này. Thanh đao của Thạch Hàn chính là Tuyệt Mệnh Đao – một trong năm thanh bảo đao của Thạch gia cơ mà…”
“Dã Ma cũng quá ngông cuồng. Dù ta có cơ thể mạnh mẽ cũng không dám dùng thân đỡ đao, nhưng hắn dám. Xem ra hắn thật sự tự tin về độ cường của cơ thể mình.”
Mọi người toát mồ hôi bàn luận.
Trên đài cao dành cho các vị trưởng lão, Nhị, Tam, Tứ trưởng lão Thập Lục Tháp cũng bị cảnh tượng Long dùng thân đỡ đao của Thạch Hàn làm cho khiếp sợ.
“Cơ thể hắn thật quá sức…” Hiên Viên Lão Quái thốt lên.
“Hừ! Mạnh mẽ thì thế nào. Thạch Hàn đã luyện tới cảnh giới đao cương… ta xem lần này Dã Ma tên này cũng phải chết không nghi ngờ!” Đao Thánh sao giây phút sững sờ thì cười khẩy khinh miệt Long.
Bất Tử Lão Nhân thì không nói gì, lão cứ thế hờ hững quan sát võ đài như thể chỉ là một trò chơi của đám trẻ con.
…….
“Dã Ma…… xem ra ta đã xem thường ngươi!” Thạch Hàn hít sâu vài hơi lấy bình tĩnh nói.
“Hắc hắc… Thạch Hàn huynh quá khen. Cái này có là gì… so với lồng ngực thì tiểu đệ đây còn có một thứ cực kỳ cứng rắn, đao thương bất nhập có thể khiến mọi cô gái quỳ dưới chân cầu xin… Thạch Hàn huynh nếu muốn có thể để chị dâu tới hưởng thụ nha…” Long cười dã man.
“Ngươi! Hôm nay không giết ngươi thì Thạch Hàn ta không còn là người… Thiên Đao Tam Tuyệt – Thiên Kinh Địa Tuyệt!” Bị Long triệt để chọc giận, Thạch Hàn điên cuồng gào lên khiến cả người hắn quần áo cùng râu tóc tung bay vì nội khí cuồng loạn. Ngay sau đó hắn nhảy phốc lên trời cao, đại đao trong tay bổ thẳng xuống đầu Long như thiên lôi giáng thế. Đao khí ngưng tụ thành một cây đao cực lớn trên trời cao.
“Nhìn! Đao cương. Thạch Hàn không ngờ đã luyện thành đao cương.”
“Hắc, ta đã nói mà… Thạch Hàn nếu không có thực lực sao dám đầu tiên lên ứng chiến chứ.”
…….
Bị cảnh tượng kinh khủng từ đao cương của Thạch Hàn làm cho khiếp sợ, mọi người dưới võ đài nháo nhào bàn tán. Đao Thánh trên đài cao cũng vuốt râu cười vui vẻ. Lần này, hắn nhất quyết thu Thạch Hàn làm đồ đệ, truyền thụ tuyệt học.
“Đao cương?” Long lẩm bẩm. Hắn nhìn đao cương cực lớn trên cao đang áp xuống mà cảm thụ được áp lực khá lớn… nhưng chỉ là khá một chút mà thôi… Hắn tự tin rằng quyền Diệt Quyền lúc này của mình đủ đánh tan đao chiêu của Thạch Hàn. Tuy nhiên, trước mặt Bất Tử Lão Nhân đang ngồi kia, hắn không dám. Đã không thể dùng võ công thì đụng luôn đi, Long vận công.
“Uỳnh!” Đột nhiên một tiếng nổ vang lên trên võ đài. Tử khí dày đặc bao phủ người Long. Ngay sau đó, tay hắn vung lên hướng đao cương khổng lồ mà đón lấy.
“Phốc… Xuy!… Xì… xì!”
“Cái gì?” Thạch Hàn kinh hãi tột độ nhìn đao cương của mình cứ thế chạm vào thứ khí tức đen tối kia thì bị đánh tan, càng làm hắn khiếp sợ hơn khi càng ngày càng tiến gần đến Long. Cơ thể hắn không chịu nổi mà đang dần bị áp chế… đúng vậy, chính là áp chế từ một thứ mạnh mẽ trái ngược với sự sống.
“Tử… tử khí… Dã Ma lại là Quỷ Tu?”
“Quỷ Tu… Quỷ Tu tái hiện nhân gian…”
Dưới võ đài, mọi người sợ hãi nhìn ma nhân đang bị tử khí bao trùm trên sàn đấu. Dù ở xa đến thế, họ đều cảm nhận được người mình bị áp lực không nhỏ từ khí tức của gã, phải cần một lượng tử khí khổng lồ đến mức nào để có thể làm điều đó.
“Tử khí? Tử khí thật là đậm đặc!” Trên đài cao, Đao Thánh đứng bật dậy nhìn chằm chằm vào võ đài. Lão lo lắng cho Thạch Hàn khi nhìn gương mặt càng ngày càng tái đi của gã nhưng lão không dám xuất thủ lỗ mãng vi phạm quy củ.
Bát Quái Lão Nhân lần này mắt đã mở to hơn. Tử khí từ Long làm lão nhớ đến tên thanh niên bị lão đày ở tù ngục nhưng lão không hề cho rằng gã là Long vì tử khí của Dã Ma quá mức đậm đặc khiến lão sinh ra tia kiêng kị, thứ mà Long không thể nào có được.
….
“Ngươi! Ngươi sao có thể là Quỷ Tu?” Thạch Hàn bị chấn động kinh sợ, vội vàng né tránh về một bên. Lần này, Long không bị động nữa. Một khi đã động, hắn sẽ không dừng lại.
“Phốc…” Long nhào tới chỗ Thạch Hàn, tung một đấm. Dù là một đấm trông rất đỗi bình thường, nhưng Thạch Hàn lại cảm nhận được một uy hiếp khổng lồ từ nắm đấm kia. Hắn không dám đối cứng, chỉ dám đưa thanh đại đao lên đỡ.
“KENG!” Lại là âm thanh kim loại va chạm. Kình lực kinh khủng khiến Thạch Hàn không kìm được lùi ra sau vài bước. Trong miệng hắn, máu tươi đã trào lên nhưng hắn cố gắng kiềm chế không phun ra ngoài.
“Xoạt… xoạt…” Là âm thanh nhào tới. Thạch Hàn chưa kịp hít thở vài hơi thì đối phương đã tiếp tục. Ngay sau cú đấm, Long tung liền một cú đá cực mạnh vào người Thạch Hàn.
“Khốn kiếp!” Không kịp né, Thạch Hàn chỉ có thể tiếp tục vung đao lên đỡ cú đá của tên quái vật trước mắt.
“RẦM!” Lần này cánh tay Thạch Hàn đang giữ đao trực tiếp bị oằn xuống. Hắn đau đớn mặt mũi trắng bệch… xương nứt rồi.
“RẦM! RẦM! RẦM!” Ba cú đá tiếp tục được Long tung ra. Hắn không biến chiêu, cứ nhắm vào cây đao của Thạch Hàn mà đá, muốn triệt để hành hạ tên này bằng cách bạo lực nhất.
“Rắc… rắc… rắc…” Thạch Hàn đau đớn tột cùng khi xương tay hắn liên tiếp hứng chịu sức mạnh đáng sợ của Long. Đến cú đá thứ ba, hắn triệt để buông đao ra bất đắc dĩ… xương tay hắn đã vỡ vụn.
“Bộp!” Thanh đại đao rơi xuống đất. Thạch Hàn cố gắng lùi liên tục ra sau, muốn ra khỏi phạm vi võ đài để nhận thua. Nếu không, tên ác ma này không thể tiếp tục ra tay với hắn… nhưng hắn đã không còn cơ hội nữa.
“Hắc hắc! Thạch Hàn huynh đi vội thế… ở lại chơi với đệ đệ một chút đã nào.” Long cười to, hắn nhào tới bắt lấy Thạch Hàn rồi cứ thế nhấc hổng gã lên không trung như một túi bông.
“Không! Không! Tha… tha cho ta…” Thạch Hàn phun ra một búng máu gào lên cầu xin, hắn không muốn chết.
“Haha… Thạch Hàn huynh yên tâm. Ngụy mỗ sao có thể giết một kỳ tài đao pháp được chứ… chỉ là một trò chơi nho nhỏ thôi.”
Long cười nói nhưng hành động của hắn lại đi ngược lại. Tử khí từ hai tay hắn cứ cuồn cuồn xâm nhập vào người Thạch Hàn khiến người hắn phình ra như bong bóng.
“Dã… Dã Ma muốn làm gì?”
“Hắn… hắn định… chạy mau…”
“……”
Mọi người biến sắc nhìn Thạch Hàn càng ngày càng phình to ra đáng sợ. Có người đầu óc nhanh nhạy vội chạy ra sau nhưng đa số vẫn không kịp phản ứng.
“BÙM!”
Một tiếng nổ vang lên. Dưới ánh mắt của mọi người, một cao thủ đao pháp của Thạch gia – Thạch Hàn – cứ như vậy nổ tung như một quả bom. Ngay tức thì, một cơn mưa máu thịt từ sàn đấu hướng về tứ phía áp tới.
“Đây… đây là ngón tay… trời ạ…”
“Cái… cái này chẳng phải là cái lưỡi sao… óe… óe…”
Sau giây phút kinh hãi, mọi người mới giật mình nhìn lại. Trên người họ là những vết máu và những phần cơ thể của Thạch Hàn bám lấy. Một số người không nhịn được mà nôn ọe ngay tại chỗ.
Trên đài cao, ngoại trừ chỗ ngồi của ba trưởng lão, mọi nơi đều dính máu của Thạch Hàn. Đao Thánh căm tức nhìn chằm chằm Dã Ma trên sàn đấu. Một gã đệ tử rất có tiềm lực của y cứ thế bị đối phương giết một cách tàn bạo hết sức.
“Ui chà, Thạch Hàn huynh lớn rồi còn thích chơi trò bong bóng nổ nhỉ… thật là xấu quá đi…” Long hướng bốn phương cuồng tiếu cười to. Nhìn nụ cười của hắn, mọi người run rẩy. Tên này đáng sợ còn hơn cả ác ma.
………..