Sói Săn Mồi
Chương 149: Hợp Hoan Phái (13)
Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 149 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Bẹp… bẹp… hơ… hơ… đừng… đừng vào bên trong… bẹp… bẹp… đừng… xin anh… đừng mà…” Châu Tấn lắp bắp, nhận ra hắn muốn gì. Cô mệt mỏi cầu xin nhưng vô vọng, hắn tấn công dữ dội đến nỗi cô hôn mê ngay khi một luồng tinh dịch đặc sệt bắn thẳng vào đáy huyệt của mình.
Phạm Băng Băng đứng cạnh, nhìn sư muội mình ngất đi trong vòng tay của Long, dưới cửa mình tuôn ra từng giọt tinh dịch trắng đục của hắn. Nội tâm cô hoảng sợ đến cùng cực… đối diện với gã, cô cảm thấy mình như đang đối mặt với một ác ma đáng sợ. Phạm Băng Băng sợ… nhưng cơ thể cô không kìm được sự nóng bừng lên như lúc nãy của Châu Tấn.
“Ha ha… tiếp đi… Hợp Hoan Phái thật khiến ta hứng khởi quá… hahaha.” Thả người đẹp đã ngất vì kiệt sức xuống, Long nở nụ cười tàn nhẫn hướng về Phạm Băng Băng… bởi tử khí của hắn ngày càng mạnh hơn, không thể buông tha môn phái này. Nếu hắn không xuống địa ngục, còn ai nữa… hắc hắc.
Thật kỳ lạ, từ khi giao hoan với Hồng Thanh Sương, Long phát hiện tử khí của hắn mỗi lần kết hợp với Hợp Hoan Khí trong nữ nhân lại trở nên mạnh mẽ hơn. Từ khi áp dụng tử khí đến 10 lần, hắn không còn tiến hành nữa vì dù có phục dụng Long nhủ, cơ thể hắn cũng không thể tăng sức mạnh như trước. Thế nhưng khi kết hợp với Hợp Hoan Khí, tử khí trong người hắn lại đậm đặc hơn dù không cần áp dụng. Long tin rằng chỉ cần có đủ Hợp Hoan Khí, tử khí của hắn có thể đột phá mức áp dụng 11 lần, vượt qua giới hạn cơ thể. "Đột phá" – hai chữ luôn hiện diện trước mắt hắn. Chính vì thế, hắn cần thật nhiều, thật nhiều Hợp Hoan Khí.
Nhưng khi lấy đi Hợp Hoan Khí của nữ nhân, tử khí của Long cũng không quên "để lại quà tặng" khi nội khí của nữ nhân giao hoan với hắn được tử khí cô đặc mài dũa, tăng cường độ tinh thuần. Quan trọng nhất, nữ nhân vẫn có thể tu luyện Âm Dương Hợp Hoan Công khác hẳn với việc giao hoan với kẻ bình thường không có tử khí. Đó cũng chính là một trong những nguyên nhân Hồng Thanh Sương chấp nhận dâng lên môn phái mình cho người tình.
Ba ngày sau…
Ngồi trên chiếc xe BMW bóng loáng, Lý Thần lau đi những giọt mồ hôi trên mặt sau khi diễn xong cảnh ngoài trời trong bộ phim mới. Nhớ tới người yêu, ba ngày qua không có tin tức, Lý Thần lo lắng cầm điện thoại bấm số của cô.
“Tít… tít… tít…” Vẫn âm thanh báo tín hiệu nhưng không ai bắt máy. Lý Thần cảm thấy không ổn… nếu không phải đang kẹt hợp đồng quay phim quảng cáo, hắn thề sẽ xông vào Hợp Hoan Phái hỏi chuyện gì xảy ra với Phạm Băng Băng. Hắn là đệ tử tinh anh của Võ Đang, người ta cũng phải nể mặt sư phụ hắn vài phần.
“Alo!” Bỗng có âm thanh trả lời, Lý Thần giật mình. Làm sao hắn không nhận ra giọng của người mình yêu? Giọng của Phạm Băng Băng yếu ớt, hơi gấp gáp… Lý Thần mừng rỡ vội lên tiếng:
“Băng Băng… anh đây… em đang ở đâu… có biết anh lo lắng thế nào không?”
“Lý… Lý Thần… em… em… hơ… hơ…” Phạm Băng Băng yếu ớt muốn trả lời nhưng điều gì đó xảy ra khiến cô không thể nói tiếp, chỉ rên rỉ… Lý Thần biến sắc khi nghĩ tới người yêu đang bệnh nặng, nhưng âm thanh rên rỉ giống như cảnh làm tình hơn. Lý Thần gấp gáp hét lên:
“Băng Băng… chuyện gì… nói với anh chuyện gì đang xảy ra đi!”
Phía bên kia điện thoại, Phạm Băng Băng nghe rõ từng từ của người yêu nhưng không thể trả lời, cô bặm môi, lấy tay che miệng để âm thanh không phát ra. Vì sao? Đơn giản là cô đang chống hai tay lên tường, cặp ngực tròn nẩy tưng theo từng cú thúc của gã đàn ông sau lưng… tên ác ma đã chiếm lấy và dày vò cô bằng tất cả những trò tàn nhẫn nhất.
“Băng nhi… anh tự nhủ rằng có phải được nói chuyện với hắn làm em kích thích hay không khi cửa mình em trở nên bóp như vậy sau khi cùng anh làm tình hàng chục lần… cậu anh bị mút chặt y hệt lần đầu tiên… tuyệt lắm em yêu!” Long thầm thì vào tai Phạm Băng Băng, cửa mình cô tự nhiên co rút mạnh làm hắn phê cực… nhìn cặp mông tròn gợn sóng theo nhịp thúc của mình, hắn lại hưng phấn tăng tốc độ đâm thọc.
“Băng Băng… trả lời anh đi… em đang ở đâu?” Lý Thần càng nghe rõ tiếng thở hổn hển của người yêu nên sốt sắng hỏi.
Hai hàng nước mắt của Phạm Băng Băng tuôn rơi… cô muốn trả lời hắn nhưng sợ… cô sợ gã ác ma đang hiếp dâm mình sẽ hại sư phụ hay Châu Tấn… cô sợ người yêu sẽ chê cái thân thể dơ bẩn này của mình… Phạm Băng Băng muốn tắt cuộc gọi nhưng không thể vì bàn tay cứng rắn đã kẹp chặt lấy tay cô, tên ác ma kéo cô xuống để chống hai tay trên đất rồi tiếp tục thốc mạnh vào cửa mình cô từ phía sau… đại minh tinh màn bạc chẳng khác gì một chú chó nhỏ ngoan ngoãn bò ra phục tùng chủ nhân.
“Bẹp… bẹp… bẹp… bẹp…”
Tiếng giao hợp rõ to của cặp nam nữ làm Lý Thần sững sờ, hắn ghé tai vào loa điện thoại sợ mình nghe nhầm… chính là âm thanh quen thuộc mỗi khi hắn đi chơi gái không lẫn vào đâu được… Lý Thần nổi điên rống như một con thú dại:
“Con chó… Phạm Băng Băng con đĩ này… mày đang ở cùng thằng nào?”
Phạm Băng Băng đang bị hiếp dâm, nghe Lý Thần chửi mà lòng đau như cắt… chẳng phải gã đã từng thề với cô rằng sẽ không bao giờ nặng lời dù cô có làm gì sai sao… nữ minh tinh như chết lặng vì bị chửi những từ thô tục… chưa bao giờ cô nghe gã nói tục dù là từ ‘ít tục’ nhất. Phải chăng đây là bộ mặt khác của hắn mà cô chưa từng thấy?
“À há con chó này… ăn nằm cùng thằng khác còn dám nghe điện thoại… mày đợi đấy… tao nhất định sẽ lột truồng mày rồi thả trước mắt bàn dân thiên hạ để bọn họ biết nữ minh tinh mà họ hâm mộ bấy lâu lại là một con điếm thèm trai…” Lý Thần tiếp tục cay nghiến.
“Tắt… tắt đi… xin chủ… xin chủ nhân…” Phạm Băng Băng không muốn nghe nữa… cô ngoái đầu cầu xin Long bằng ánh mắt đau khổ.
“Hắc hắc… lần đầu tiên chịu gọi ta như vậy… em nói xem ta được lợi gì nếu làm thế…” Long cười tà nhồm lên người Phạm Băng Băng ngậm lấy dái tai cô, cậu hắn vẫn dính chặt trong cửa mình cô.
“Em… em phục tùng ngài… em phục tùng chủ nhân mà…” Phạm Băng Băng đầu hàng.
“Phục tùng ta sao? Ý em là?” Long nắm lấy hai bầu vú của Phạm Băng Băng mà dồn ép.
“Miệng… em làm bằng miệng…” Phạm Băng Băng nức nở, nơi duy nhất còn chưa bị vấy bẩn… nơi cô lấy cái chết ra bảo vệ giờ đây không còn, cô đánh đổi nó để tâm can không bị cắt xé bởi những lời cay nghiệt của Lý Thần.
“Con đĩ chó… mày được… mày được lắm… tao nhất định sẽ giết mày, hiếp dâm sư muội Châu Tấn mà mày yêu thương… à cả con đàn bà Hồng Thanh Sương nữa, tao nhất định sẽ cho ả biết cái giá phải trả khi không biết giáo dục đệ tử là như thế nào!” Lý Thần điên rồi, bao nhiêu năm theo đuổi người đẹp giờ lại bị thằng khác xơi trước mặt khiến hắn chẳng khác nào chó dại cắn càn tất cả ai liên quan đến Phạm Băng Băng.
“Câm mồm!” Đến đây Long không nhịn được rồi, thằng oắt con còn dám có ý nhục nhã đàn bà của hắn thì hắn không thể ngồi yên… không chỉ mình hắn, Hồng Thanh Sương và Châu Tấn nãy giờ đang ngồi uống trà ở gần đó nghe thấy cũng trừng mắt giận giữ hướng chiếc điện thoại… Phạm Băng Băng thì triệt để ngốc trệ… kẻ này chính là lúc trước nam thần thanh nhã, cao quý lời vàng ý ngọc bên cạnh cô Lý Thần hay sao?
“Haha… thằng nghiệt chủng… mày cũng dám lên tiếng? Mày có biết mày đang đụng vào đàn bà của ai không? Mày có biết là mày sẽ chết rất khó coi hay không con chó? Mày nghĩ mày chơi được con đĩ kia thì có thể lên mặt với tao? Nói cho mày hay điều này, tao Lý Thần không thiếu đàn bà… haha… gái tao chơi còn nhiều hơn số quần áo mày mua đấy thằng rẻ rách… còn con đĩ kia, nếu không vì lão sư phụ tao còn cố kị Hợp Hoan Phái một hai thì tao đã sớm chơi nát bím nó từ lâu rồi… hừ hừ…” Lý Thần giận quá nói toạc ra… có điều hắn còn khoác lác chuyện không ưa thích Phạm Băng Băng mà thật ra hắn thật sự yêu mỹ nhân nếu không từ sớm hắn đã hạ dược để có được người đẹp rồi, chỉ là hắn muốn chiếm luôn cả trái tim cô mà thôi.
Phạm Băng Băng thẩn thờ nghe rõ từng câu từng chữ từ chiếc loa điện thoại, bao nhiêu tình cảm cô dành cho gã nam nhân kia triệt để biến thành hư vô sau những lời vô liêm sĩ từ hắn, hắn không biết… từ khi bị hiếp dâm, cô lúc nào cũng muốn tự sát để có thể tạ lỗi với hắn… chỉ là cô còn muốn làm tròn chữ ‘đạo’ chữ ‘nghĩa’ với Hồng Thanh Sương… cuối cùng cô cũng chỉ có thể bảo vệ mỗi khuôn miệng mình, nơi cô trao nụ hôn đầu tiên cho hắn… nhưng rồi cô phát hiện ra mình làm mọi thứ đều vô ích… Phạm Băng Băng triệt để buông thả bản thân, để nó hòa tan vào dục vọng… cô bắt đầu chuyển động phối hợp với cậu đang chọc ngoáy liên hồi vào cửa mình mình.
Thấy biểu hiện của mỹ nhân, khóe miệng Long nhếch lên… hắc hắc, thằng ngu kia đã giúp hắn đỡ tốn thêm tinh lực để có được người đẹp… giờ đến phiên hắn lên sàn rồi…
“To mồm gớm nhỉ… mày giỏi lắm, mày mạnh lắm… cơ mà đàn bà của mày lại đang ở dưới háng tao, đang tự động hẩy mông ra sau để nuốt trọn lấy cậu tao! Chà chà, tao nói này Lý Thần… cửa mình Băng nhi bóp lắm luôn, lúc nào cũng mút chặt cậu tao nha… tao chắc chắn rồi cậu mày sẽ không thể làm thỏa mãn Băng nhi như tao được đâu… hahaha.” Long sao có thể tức giận vì vài câu chửi đổng, cơ mà không phải vì thế mà hắn có thể nhịn… hắn vừa trêu chọc Lý Thần vừa dập mạnh vào cửa mình Phạm Băng Băng phát ra những tiếng bẹp bẹp minh họa.
“Thằng… thằng súc sinh… tao không tin… tao nhất định sẽ giết… giết mày và con đàn bà lăng loàn bên cạnh mày…” Lý Thần gào đến khàn cả cổ họng, hắn có chết cũng không tin rằng Phạm Băng Băng lại trở thành dâm đãng đến thế cùng người đàn ông khác… cùng lắm thì chỉ vài tư thế truyền thống trong lúc ả không giữ được bản thân hoặc bị thằng khốn nạn này hạ dược ép buộc mà thôi.
“Không tin? Không tin thì tao sẽ cho mày xem người yêu mày… nữ diễn viên nổi tiếng Phạm Băng Băng bị tao đ!t như thế nào.”