Sói Săn Mồi
Chương 167: Ma Tôn (17)
Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 167 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Ngài đến hơi muộn rồi, trưởng lão Dâʍ Ma………đây là đối thủ của ngài……” Vị trọng tài già đầy tức giận chỉ tay vào Long, người đã đứng sẵn trên võ đài từ lâu.
“Đối thủ tiếp theo của ta sao?” Long vặn cổ, hỏi với vẻ thờ ơ.
“Đối thủ tiếp theo?” Vị trọng tài sửng sốt trước câu hỏi của Long, không hiểu lão trưởng lão Dâʍ Ma này đang nghĩ gì. Hắn ngủ nhiều quá hay phát điên rồi chăng?
Khán đài xung quanh lặng im, mọi người nhìn nhau không hiểu hết ý đồ của vị trưởng lão Dâʍ Ma này.
“Oápppp………..xem ra chưa thể xác định được……..thôi, mau tuyên bố kết quả đi……” Long lại ngáp dài, khiến vị trọng tài già càng thêm bối rối. Kết quả? Kết quả gì chứ?
Nhưng chỉ một thoáng sau, vị trọng tài đã hiểu ra……
“Phụt!” Ngô Kình Ngư vẫn đứng đó, thân hình thẳng tắp trong tư thế sẵn sàng, chỉ khác một điều——đầu hắn đã lìa khỏi cổ, lăn lóc trên sàn đấu.
“Híttttttttt” Các võ giả xung quanh hít một hơi lạnh, nhìn chằm chằm vào vũng máu tanh ngay trước mắt mình. Không ai biết Dâʍ Ma đã ra tay khi nào và như thế nào……có người thì thầm mắng hắn vô lễ vì rõ ràng——trọng tài còn chưa hô “bắt đầu” cơ mà.
Long lại thờ ơ trước mọi thứ, hắn bay nhảy trở về chỗ của mình và tiếp tục ngả lưng ngủ ngon lành như chưa có chuyện gì xảy ra.
………Một lúc lâu sau…………” Dâʍ Ma chiến thắng” mới được tuyên bố.
………..Ba giờ sau…………
“Phụt…….” Lại một cái đầu lìa khỏi cổ, rơi xuống sàn đấu——vẫn là võ đài số bốn, vẫn là đối thủ của Dâʍ Ma. Hắn đã đấu ba trận, ba trận đối phương chưa kịp động thủ đã phải lìa đời.
Vị trọng tài già mặt mày tối sầm, nhìn chiếc đầu lăn lóc dưới chân. Ba trận rồi……hắn chưa kịp ra hiệu lệnh, cứ như vậy hắn sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ……Vị trọng tài muốn ngăn Dâʍ Ma nhưng lại không nhìn ra thân pháp của hắn, làm sao ngăn cản được.
“Dâʍ Ma trưởng lão……với tư cách trọng tài của Kim Sơn đại hội, tôi nhắc nhở ngài phải tuân thủ hiệu lệnh——” Vị trọng tài già không chịu nổi, mở miệng lên tiếng.
“Phốc!!” Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Long nhấc bổng vị trọng tài già lên——trời ạ, một trưởng lão của Côn Luân đại phái lại bị người ta xách lên như heo như chó.
“Lão già! Đừng có giữ cái lề thói tồi tệ ấy nữa, mau gọi tất cả võ giả còn lại đến đấu với ta……ta đang buồn ngủ, thế này cho nhanh.” Long nói gằn giọng.
“Hừ! Xem ra cũng là thói ngông cuồng!”
“Hắn tưởng mình là ai?”
Xung quanh, các võ giả bắt đầu xì xầm chửi rủa. Mấy trưởng lão của các đại phái và thế gia đều ngượng ngùng vì lời nói của Long——hắn đây không phải đang sỉ nhục toàn bộ họ hay sao?
“Ặc! Dâʍ Ma, mau thả ta xuống……..ta nhất định sẽ báo lên Thập Lục Tháp để trừng phạt ngươi——” Vị trọng tài già bị Long nắm cổ, mặt mày trắng bệch, giọng run run đe dọa……nhưng chỉ trong tích tắc, hắn nhận ra rằng tên này thực lực đã vượt xa mình từ lâu.
“Rắc!” Long ghét nhất là bị đe dọa, hắn cười gằn vặn gãy chiếc cổ trong tay mình.
“Chết! Chết rồi!” Mọi người nhìn vị trọng tài già nghẹo cổ chết tức tưởi, sắc mặt biến thành màu trắng xanh.
“Dâʍ Ma……ngươi quá đáng…….ta Kim gia tuyên bố rút khỏi Kim Sơn đại hội——” Một gã trung niên bước ra từ khu vực các thế gia, mặt mày hằm hằm tức giận.
“Ta Đoàn gia cũng rút——”
“Ta Võ Đang cũng rút——”
“Ta Nga My cũng tuyên bố rút——”
……….
Sau đó, từng người đại diện của các môn phái và gia tộc lớn nhỏ đứng ra thể hiện sự bất bình với hành động ngang ngược của Dâʍ Ma.
“Hắc hắc! Muốn rút? Các ngươi cứ việc rút, nhưng kẻ nào đã đăng ký thi đấu đều phải ở lại——” Long nhếch mép cười nham hiểm, quét mắt khán đài xung quanh nói.
“Dâʍ Ma……đừng tưởng ngươi là trưởng lão của Thập Lục Tháp mà có thể làm càn——” Gã trung niên đại diện Kim gia nheo mắt nói, tiếp theo là tiếng đồng tình của mọi người.
“Cáo trạng? Để sau đi, còn ngày hôm nay không võ giả nào đã đăng ký thi đấu được rời đi——trái lệnh……Chết!” Long gầm lên, ma khí cuồng bạo tràn ra từ thân thể hắn như sóng dữ.
“U……….u……..” Ma khí tà ác chết chóc và mạnh mẽ quét qua khiến các võ giả không chịu nổi, gục ngã. Kẻ mạnh còn đỡ được nhưng miệng phun huyết……kẻ yếu thì không cần nói——nằm rạp dưới đất, hơi thở yếu ớt như gần đất xa trời……tất cả đều trắng bệch, run rẩy vì sợ hãi. Nỗi sợ ấy khắc sâu vào tâm can mỗi võ giả từng trải qua ma khí trùng kích.
“Hừ! Đại hội tiếp tục đi, ai nấy trở về chỗ——” Long khoác tay lười biếng bay trở về chỗ của mình, ra hiệu cho đám Hộ Pháp cảnh giới còn hắn——lại ngủ.
Trên võ đài, các trọng tài nhìn nhau không biết làm sao. Họ vốn nhận chức trọng tài vì chỗ ngồi tốt, nhưng lần này sự việc bất ngờ khiến họ luống cuống. Tuy nhiên, họ đều có cùng nhận thức——“không thể làm phật lòng vị đại gia dưới kia”.
………Thế là dưới uy áp của Dâʍ Ma, Kim Sơn đại hội lại tiếp tục………nhưng không còn tiếng vỗ tay reo hò, thay vào đó là bầu không khí tĩnh lặng bất thường. Các võ giả tham gia thi đấu cũng không còn hào hứng, khí thế ngất trời hay những trận đấu sinh tử——chỉ là những cuộc so tài nhẹ nhàng, chẳng khác gì trẻ con nô đùa.
“Đoàn huynh, có kế hoạch gì chưa? Chẳng lẽ cứ phó mặc số mệnh cho tên điên kia?” Gã trung niên đại diện Kim gia đứng đầu thầm thì trao đổi với người bên cạnh——lĩnh đội của Đoàn gia.
“Hừ! Ta đã thông tri cho gia tộc, khoảng vài giờ nữa một vị lão tổ sẽ chạy tới đây——” Đoàn gia gã trung niên hừ giọng.
“Về Thập Lục Tháp thì sao?” Tên lĩnh đội Kim gia ngập ngừng.