170. Chương 170: Ma Tôn (Hồi 20)

Sói Săn Mồi

Chương 170: Ma Tôn (Hồi 20)

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 170 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Dám phạm lệ Kim Sơn đại hội! Chết!” Dưới võ đài, mười lão giả trọng tài vừa định xông lên ngăn chặn thì bất ngờ vài trái lựu đạn đã rút chốt xuất hiện trước mặt họ.
“Uỳnh!” Lựu đạn nổ, sóng xung kích khiến mười lão giả cao thủ buộc phải lùi lại nửa bước, nội lực rung chuyển.
Khi khói tan, mọi người ngẩn người nhìn lên võ đài. Vũ Lập Kiếm và đám áo đen kia đã biến mất, lão giả trọng tài vừa rồi bị hai tên áo đen kẹp chặt, giờ đã biến thành xác chết cứng đờ, toàn thân tím tái… Chẳng lẽ là độc? Lão già cứ thế mà bị đối phương hạ độc.
Trong bầu không khí im lặng sau cuộc cướp người, tiếng ngáy đều đều của Long vang lên rõ ràng đến kỳ lạ. Mọi người không khỏi đưa mắt nhìn về phía Thập Lục Tháp… Hơn chục quả đạn nổ rung chuyển võ đài mà hắn vẫn ngủ say, khiến ai nấy vừa kinh ngạc vừa không dám tin.
“Đông lão, tiếp theo?” Sau hồi lâu, ba mươi lão giả trọng tài tụ lại. Ban đầu chỉ có mười người ở võ đài, số còn lại ở xa không kịp ứng cứu. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía một lão già tóc bạc – trọng tài trưởng Kim Sơn đại hội năm nay.
Lão già được gọi là Đông lão liếc nhìn mọi người, rồi đưa mắt về phía Thập Lục Tháp hồi lâu, mới nói:
“Nếu không tiếp tục, các ngươi sẽ gánh lấy hậu quả.” Lão nói nhẹ nhàng nhưng khiến đám trọng tài giật mình. Tên điên này đã nói “kẻ nào gây loạn sẽ bị xử nghiêm”… Chưa biết “nghiêm trị” của hắn ra sao, nhưng từ lúc bắt đầu đến giờ, chỉ thấy hắn… hạ sát người không chút thương xót.
Diêm Vạn Sát bỏ ngoài tai mọi thứ, chậm rãi ôm cổ tay rút lui vào nơi khuất mắt bắt đầu chữa thương. Hắn không đơn độc vì ngay khi vừa rời võ đài, hai kẻ lạ mặt đã xuất hiện bên cạnh canh giữ. Rõ ràng thân phận của hắn cũng không hề tầm thường, tất cả đều bị theo dõi bởi Hộ Pháp của Long.
“Đại nhân, tên Diêm Vạn Sát này xử lý thế nào ạ?” Một tên Hộ Pháp ghé tai Long hỏi ý kiến.
“Để sau… Ta có khách rồi…” Long đang ngủ bỗng mở mắt, nhìn lên bầu trời nói.
“Hừ! Lão phu Đoàn gia Đoàn Chấn Hải nghe nói có kẻ dám khinh thường Đoàn gia nên đích thân đến xem kẻ nào có gan to đến thế!” Một lão già mặt dữ tợn xuất hiện giữa võ đài, khiến mọi người kinh hãi. Lão diện bộ đồ bạc giản dị, thắt lưng đeo ngọc bội xanh khảm chữ “Đoàn” bằng vàng.
“Là một trong những lão tổ của Đoàn gia, lần này hắn muốn chơi lớn.”
“Hắc! Chẳng phải vừa lúc nãy Dâʍ Ma còn ngông cuồng sao, giờ xem thử hắn còn gan không!”
Sự xuất hiện của lão già khiến đám võ giả xì xào bàn tán, đa số đều hả hê nhìn về phía Thập Lục Tháp.
“Vù!!!!!! Haha, Đoàn huynh đến thật đúng lúc! Lão đệ Kim gia Kim Thiền Sư cũng mạo muội đến đây vì nghe bọn vãn bối báo có kẻ đánh mặt Kim gia ta!” Lại thêm một lão già xuất hiện, gương mặt tươi cười nói chuyện với Đoàn Chấn Hải nhưng trong mắt lại lóe lên sát khí.
“Kính chào lão tổ!” Thấy hai lão già hiện diện, hai trưởng lão Đoàn gia và Kim gia vội tiến lại hành lễ, ai nấy đều hưng phấn.
… Thập Lục Tháp… Đám Hộ Pháp ngưng trệ, ánh mắt căng thẳng nhìn hai lão già vừa xuất hiện. Chúng biết Đoàn gia và Kim gia đến đây là muốn ra tay với Dâʍ Ma trưởng lão để khôi phục thanh thế gia tộc.
“Đại nhân, ngài xem…” Một tên Hộ Pháp quay sang Long thầm báo hắn nên tạm rút khỏi cuộc ẩu đả.
“Hà hà! Khách đã đến mà chủ chưa ra mặt thì sao tiếp đãi cho ra trò? Đi… Chúng ta ra tiếp khách.” Long cười ha hả dẫn đầu bảy tên Hộ Pháp bước lên võ đài dưới hàng nghìn ánh mắt khinh thường xung quanh. Đến giờ mà hắn vẫn giữ được cái vẻ đạo mạo.
“Hắc hắc! Đại hội năm nay sao lại trọng thể quá mức? Hai vị lão tổ của Đoàn gia và Kim gia thân chinh đến, khiến Ngụy mỗ đây không khỏi ngạc nhiên.” Long đứng trước mặt hai lão giả cười nói.
“Dâʍ Ma Ngụy Siêu! Vừa nãy ngươi nói gì? Nói lại một lần cho hai vị lão tổ nghe!” Gã trung niên trưởng Đoàn gia cười lạnh, nhìn Long.
“Ôi… Ta có nói gì sao? Dạo này đêm nào cũng phải cày cấy duy trì nòi giống nên khá mệt mỏi, đầu óc trở nên mộng mị… E hèm, thật không nhớ nổi… Các ngươi có nghe thấy ta nói gì không?” Long vờ mặt ngây thơ, quay sang hỏi mấy tên Hộ Pháp.
Đám Hộ Pháp sửng sốt, hai mắt nhìn nhau rồi nhanh chóng hiểu được tình hình, vội vàng lắc đầu.
“Không ạ, đại nhân không nói gì ạ!”
“Ta cũng không nghe thấy!”
Họ vội vàng thề thốt, nhận được ánh mắt tán thưởng của Long, ai nấy đều mừng rỡ thở dài.
“Dâʍ Ma… Ngươi vô sỉ!” Tên trung niên Đoàn gia mặt mày dữ tợn nói.
“Dâʍ Ma… Ngươi chối cũng vô ích! Hàng nghìn đôi tai ở đây đều nghe rõ những lời phát ra từ cái miệng chó của ngươi! Hừ… Bây giờ hai vị lão tổ đến lại sợ hãi định chối tội sao? Đường đường Thập Lục Tháp sao lại có một tên trưởng lão vô liêm sỉ đến thế?” Gã trung niên Kim gia thấy mình bị lấn ép vội vã tiến lên mắng.