Sói Săn Mồi
Chương 184: Kẻ Thống Trị (34)
Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 184 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Hà hà! Thật là hợp lý đấy, đứa nhóc này... nếu mày muốn vậy thì ta sẽ chiều theo!” Long cười lớn, vồ lấy đầu Độc Cô Phi Vân. Ma khí cuồn cuộn từ bàn tay hắn nhanh chóng thâm nhập, bao trùm toàn bộ não hải của gã.
“Ngươi... ngươi đang làm gì?” Độc Cô Phi Vân co rúm người, giãy giụa nhưng vô ích. Hắn cảm thấy toàn bộ đầu mình bị thứ gì đó lạnh lẽo đến rợn người chiếm lấy.
“Ha ha! Đây chỉ là chút đồ vật để mày yên phận làm tay chân cho ta thôi. Ngoan ngoãn thì chẳng có gì xảy ra, còn không biết thân biết phận thì đầu mày sẽ biến thành cái đầu lâu rỗng tuếch ngay tức thì... hiểu không?” Long vỗ nhẹ vào má Độc Cô Phi Vân như dỗ dành trẻ con. May mà thằng này sợ chết, nếu không hắn phải tốn thêm công sức vào thủ đoạn.
“Thằng chó! Đợi khi ta trở về, ông nội tao nhất định sẽ giải khai cái thứ này... để xem...” Độc Cô Phi Vân nghiến răng, nghiến lợi thầm nghĩ. Nhưng...
“Sao hả? Đang nghĩ đến chuyện nhờ lão già bất tử nào trong gia tộc giải khai ma khí của ta sao? Haha... trừ khi là tu ma, không thì đừng hòng giải khai được. Tin ta đi, kể cả mấy lão gia hỏa trên Thiếu Lâm Tự muốn độ hóa nó cũng chẳng thể bảo hộ được mười phần não của mày. Có khi lúc ấy mày lại trở thành vị công tử điên khùng đầu tiên của Độc Cô gia đấy... haha.” Long cười lớn nói.
Độc Cô Phi Vân chán nản nằm co rúm. Gã không ngờ lần này mình đụng phải kẻ khó chơi như thế. Trước kia, dù là Cường Giả gặp hắn cũng phải nể vài phần lễ nghĩa. Còn thằng này thì lễ nghĩa chẳng có chút nào, vô sĩ đến tận cùng. Thủ đoạn bỉ ổi, vô liêm sĩ đối với hắn như chuyện bình thường vậy.
...
Bộ phim kết thúc, rạp chiếu phim lại trở nên nhộn nhịp khi khán giả tụ tập bàn tán sôi nổi.
“Phi Vân công tử, cô Taylor... bộ phim rất hay. Tôi tin khán giả sẽ không ngần ngại bỏ tiền ra thưởng thức.” Một gã nhà giàu tiến tới nịnh bợ Độc Cô Phi Vân.
“Cảm ơn giám đốc Vạn.” Độc Cô Phi Vân gật đầu đáp lễ, cố che đi vẻ thất lạc trên khuôn mặt. Hắn nhìn về phía bạn gái bên cạnh, cắn chặt hàm răng không nói nên lời. Chẳng biết phải nói gì với nàng nữa.
Taylor nở nụ cười dịu dàng đáp lại lời khen, thân thể vẫn run run, cố gắng nắm lấy tay Độc Cô Phi Vân để đứng vững. Giống như hắn, nàng cũng không biết nói gì. Thậm chí nàng còn không kịp làm sạch tijnɗíсh của tên ác ma kia đang chảy dài trên đùi mình. Taylor sợ người khác phát hiện ra chiếc váy nhăn nhúm, tóc bù xù, hay còn đáng sợ hơn là dấu vết của quần áσ lóŧ trên chân nàng khi nó đã bị xé rách.
Chào hỏi vài người, Độc Cô Phi Vân mệt mỏi dìu Taylor đến góc khuất vắng người nghỉ ngơi. Gã muốn về nhà ngủ, ước rằng mọi chuyện vừa xảy ra chỉ là cơn ác mộng. Nhưng hắn không được toàn nguyện rồi.
“Haha! Phi Vân công tử ở đây sao? Lại có đại mỹ nhân bên cạnh nữa. Đoàn gia gia chủ Đoàn Ngạn Hồng ra mắt công tử cùng cô nương.” Đoàn Ngạn Hồng thấy Độc Cô Phi Vân tiến về phía mình, liền nhanh chóng tiến tới chào hỏi.
“Ngươi là gia chủ Đoàn gia?” Độc Cô Phi Vân nở nụ cười tươi nhất chào Đoàn Ngạn Hồng. Nhưng trong mắt lão, nụ cười ấy lại khiến người ta sởn tóc gáy hơn là vui vẻ. Quả đúng như lão cảm nhận, đây là nụ cười chất chứa vô vàn giận dữ và nhục nhã đối với Đoàn gia. Nếu chúng không tự nhiên tìm đến hắn, sao hắn có thể gặp tên ác ma kia, sao có thể hứng chịu nhục nhã hơn cả con chó chứ...
“Vâng! Tôi chính là gia chủ Đoàn gia. Rất hân hạnh được gặp mặt công tử. Đoàn gia nhất định sẽ khiến công tử ‘thỏa mãn’. Chỉ mong công tử giúp Đoàn gia chuyện nhỏ nhỏ kia...” Đoàn Ngạn Hồng không biết chuyện gì nhưng vội thề thốt, hứa cho tập đoàn Tân Mỹ nhất định không có thay đổi.
“Tốt... tốt lắm...” Độc Cô Phi Vân cười ghê rợn. Chuyện nho nhỏ sao? Chúng đánh đến tận cửa, tính mạng hắn còn bị khống chế, bảo là chuyện nho nhỏ sao? Tuy cuồng nộ nhưng hắn vẫn không thể hiện ra. ‘Chủ nhân’ của hắn muốn hắn lấy được càng nhiều chỗ tốt, hay nói cách khác là lột đến tận xương tủy Đoàn gia mới thôi.
“Đoàn Ngạn Hồng phải không? Ta đã bàn chuyện với tên kia rồi. Hắn chấp nhận bỏ qua cho Đoàn gia. Nhưng ngươi cũng biết đấy, hắn là trưởng lão của Thập Lục Tháp. Chuyện này càng xé lớn, mấy lão già trong gia tộc nhất định không để yên cho ta nhúng tay vào, nên ép hắn quá cũng không được. Thôi thì các ngươi chịu khó bỏ ra ít đồ vật xem như bồi tội với người ta đi thôi...” Độc Cô Phi Vân cười khẩy nói.
Đoàn Ngạn Hồng nghiến răng ken két. Con mẹ nó chứ, có thể bồi tội thì Đoàn gia còn tìm đến mày làm gì? Sống mấy chục năm trên đời, lão còn không hiểu thằng này đang giở trò sư tử ngoạm muốn ăn thêm chỗ tốt hay sao? Biết thế nhưng mặt lão không hề đổi sắc, vẫn gật gù như giáo huấn của Độc Cô Phi Vân là mười phần đúng đắn.
“Công tử nói đúng. Là do Đoàn gia tất trách không suy tính kỹ càng. Không biết lần này Đoàn gia phải bỏ ra thứ gì mới có thể dẹp yên mọi chuyện đây...” Đoàn Ngạn Hồng trịnh trọng nói.
“Haha! Đoàn gia có một vị gia chủ hiểu chuyện... Ta đã nhận chỗ tốt từ các ngươi thì sao có thể bắt các ngươi bỏ ra cái giá lớn được chứ. Chỉ là ít đồ vật tượng trưng như mỏ thạch của Đoàn gia, ngươi nghĩ sao?” Độc Cô Phi Vân nói.
“Không được!” Đoàn Ngạn Hồng hét lên không suy nghĩ. Mỏ thạch kia mà là ít đồ vật nho nhỏ sao? Nó là căn cơ của Đoàn gia, thứ khiến Đoàn gia ngồi trong hàng ngũ đại gia tộc. Lấy nó bồi tội thì Đoàn gia chắc chắn sẽ tụt dốc không phanh, như thế khác nào gia tộc bị hủy diệt?
“Các ngươi từ chối sao?” Độc Cô Phi Vân nheo mắt hỏi. Hắn đoán chắc chúng sẽ không đồng ý. Long Thạch và Long Nhủ chẳng khác nào bảo vật trí mệnh đối với võ giả. Gia tộc phải có ít nhất một mỏ thạch mới được coi là đại gia tộc. Độc Cô gia có tới ba mỏ thạch đều được các lão tổ chia nhau trấn giữ, đủ biết chúng có ý vị thế nào. Hắn lo Đoàn gia đáp ứng đấy. Nếu không đáp ứng, chuyện còn lại không phải việc của hắn rồi... hắc hắc.
“Phi Vân công tử... Đoàn gia không thể bỏ ra cái giá đó, mong công tử suy nghĩ lại.” Đoàn Ngạn Hồng chắp tay nói.
“Hăc hắc... tiếc rằng tên kia lại cương quyết ra điều kiện ấy. Ta cũng không còn cách nào khác. Tiếc... tiếc quá. Ta đã tận lực rồi, mong Đoàn gia hiểu cho bọn công tử. Tập đoàn Tân Mỹ, các ngươi cũng không cần lo nữa. Vài ngày nữa sẽ có người của ta đến bàn chuyện trực tiếp. Ta có hơi mệt, mong Đoàn gia chủ cho ít thanh tĩnh nghỉ ngơi.” Độc Cô Phi Vân tiễn khách, nhắc khéo về Tân Mỹ vì biết Đoàn gia không dám không giao.
Đoàn Ngạn Hồng tức đến lột ruột, quay người rời đi. Quả thật Đoàn gia không dám không giao ra Tân Mỹ cho Độc Cô Phi Vân vì rất có thể điều đó sẽ khiến Đoàn gia tiếp nhận thêm một kẻ thù mạnh mẽ. Lần này, Đoàn gia là mất cả chì lẫn chài. Lão không nghĩ ra Ngụy Siêu làm thế nào mà tên Phi Vân nổi tiếng cao ngạo này phải cúi đầu như thế.
“Đoàn gia... hà hà...” Dõi theo bóng lưng Đoàn Ngạn Hồng, Độc Cô Phi Vân khẽ nhếch môi một nụ cười khinh bỉ. Đoàn gia nhất định sẽ hối hận ngày hôm nay khi không chịu bỏ ra một mỏ thạch để bồi tội. Vì tên kia là... Ma Tôn.
...
Ba mươi phút sau khi bộ phim kết thúc... trên chiếc MayBach sang trọng.
“Ta biết rồi! Cứ theo như ta dặn dò mà làm việc!”
Long cúp điện thoại. Hắn vừa nhận được tin báo từ Độc Cô Phi Vân về việc Đoàn gia không đáp ứng điều kiện. Kỳ thật, nếu chúng nhịn đau cắt đi miếng thịt kia, hắn cũng không tính toán thiệt hơn gì đi trả đũa Đoàn gia. Cơ mà chúng lại từ chối. Đánh mặt hắn sao? Được, cứ đánh thoải mái nếu chịu bỏ ra cái giá để hắn thỏa mãn. Còn muốn đánh xong lại coi như không có chuyện gì thì xin lỗi rồi. Hắn không thể xúc phạm đến chữ ‘Ma’ trong biệt danh của mình. Long nở nụ cười tà khi nghĩ đến Đoàn gia. Lần này trở về, nhất định hắn sẽ vận dụng thế lực Thập Lục Tháp chèn ép gia tộc này. Có nhiều việc không cần nhúng tay vào mà vẫn đạt hiệu quả cao. Nhiệm vụ ở Tân Cương hắn thành công mỹ mãn, thậm chí còn được coi là công thần khi mang đầu Diêm La về nữa ấy chứ. Nhưng Long không ngờ rằng, Đoàn gia chưa dừng lại.
Kết thúc cuộc trò chuyện không suôn sẻ với Độc Cô Phi Vân, Đoàn Ngạn Hồng nhanh chóng rời rạp chiếu phim trong bực tức. Vừa bước vào xe hơi, lão rút điện thoại gọi điện cho ai đó.
“Kế hoạch thất bại... vâng... nhờ vào mấy vị rồi...” Đoàn Ngạn Hồng báo cáo.
“Được rồi!” Bên kia đầu dây trả lời.
“Ma Tôn... khiêu khích Đoàn gia sẽ là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời mày...” Đoàn Ngạn Hồng cúp điện thoại, nở nụ cười âm lãnh tràn đầy sát khí.
...