Sói Săn Mồi
Chương 190: Ma Tôn (40) – Lưỡi gươm địa ngục
Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 190 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Phù… phù… đại nhân, chúng tôi đã làm theo lời ngài dặn, mỗi người ba cái đầu dâng lên đại nhân… mong đại nhân tha tội cho chúng tôi lần này…” Đứng trước mặt Long là gần trăm tên võ sĩ của Đoàn gia, có kẻ lành lặn nhưng cũng không thiếu kẻ cụt tay, cụt chân hay trọng thương. Dù vậy, tất cả đều có một điểm chung: trước mặt kẻ nào cũng có ba cái đầu người… Một tên võ sĩ đại diện đứng ra nói với Long.
“Tốt… các ngươi làm rất tốt… giỏi lắm… Cảm giác thế nào khi xuống tay với bạn bè, người thân?” Long cười nói khiến đám võ sĩ lúng túng.
“Đại nhân… chúng tôi đã làm theo như ngài yêu cầu… vậy chúng tôi có thể đi?” Tên đại diện cắn răng hỏi, bọn họ chẳng quan tâm Đoàn gia hay Ma Tôn bên nào thắng, bởi giờ ở lại thì Đoàn gia cũng chẳng tha cho.
“Đi… các ngươi đi đâu?” Long cười cợt, hắn ghét nhất loại người phản bội vì đã từng trải qua chuyện đó, nên đám người này trong mắt hắn từ lâu đã như chết rồi.
“Ma Tôn! Ý ngươi là gì? Chẳng lẽ ngươi, một Cường Giả, lại định giết chúng ta?” Đám võ sĩ biến sắc, rít gào.
“Hừ! Ta hơi quá chén rượu nên quên mất hai chữ ‘không’ nói với các ngươi… giờ mới nhớ ra… các ngươi có thể đi xuống địa ngục… đúng, hai chữ đó… địa ngục…” Long vô tư nói, đồng thời cánh tay giơ lên.
“Uuuuuuuuuuuuuuu… uuuuuuuuuu… uuuuuuuuu…” Theo bàn tay Long, ma khí cuồn cuộn từ người hắn phóng ra, quấn quanh cánh tay thành một đầu hắc long kỳ dị.
“Ma Tôn… ta nguyền rủa ngươi…”
“Ma Tôn! Ta sẽ ở địa ngục chờ ngươi…”
“…”
Đám võ sĩ run rẩy trước khí tức nguy hiểm từ hắc long, chúng giờ không còn sức chạy trốn nữa… chỉ còn những tiếng chửi rủa, nhưng hắn có quan tâm đâu? Không… khi hắc long hoàn toàn hình thành, cánh tay hắn phóng chưởng về phía trước.
“Ma Chưởng – Ma Long Loạn Vũ… Gaoooooooooooo!… Oành! Oành! Oành!”
Hắc long từ tay Long xé gào bay thẳng đến đám võ sĩ, quét sạch sinh mạng của chúng, ma khí cuốn phăng toàn bộ, hủy diệt tất cả…
“Ù… ù…” Hắc long biến mất, không còn vùng đất máu tanh kia… toàn bộ đều bị dọn dẹp sạch sẽ, chỉ còn vài vệt máu chảy dài đến những nơi khác. Long đứng đó, ma khí từ bốn phương tám hướng ào ạt chảy vào người hắn. Nói không ngoa, toàn bộ sinh mệnh của đám võ sĩ đều đã bị hắn cắn nuốt… và ngay lúc này…
“Tử lập Ma Nhân! Lập cho ta!” Long gào lên. Trước đây, cắn nuốt mười tám tên Cường Giả, hắn đã đạt cửu tầng đỉnh cao… giờ thêm hàng ngàn sinh mạng võ sĩ này càng khiến ma khí của hắn trở nên khủng bố hơn… hắn muốn bước vào cảnh giới Ma Nhân của Cửu Tử Vô Cực Ma Công.
Nếu Nhất Tử trong Cửu Tử của Cửu Tử Vô Cực Ma Nhân là tự tử thì Nhị Tử không chỉ tự tử mà còn giết người… giết người hắn đã có vì trước mặt hắn là vô tận tử ý chưa tan hết trong thiên địa bởi hàng ngàn sinh linh võ sĩ mới chết cách đó không lâu… giờ đây, hắn lại một lần nữa tử mình.
“Oanh!” Long toàn thân nổ tung thành đám ma khí hắc vụt, khiến toàn bộ Cường Giả đang quan chiến sửng sốt… nhưng rồi ánh mắt từng người đều co rút lại khi đám hắc vụ kia bắt đầu tụ hội lại như thể sắp tái lập hình người.
“Gia gia! Cơ hội đến!” Đoàn Ngạn Hồng trợn mắt nói với Đoàn Ngạn Ngôn.
“Quá quỷ dị… tiếp tục quan sát!” Đoàn Ngạn Ngôn trấn tĩnh, lạnh giọng. Lão không thể chịu nổi thêm tổn thất nếu hành động sai lầm… Đoàn gia cũng vậy.
“Uuuuuuuuuu… uuuuuuu… uuuuuuuu…” Ma khí u ám bắt đầu cuốn đi tử ý trong không gian, thay đổi về chất, càng lúc càng tà ác, tối tăm… và càng lúc càng mạnh mẽ.
“Gia gia! Hắn đang biến mạnh hơn…” Đoàn Ngạn Hồng là cao thủ, gã cảm giác được khí tức từ đám hắc vụ kia mạnh mẽ hơn trước nhiều. Nếu trước đây Long chỉ khiến gã khó chịu thì giờ đây nó lại khiến cơ thể gã nhộn nhạo, nội khí bị chèn ép…
Đoàn Ngạn Ngôn là Cường Giả ngũ cấp, sao không cảm giác được chứ? Chỉ là lão thật sự dám động hay không? Lão sợ rơi vào bẫy của Ma Tôn rồi đám người sau lưng bị hắn giết… Đoàn gia cũng không thể tồn tại nếu chỉ có một mình lão.
“Uuuuuuuuuu… uuuuuuuuu…” Ma khí cuồn cuộn bắt đầu ngưng tụ, cô đặc lại hình người… dáng dấp Long nhanh chóng hiện ra trước mắt đám võ sĩ… đúng lúc này, Đoàn Ngạn Ngôn động… lão quyết định… đã xúc thế chuẩn bị từ lâu… lúc động cũng là lúc toàn thân nội lực vận chuyển mười phần, khí thế mãnh liệt không thể cản phá.
“Ma Tôn! Giết Đoàn gia nhiều người như vậy, khi xuống địa ngục ngươi sẽ được tiếp đãi tử tế… Kim Cương Bá Diệt Thể – Bá Diệt Vô Cực Chỉ…”
Đoàn Ngạn Ngôn gào rống, toàn thân lão dồn toàn lực vào ngón tay trỏ, phóng ra một chỉ phá không hướng vào thân hình còn chưa hoàn thiện của Long.
“Vù…” Chỉ lực đi vào đám hắc vụ như chú kiến so với voi khổng lồ… nhưng chú kiến đó cứ tiến sâu, nơi nó đi qua ma khí bị đánh tan thành từng đám… Vô Cực Chỉ, Đoàn Ngạn Ngôn đánh cược toàn bộ vào một chỉ… không thành, lão cùng Đoàn gia xong.
“Oanh!” Chỉ lực tưởng chừng sẽ đánh tan toàn bộ ma khí… nhưng không… ma khí bị nó đánh tan vậy mà lại xuất hiện trở lại… ma khí sau khi hấp thu tử ý đã trở nên cứng cỏi hơn trước nhiều lần… có thể nói ma khí của Ma Tôn giờ chỉ yếu đi chứ không thể diệt bởi võ sĩ thông thường… muốn diệt nó thì Cường Giả cần có thứ mạnh tương ứng để cắn nuốt ma khí như Tiên khí của đạo gia, Phật khí của Phật gia, Thánh khí của võ giả tu luyện… nhưng tiếc thay, Đoàn Ngạn Ngôn chưa có chữ Thánh… lực lượng của lão vẫn là nội khí như võ sĩ thông thường, chưa tinh lọc lĩnh ngộ chân ý võ học bước lên Thánh khí… bởi vậy, lão thua.
“Đoàn Ngạn Ngôn lão khốn nạn… lão không chịu được nữa sao?” Hắc hắc… Trong ma khí hắc vụt, đầu lâu Long hiện ra… hắn nở nụ cười trêu chọc Đoàn Ngạn Ngôn, lúc này còn đang cố gắng khôi phục nội khí.
“Hừ!” Đoàn Ngạn Ngôn không trả lời, tiếng hừ lạnh phát ra… lão rút trong túi áo ra một viên thuốc màu nâu… ánh mắt chần chừ không nỡ, cuối cùng cũng đưa lên miệng nuốt xuống.
“Gia gia dùng tới Hồi Khí Nhất Mệnh Hoàn rồi…” Xa xa, Đoàn Ngạn Hồng nhận ra viên thuốc Đoàn Ngạn Ngôn vừa phục dụng. Đây là viên thuốc gia tộc Đoàn gia truyền đời từ hơn nghìn năm trước, cực kỳ quý hiếm… theo ghi chép tổ tiên, viên thuốc chứa tinh hoa chất lọc của hàng nghìn loại thảo dược đỉnh cấp, Cường Giả lục cấp trở xuống phục dụng sẽ hồi phục nội khí mười phần, thậm chí tiến thêm một bước… vì quá quan trọng, lịch đại Cường Giả Đoàn gia không dám dùng nó kích Cường Giả cấp cao hơn, chỉ để khi gia tộc đứng trước nguy cơ diệt tộc… “nhất mệnh”, có thêm một mạng mà không giữ được gia tộc thì Đoàn gia cũng nên đi vào dĩ vãng rồi.