2. Chương 2: Trở Thành Đàn Ông (1)

Sói Săn Mồi

Chương 2: Trở Thành Đàn Ông (1)

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Không… đừng mắng mẹ nữa… không…”
Long giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh ướt đẫm trán. Trong mơ, cậu thấy mẹ đang bị bà ngoại chửi bới thậm tệ vì để cậu trốn đi.
“Ơ… đây là đâu?”
Long nhìn quanh căn phòng nhỏ hẹp, chưa từng thấy bao giờ. Chỉ vừa đủ kê một tấm nệm và chất đầy áo quần bừa bộn khắp nơi. Mùi mồ hôi hòa lẫn ẩm mốc khiến cậu khó chịu. Cậu nhớ lại lúc bị người đàn ông kia bế lên xe thì đã ngất đi. Giờ lắng tai nghe, bên ngoài có tiếng nói của gã.
“Alô… được rồi… tí nữa anh sẽ có hàng… yên tâm… hàng ngon mà.”
“Cộp” – Cánh cửa bật mở.
“Hey nhóc… sao rồi? Khỏe chưa?”
Gã đàn ông bước vào, khiến Long giật thót. Lần đầu tiên cậu nhìn rõ khuôn mặt hắn: cao khoảng 1m75, da ngăm, tóc đuôi ngựa, lông mày rậm, trông phong trần như những ca sĩ rock trên ti vi.
“Em… em đang ở đâu vậy ạ?” – Long run rẩy hỏi.
“Tất nhiên là nhà anh rồi. Là con trai mà nhát như con gái vậy? Mạnh mẽ lên chút!” – Gã cười khẽ – “Anh tên là Thiên. Bọn nó hay gọi anh là Thiên Điên… haha!”
“Vâng… anh Thiên… cảm ơn anh ạ.” – Long lễ phép cúi đầu. Nếu đêm qua không có hắn, cậu không biết mình sẽ ra sao. Xem ra, đây là người tốt.
“Hắc hắc… cảm ơn thì nói miệng chưa đủ đâu. Có muốn về nhà không?” – Thiên nhìn vào ánh mắt đượm buồn của Long, trong lòng không khỏi tò mò. Ở cái tuổi này, mấy thằng nhóc thường lém lỉnh, ranh mãnh. Đằng này, ánh mắt nó lại như một ông già từng trải, đầy nỗi đau đời.
“Em… em không… anh có việc gì thì cứ bảo em làm… xin anh…” – Hai từ “về nhà” khiến Long giật bắn người. Cậu lao tới, quỳ xuống ôm lấy chân Thiên. Giờ đây, người đàn ông xa lạ này trở thành vị cứu tinh duy nhất – như ông Bụt trong những câu chuyện ngày xưa cậu từng nghe mẹ kể.
“Từ từ… nè nhóc, kể anh nghe đi… được không?” – Thiên nhẹ nhàng xoa đầu Long, giọng dịu dàng. Có lẽ thằng bé này đã chịu quá nhiều uất ức. Không đứa trẻ nào bỏ nhà đi vì ham chơi lại có ánh mắt hoảng hốt, sợ hãi đến vậy.
“Anh… anh sẽ không đưa em về nhà chứ?” – Long ngước lên, ánh mắt đầy lo sợ. Chỉ cần không phải quay lại nơi ấy, cậu sẵn sàng làm bất cứ điều gì.
“Nhưng em phải nói cho anh biết vì sao chứ.”
……
……
Long kể về căn biệt thự sang trọng và những con người độc ác bên trong. Cậu vẫn không hiểu tại sao mình và mẹ lại bị đối xử tệ bạc như vậy. Vì sao Lợi – người anh em cùng mẹ khác cha – lại được nâng niu, còn cậu thì bị coi như rác rưởi? Một đứa trẻ 13 tuổi làm sao thấu hiểu được sự bất công tàn nhẫn của đời?
Thiên im lặng lắng nghe. Gã hiểu quá rõ. Một gia đình giàu có như vậy, làm sao chấp nhận một đứa trẻ không cùng huyết thống? Biết đâu khi lớn lên, đứa bé ấy lại tranh đoạt tài sản? Nơi đó làm gì có tình mẫu tử, chỉ toàn là toan tính, là tham vọng.
“Được rồi… nếu em không muốn về, anh sẽ không ép. Từ giờ, em là em trai của anh.” – Thiên thở dài – “Anh từng có một đứa em trai ruột… nhưng nó mất sớm vì bệnh tật. Nếu còn sống, cũng bằng tuổi em bây giờ.”
Long nghe vậy, trong lòng nhẹ nhõm. Không phải quay về là tốt rồi. Nhưng khi nhìn quanh căn phòng bừa bộn, cậu lại nhớ đến mẹ. Từ nay, cậu sẽ không còn được nhìn thấy mẹ, không còn được mẹ xoa đầu, hôn má nữa. Nước mắt Long rưng rưng.
“Nhớ mẹ à? Thế thì về đi.” – Thiên trêu chọc. Nếu thằng bé muốn quay lại, gã sẵn sàng đưa về. Mỗi nhà mỗi cảnh, hắn không thể can thiệp mãi.
“Không… không… em không về! Em phải kiếm thật nhiều tiền… rồi cứu mẹ ra!” – Long gạt nước mắt, ánh mắt kiên quyết đến mức Thiên thoáng giật mình.
……
Sự quyết tâm của Long khiến Thiên day dứt. Một đứa trẻ 13 tuổi bỏ học giữa chừng – có đúng không? Nhưng bây giờ, làm sao cho nó đi học được? Trường học nào cũng cần giấy tờ đầy đủ. Gã đi đi lại lại, nghĩ hết cách này đến cách khác, cuối cùng chẳng tìm ra lối nào.
Thấy Thiên cứ đi lòng vòng, Long tò mò nhìn theo.
“Haizz… chả có cách nào… này Long, anh định cho em đi học trước, học hết phổ thông rồi tính tiếp… em có muốn đi học không?” – Thiên hỏi. Nếu Long đồng ý, hắn sẽ phải làm giấy tờ giả để đưa cậu vào một trường “cùi cùi” nào đó.
“Không… anh cho em đi làm với… đợi em học xong, chắc mẹ em đã già mất rồi… xin anh đấy… anh Thiên!” – Long nắm lấy tay Thiên, nài nỉ. Gã lại chìm vào suy nghĩ.
“Được… kiếm tiền thì có gì khó? Thế thì theo anh. Đâu cần đi học mới có tiền? Anh đây cũng chả học hành gì mà vẫn sống tốt!” – Thiên cười lớn. Gã không ngờ, quyết định hôm nay lại thay đổi vận mệnh của cả một gia tộc giàu có.
……
……
Ngày hôm sau, Long được Thiên giao một chiếc điện thoại và một tờ giấy ghi đầy dãy số gồm ba chữ số và số điện thoại tương ứng. Nhiệm vụ của cậu là nghe chỉ thị từ Thiên rồi nhắn tin theo cú pháp: “thời gian – địa điểm”. Không thêm, không bớt, không sai một chữ.
Ví dụ: Thiên nói “Số 035 – khách sạn Ánh Nga – phòng 201 – 19h”, Long phải tìm trong danh sách, rồi nhắn cho số điện thoại của 035 nội dung: “19h – Ánh Nga – 201”.
Xong việc, cậu dùng bút chì đánh dấu số 035. Khi nhận được tin nhắn trả lời “035 – xong”, mới tẩy dấu đi.
Ban đầu, Long làm rất chậm. Nhưng qua ngày thứ nhất, thứ ba, rồi một tuần, ngày nào cũng phải nhắn cả trăm tin, cậu dần thành thạo đến mức không cần nhìn bàn phím vẫn bấm máy chính xác. Thiên rất hài lòng.
Công việc bận rộn, ban ngày ít, nhưng ban đêm thì liên tục, nên Long và Thiên hầu như chẳng ra khỏi nhà. Cơm nước có người từ quán gần đó mang tới, cũng không phải lo. Nhưng đến giờ, Long vẫn không hiểu mình đang làm gì. Có lần cậu hỏi, Thiên chỉ cười khềnh khệch, không trả lời.
……
Đã một tháng kể từ ngày Long bắt đầu làm việc cho Thiên. Hôm nay, sáng sớm, gã đã lay cậu dậy, dù hôm qua phải làm tới ba giờ sáng.
“Ư… sao hôm nay dậy sớm vậy anh?” – Long ngáp dài, mắt còn ngái ngủ.
“Đi… hôm nay anh em mình đi ‘check hàng’… haha!” – Thiên cười lớn, khiến Long nghi hoặc. Nhưng cậu vẫn nghe lời, nhanh chóng vệ sinh cá nhân rồi mặc đồ theo gã.
……
7 giờ sáng, Long và Thiên đến một quán cà phê trên đường Sư Vạn Hạnh. Thiên chạy sang quán đối diện, mua hai tô bún “đặc biệt” cho hai người ăn sáng.
Đang mải hút sợi bún, bỗng một bóng người đi tới. Long ngẩng lên – một cô gái cao ráo, trang điểm nhẹ, mặc váy trễ vai, dáng vẻ quyến rũ.
“Chào anh… anh đang ăn sáng à?” – Cô gái mỉm cười chào Thiên.
“Hi em… ăn chưa? Qua bên kia gọi một tô đi.” – Thiên vừa húp mấy miếng cuối vừa đáp.
“Hihi… em ăn rồi, cảm ơn anh. Đây là…?” – Cô gái liếc nhìn Long, ánh mắt đầy thắc mắc.
“Đây là trợ lý của anh… em họ… sau này em muốn nhiều khách thì phải nhờ nó đấy… haha!” – Thiên nhìn Long, ánh mắt tự hào. Thằng nhóc này đầu óc nhanh nhẹn, làm việc rất ổn.
“Vậy à… chào em, chị là Ly… sau này mong em giúp đỡ nhiều nhé.” – Ly nở nụ cười tươi rói, cố lấy lòng Long.
“A… chào chị.” – Long ngơ ngác nhìn Thiên. Mình giúp gì được chị này chứ?
“Ăn đi… này… em định làm thì phải làm cho đàng hoàng.” – Thiên nhìn Long, giọng nghiêm nghị – “Anh lấy phần trăm ít nhất ở cái đất Sài Gòn này, nhưng em cũng đừng hòng qua mặt anh. Em hiểu ý anh chứ?”
Ánh mắt Thiên lóe lên sự lạnh lùng khiến Ly rùng mình.
“Vâng… em biết… anh Thiên thì ai dám qua mặt… chỉ mong anh giúp đỡ nhiều hơn.” – Ly ướt đẫm mồ hôi. Cô nghe đồn có đứa dám bán ngược suất cho người khác, bị Thiên phát hiện – từ đó mất tích không dấu vết.
“Được rồi… số của em là 569… tối nay bắt đầu làm việc… em biết cách liên lạc rồi chứ?”
“Vâng… em biết… chào anh… chào em.” – Ly vội vã chào rồi đi khuất. Cô sợ có người quen nhìn thấy.
Thiên đợi bóng hình quyến rũ kia khuất hẳn, mới nhấp ngụm cà phê.
“Idol cái quái gì… vẻ ngoài hào nhoáng, đằng sau lại đi làm gái kiếm tiền… hừ.” – Gã khinh miệt.
Long đã ăn xong, liếc nhìn Thiên đầy tò mò. Cậu chẳng hiểu gì cả.
“Hey nhóc… không biết chị vừa nãy là ai à?” – Thiên mỉm cười.
“Dạ không… em chưa thấy bao giờ… ai vậy anh?”
“Hắc hắc… là một con điếm có chút nhan sắc, mở chân ra cho đàn ông ‘đụ’ để kiếm tiền… rồi dùng tiền đó đi spa, thẩm mỹ, chụp ảnh khêu gợi… thuê mấy thằng nhà báo ‘bốn lào’ đăng lên PR… thế là thành idol… giá đi khách cũng tăng theo… haha!”
“‘Đụ’ với ‘bốn lào’ là gì vậy anh?” – Long ngơ ngác.
“Haizz… ‘đụ’ là cách đàn ông và phụ nữ sinh con… còn ‘bốn lào’ là nói lái của… haha!”
Long gãi đầu, vẫn không hiểu. Thiên cười phá lên trước sự ngây thơ của cậu. Quả là một thằng nhóc thú vị.
……
……
Ba tháng sau, Thiên xách về một chiếc laptop, khiến Long tò mò. Cậu từng thấy thứ này trong căn biệt thự ngày xưa.
“Hey nhóc… thời buổi này phải biết công nghệ… đây là laptop… từ giờ rảnh thì mở vào mà vọc… anh có mua sẵn sách hướng dẫn cho mày rồi.” – Thiên hào hứng.
“Ủa… anh không chỉ em được hả?” – Long ngây thơ hỏi.
Thiên đỏ mặt. Gã biết cái khỉ gì về máy tính?
“Tự học đi… anh bận.” – Gã bịa lý do rồi lảng đi. Hỏi nữa là chắc chui xuống đất vì mất mặt.
Từ đó, mỗi khi rảnh, Long lại mày mò với chiếc laptop và cuốn sách “Tin học căn bản”. Cậu thông minh, nhanh chóng làm quen. Dần dà, Long yêu thích đến mức ôm máy đi ngủ. Thiên nhìn mà lắc đầu, không biết mình có sai lầm khi mang nó về không.
……
“Bùm… chíu… bùm… chíu…” – Tiếng pháo hoa trên tivi vang lên. Long biết đã một năm trôi qua kể từ ngày rời xa mẹ. Nỗi nhớ chưa bao giờ nguôi. May mà công việc bận rộn và chiếc laptop giúp cậu phần nào nguôi ngoai.
Long mở laptop, vào mạng đọc tin tức. Tháng trước, Thiên đã nhờ người lắp mạng cho cậu. Lướt vài trang báo, bỗng cậu thấy tiêu đề: “Ly – idol với bộ ảnh khêu gợi”. Long giật mình. Tối qua, cậu còn điều số 569 đi vài suất cho chị ấy.
Tự dưng, cậu nhớ lại cuộc nói chuyện với Thiên hôm đó. “Đụ” là gì nhỉ?
Cậu gõ vào Google: “đụ gái” rồi nhấn Enter.
Màn hình hiện ra hàng loạt liên kết web sεメ. Long càng tò mò. Cậu chuyển sang tìm kiếm hình ảnh – cả màn hình tràn ngập những tấm ảnh dâʍ ɖu͙ƈ: đàn ông đang cắm “củ cà” vào “lồn” phụ nữ. Lần đầu tiên, tim Long đập thình thịch. Cậu thấy “củ cà” của mình tự dưng cương cứng trong quần – cảm giác lạ lẫm, nhưng nhìn hình ảnh lại thấy… phê phê.
“Hey nhóc… xem ảnh sεメ à?” – Thiên vừa tắm xong, đi ra, thấy Long đang ngắm ảnh, liền trêu chọc.
“Em…” – Long không biết nói gì, mặt đỏ bừng, vội tắt trình duyệt.
“14 tuổi rồi… cũng nên biết… có gì mà ngại? Haha! Anh 12 tuổi đã biết ‘đụ’ rồi… dù lúc đó ‘củ cà’ còn nhỏ xíu… haha!” – Thiên khoe khoang.
“Sướng… sướng không anh?” – Long ngập ngừng hỏi, vẫn chưa quên được cảm giác vừa rồi.
“Sướng chứ! ‘Đụ’ là thứ sướng nhất trên đời! Nhóc 14 rồi… từ mai anh sẽ huấn luyện nhóc trở thành sát thủ trên giường… để sau này không bị mấy con có chút nhan sắc dụ dỗ… hiểu chưa?” – Thiên xoa đầu Long, giọng đầy yêu thương.
“A…?” – Long há hốc miệng nhìn gã. Nhanh vậy sao?