225. Chương 225: Đồ nhân diệt Thần đấu Phật (22)

Sói Săn Mồi

Chương 225: Đồ nhân diệt Thần đấu Phật (22)

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 225 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Vút… vút… vút…” Những quyền ảnh xé gió lao tới, Cuồng Sư Thập Ngũ Quyền múa lên mười lăm đạo quyền biến ảo đánh trúng mười lăm huyệt yếu trên cơ thể con người gần như đồng thời, hung hiểm đến cực điểm.
“Lần trước một quyền! Lần này mười lăm quyền! Ha ha, ta muốn xem thử cái Cuồng Sư chó má kia rốt cuộc mạnh tới đâu!” Cuồng Sư Thần Công đã cuồng, nhưng Long còn cuồng hơn. Hắn chẳng thèm phòng thủ, chỉ cười lớn, để mặc mười lăm quyền hung mãnh của Kim Mao Sư Vương đập thẳng vào người mình.
“Ầm! Ầm! Ầm… Ầm!…” Mười lăm quyền tưởng chừng có thể đập nát núi nghiền đá, nhưng khi đánh trúng thân thể Long, chỉ vang lên những tiếng đanh thép. Kình lực bạo phát khiến mặt sàn bê tông dưới chân hắn nứt vỡ tan tành… Nhưng rồi, cũng chỉ dừng lại ở đó.
Chu Ngụy thu chiêu, lùi lại ba bước, gương mặt nhăn nhó. Hắn cảm nhận rõ ràng, quyền của mình đánh trúng Ma Tôn như đập vào tường đồng vách sắt… Không, thậm chí còn cứng hơn cả tường đồng vách sắt rất nhiều. Cả nắm đấm cương mãnh của hắn cũng tê rần trước thể phách biến thái ấy… Chu Ngụy không ngờ chênh lệch giữa hai người lại lớn đến mức này.
“Đã ngứa… Cảm tạ Chu huynh đã gãi ngứa cho ta. Nào! Hãy ra chiêu mạnh nhất đi, ta chỉ nhường Chu huynh thêm một chiêu nữa thôi…”
Long khẽ vận khí, xua tan chút kình lực còn sót lại. Ma khí bùng lên, hóa thành làn sương đen bao quanh thân hình hắn. Áo đen cuộn bay, tóc dài đen rối tung phía sau, gương mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc bén, khinh miệt chúng sinh… Đây mới chính là Ma Tôn.
Chu Ngụy chăm chú nhìn đối phương, khí thế dâng lên tới cực hạn, nội lực toàn thân tích tụ, chuẩn bị cho một đòn toàn lực. Cuối cùng, hắn lao tới, hai chân bước nhanh, thân hình cường tráng lao về phía Long như mãnh thú không còn đường lui.
“Cuồng Sư Thần Công… CUỒNG SƯ ÂM MA TRẢO!” Tiếng gầm vang của Chu Ngụy báo hiệu một chiêu âm công khủng khiếp tràn tới. Ngay sau đó, song quyền hóa trảo, chụp thẳng vào đầu Long. Cuồng Sư Âm Ma Trảo là sự kết hợp giữa trảo công và tuyệt học Thiếu Lâm Tự – Sư Tử Hống, cực kỳ đáng sợ. Âm công đi trước khiến địch thủ hoa mắt chóng mặt, trảo theo sau xé toạc con mồi. Chiêu nối chiêu, khó ai đỡ nổi.
“Vù!” Thân ảnh Long như bóng ma lướt sang một bên, né khỏi đường trảo hiểm ác. Âm công tuy mạnh, nhưng với ma thể của hắn thì chẳng hề hấn gì.
“Vút…” Trảo hụt, Kim Mao Sư Vương không hề nao núng, tay trảo liền biến thành đao chém ngược lên, nhắm thẳng vào yết hầu Long, chiêu nối chiêu không nghỉ.
“Phắc!” Long đưa tay xuống, dễ dàng chặn đòn chém hiểm độc, chỉ dùng thủ, không ra công.
Bị chặn, Kim Mao Sư Vương lập tức biến chiêu, người co rúm xuống, rồi bật lên như lò xo. Song trảo âm hiểm, một hướng vào hạ bộ, một hướng thẳng trái tim Long.
“Vù… vù…” Long đâu phải hạng tầm thường, hắn nhấc một chân, xoay người né đòn trảo vào hạ bộ, đồng thời vung quyền trái, chặn đòn trảo hướng ngực.
“Ầm! Rắc!” Chu Ngụy biến sắc khi cánh tay oằn xuống sau cú đấm, chỉ một quyền nhẹ bẫng mà tay hắn đã gãy.
“Cuồng Sư Thần Công… CUỒNG SƯ TUYỆT XỰC!” Trong lúc Long bất ngờ, cánh tay lành lặn của Chu Ngụy luồn qua, nhắm thẳng vào đôi mắt hắn. Cùng lúc đó, toàn thân hắn lao tới áp sát, khuôn mặt dữ tợn như dã thú điên cuồng, há miệng rộng, cắn thẳng vào cổ Long.
“Ha ha… Làm người không xong, lại muốn làm thú? Vậy thì cứ làm thú luôn đi…” Long cười lớn, ngả đầu ra sau, né trảo công vào mắt. Khi hàm răng Kim Mao Sư Vương tưởng chừng cắn nát cổ hắn, thì cũng là lúc một quyền cực mạnh phá không, đánh thẳng vào gò má gã.
“Ầm! Rắc… rắc…” Cú đấm mạnh đến mức không thể chống đỡ, gò má Kim Mao Sư Vương lõm sâu một cách kinh dị. Kình lực khủng khiếp khiến hắn bay văng sang một bên, để lại một vệt máu đỏ rực giữa không trung.
“Khụ… khụ…” Chu Ngụy bò dậy, miệng nhổ ra vài chiếc răng gãy, máu tuôn trào. Đau đớn không khiến hắn sợ, mà ngược lại, chiến ý bùng lên tới đỉnh điểm.
“Sư phụ ta từng nói… Chỉ khi đối mặt với đại địch, ác ma tà đạo, ta mới được phép thi triển chiêu này… Ma Tôn… Ngươi thật vinh dự khi trở thành người đầu tiên hứng chịu tuyệt chiêu này của ta…” Kim Mao Sư Vương ngọng nghịu nói.
“Hình như ngươi quên… Ta chỉ nói là nhường ngươi hai chiêu…” Một giọng nói lạnh lẽo vang lên bên tai, khiến Chu Ngụy sững sờ. Hắn muốn nói gì đó, nhưng đã quá muộn. Một quyền cực nhanh, cực mạnh đã oanh thẳng vào ngực hắn trước khi hắn kịp phản ứng.
“ẦM! Ầm… Ầm… Ầm…” Chu Ngụy như viên đạn pháo bay ngược, xuyên qua hàng loạt bức tường bê tông mới dừng lại trên mặt đất. Khí thế lẫm liệt ban nãy giờ tan biến. Ngực hắn thủng một lỗ sâu hoắm từ trước ra sau, máu tuôn xối xả như thác đổ, ma khí tà dị quấn quanh miệng vết thương… Dù vậy, hắn chưa chết. Hắn chỉ bị trọng thương, khí tức bị ma khí xâm nhập phong bế, không thể vận hành. Long đương nhiên không định giết hắn. Việc này phải để lại cho người khác… hắc hắc.
“Ngươi… rất mạnh… Rất mạnh…” Chu Ngụy gượng dậy, tựa lưng vào cột, ngồi phịch xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào đối phương.
“Chu huynh quá khen… Xem ra, Chu huynh đã không còn sức để ‘trừ gian diệt ác’ cho muôn dân nữa rồi…” Long lạnh lùng đáp, giọng đầy khinh miệt. Làm người, phải biết tự lượng sức mình.
“Khụ… khụ… Ta… sẽ không thua… khụ…” Chu Ngụy tức giận, máu tươi trào lên, phun ra vệt lớn. Tay hắn âm thầm rờ mò, định rút ra chiêu bảo mệnh… Nhưng… hắn không ngờ Dương gia lại ra tay ngay lúc này. Chu Ngụy bỗng ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng trong không khí – phát ra từ hệ thống điều hòa của tòa nhà.
“Phụp!” Độc phát. Chu Ngụy biến sắc, phun ra một ngụm máu đen kịt. Độc tính bùng phát quá nhanh… Cũng phải thôi, hắn đã từng uống không ít Bách Hoa Tàn Độc rồi.
“Ra tay rồi sao? Để ta đợi lâu quá…” Nhìn dáng vẻ Kim Mao Sư Vương, Long khẽ thì thầm, chỉ đủ để chính hắn nghe thấy.
“Sư phụ… Kiếp sau báo đáp… Dương Mịch… Kiếp sau… nên duyên…” Tay chân rũ xuống, không còn chút sức lực, Chu Ngụy biết mình trúng độc, nhưng không biết từ lúc nào, từ đâu. Hắn chắc chắn không phải do Ma Tôn, bởi nếu gã muốn thắng, đâu cần phải dùng độc? Mạng sống trôi nhanh, Chu Ngụy không còn sức suy nghĩ tìm kẻ hạ độc, mà cố gắng hồi tưởng rõ ràng bóng dáng sư phụ, người yêu, khắc sâu vào linh hồn, mong kiếp sau nếu được làm người, sẽ còn cơ hội báo ân.
Tên si tình lặng lẽ ra đi trong mưu kế của người khác. Hắn đã làm tròn vai của mình.
“Ầm! Rầm!” Ngay khi Kim Mao Sư Vương trút hơi thở cuối cùng, cửa kính tòa nhà vỡ tan. Không rõ có chuẩn bị từ trước hay không, mười lăm lão giả mặc áo trắng đồng loạt hiện thân, di chuyển hết sức nhịp nhàng. Dùng đầu gối cũng đoán được họ là ai – mười lăm lão tổ Dương gia đã tới.
“Ác ma! Là trưởng lão Thập Lục Tháp, ngươi dám bất chấp quy củ, tàn sát người vô tội, còn dám hạ thủ cả trưởng lão cấp cao hơn mình! Hai trọng tội này đủ để ngươi bị lăng trì, xé xác ngàn lần!” Lão già đứng đầu, Dương Nghiệp, cất tiếng. Trái ngược với hình tượng võ giả uy vũ, ông lưng còng, tay chống gậy, tóc râu bạc trắng, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc như chim ưng.
“Ha ha… Dù bản tọa có sai, các ngươi có tư cách phán xét ta sao?” Long cười lạnh đáp.
“Dương gia ta tuy không có tư cách can thiệp nội bộ Thập Lục Tháp, nhưng vẫn có thể hỗ trợ bắt kẻ ác. Dẫn giải đại ác ma như ngươi về chịu tội, nếu không ai làm, thì để Dương gia ta làm vậy…” Dương Nghiệp mặt không đổi sắc, dù bị sỉ nhục vẫn thản nhiên đối đáp.
“Ha ha… Mục đích thật cao cả… Nhưng… các ngươi có tự tin thực lực bản thân đủ bắt được ta không?” Long cười cuồng, hắc vụ quanh người bùng nổ như lửa cháy dữ dội, tạo nên cảnh tượng kinh khủng tột cùng, áp lực nặng nề đè lên mười lão tổ Dương gia. Toàn bộ đều lộ vẻ mặt ngưng trọng.
“Vì muôn dân, dù có sức hay không, Dương gia ta cũng liều chết đối đầu với đại ma đầu như ngươi!” Dương Nghiệp nói nhẹ nhàng, nhưng từng chữ vang rõ mồn một trong tai mọi người. Bên ngoài tòa nhà, đám cao thủ đang dò la cũng nghe rõ. Ông muốn sau hôm nay, danh tiếng Dương gia sẽ vươn tới đỉnh cao chưa từng có.
“Nói hay lắm… Vậy hãy ra tay đi. Để ta xem, tay chân các ngươi có mạnh bằng cái miệng không?” Long nhếch mép, khinh miệt.
“Cạch!” Dương Nghiệp không nói thêm, gậy chống gõ mạnh xuống sàn. Ngay lập tức, mười bốn lão giả kia lặng lẽ di chuyển, bao vây tứ phía tám hướng quanh Long, kín không một kẽ hở.
“Dừng tay!”
Đám Hộ Pháp làm sao chịu đứng yên? Nếu trước đó là tranh đấu giữa Ngũ và Lục trưởng lão, họ không thể can thiệp. Nhưng giờ đây, một thế lực ngoại lai dám động thủ với trưởng lão Thập Lục Tháp, thân là Hộ Pháp, họ không thể khoanh tay làm ngơ. Dù Ma Tôn đúng hay sai trong cái chết của Kim Mao Sư Vương, thì tôn nghiêm Thập Lục Tháp phải được giữ vững trước đã.
“Các vị Hộ Pháp, chẳng lẽ không thấy tên đại ác ma này đã tạo bao tội nghiệp mà còn muốn bảo vệ hắn?” Dương Nghiệp gầm lên. Đạo khí kỳ dị từ người ông bùng phát, ập thẳng vào hai mươi tên Hộ Pháp, khiến chúng trợn mắt, bất động, thân hình không thể nhúc nhích.
“Đạo khí thật sự mạnh mẽ… Ha ha!” Long cảm nhận được khí tức lạ lẫm kia, khẽ thốt. Từ tình báo Diệp Siêu cung cấp và hiểu biết về Dương gia, hắn biết rõ, đây là một gia tộc đặc biệt tu luyện Đạo pháp, chứ không phải võ đạo thông thường.