246. Chương 246: Kẻ sát nhân diệt thần đấu Phật (43)

Sói Săn Mồi

Chương 246: Kẻ sát nhân diệt thần đấu Phật (43)

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 246 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Vút!” Cú đấm kia chỉ là vỏ bọc giả dối. Toàn bộ sức lực của Long nhanh chóng rút về cánh tay còn lại. Ngay khi nắm đấm chạm vào người Liệt Hỏa, toàn thân hắn bỗng chốc bay lên cao lấy đà, rồi lập tức quét mạnh một cú cùi chỏ hung hãn xuống đỉnh đầu địch thủ.
“OANH!” Khi Hỏa Vực đã hoàn toàn thiêu rụi Ma Vực, cũng là lúc đầu lâu của Thiết Hỏa Lão Nhân nổ tung. Lão chết một cách bất lực, bởi chỉ cần chừng ấy thời gian nữa, lão đã có thể giành chiến thắng. Nếu trước đây lão không bị cảm xúc chi phối mà mất đi một cánh tay, mọi chuyện đã khác… nhưng tiếc thay, lão sẽ không bao giờ có cơ hội làm lại.
Từng mảnh xương sọ cùng chút chất trắng phủ đầy mặt Long, nhưng hắn không hề cảm thấy ghê tởm. Toàn thân rã rời vì tiêu hao ma khí và phần lớn sức mạnh. Dù vậy, hắn biết mình chưa thể nghỉ ngơi, bởi biết đâu vẫn còn kẻ thù đang rình rập trong bóng tối. Cố gắng thúc giục Phượng Chi Huyết khôi phục phần nào ma khí, Long chớp lấy thi thể không đầu của Liệt Hỏa – nơi hỏa khí vẫn còn đang rút vào sau khi Hỏa Vực tan biến do mất chủ nhân.
“Hấp Tinh Đại Pháp!” Long quát nhẹ, kích động ma khí yếu ớt xâm lấn, bắt đầu cắn nuốt thi thể Thiết Hỏa Lão Nhân. Hỏa khí mất đi sự chỉ huy, trở nên yếu đuối không còn sức chống trả, lập tức trở thành miếng mồi ngon cho ma khí tham lam.
“……….Uuuuuuuuuu……………uuuuuuuuuuu…………….” Long cảm thấy khoan khoái vô cùng khi ma khí tinh túy cuồn cuộn trở về thân thể mình. Nội lực của Thiết Hỏa Lão Nhân vẫn còn nguyên vẹn, lần này hắn đã thu được khối tài sản lớn. Cảnh giới Cửu Tử Vô Cực Ma Công của hắn đang gặp phải trở ngại không thể đột phá, thế nên lần này hấp thu một tên Cường Giả thấp cấp như Liệt Hỏa gần như nguyên vẹn có thể giúp hắn vượt qua giới hạn đến Tam Tử – Tử Lập Ma Thần.
……………..
…………..Chẳng lâu sau khi trận chiến giữa Ma Tôn và Thiết Hỏa Lão Nhân kết thúc, từ hậu viện, một bóng đen bí mật xâm nhập vào khu biệt viện. Tiếng giao đấu của hai đại cao thủ phía trước không làm hắn phân tâm, hắn tập trung dò xét từng căn phòng, như thể đang tìm kiếm thứ gì đó.
“…………Két……….” Nhẹ nhàng đẩy cửa một căn phòng sâu nhất bên trong, ánh mắt người áo đen sáng rực khi phát hiện ra bên trong chính là thứ hắn đang tìm kiếm – một phụ nữ.
Tả Mật Sứ bị mang về đây, Long đưa nàng vào phòng này. Hắn chưa kịp dò xét danh tính của nàng thì hai gia tộc Huấn gia và Lâm gia đã tìm đến quá nhanh, khiến nàng bị ma khí chế ngự không thể cử động. Tuy Tả Mật Sứ đã tỉnh lại từ lâu, nhưng nàng chỉ bất lực nằm trên giường.
“………ưm…………ưm………” Bị bóng đen đột ngột xâm nhập, Tả Mật Sứ giật mình. Nàng nhận ra người đến từ La Sát giáo nhờ khí tức đặc trưng của môn phái. “Giáo chủ phái ngươi tới cứu nàng sao?” Tả Mật Sứ vui mừng khôn tả.
“Tả Mật Sứ! La Sát Thần Kiếm đâu?” Trái ngược với tưởng tượng, bóng đen vừa tiến vào đã vội hỏi gấp.
“……….Ư……………ư…….” Dù hơi thất vọng, Tả Mật Sứ biết La Sát Thần Kiếm vô cùng quan trọng, nên nàng thành thật đưa mắt chỉ hướng bàn tay mình.
“……Vù……” Như một bóng ma, bóng đen lướt tới Tả Mật Sứ cực nhanh, nhấc bàn tay nõn nà của nàng lên. Đập vào mắt hắn là một sơ đồ nhỏ với vị trí được đánh dấu – chắc chắn là nơi cất thần kiếm. Do không thể mang theo thần binh đại diện của La Sát giáo, nàng bí mật cất nó tại đó và cẩn thận lưu lại trên tay mình, dự định sau khi xong việc sẽ lấy về.
“……..Được rồi! Ngươi chưa từng khai ra thân phận cũng như quan hệ giữa chúng ta với Dương gia chứ?” Bóng đen ghi nhớ sơ đồ trên tay Tả Mật Sứ xong, dùng nội lực xóa sạch dấu vết trên da nàng, rồi lên tiếng tra vấn.
“Ưm……..ưm………” Dù khó chịu vì bị tra như tội nhân, Tả Mật Sứ vẫn lắc đầu, bảo không có gì.
……….nhưng………… Tả Mật Sứ không thể ngờ chủ tử của nàng lại không nghĩ thế…………
“Giáo chủ nhắn với ngươi một câu! Thân là thần tử của La Sát, tính mạng của ngươi cũng nên vì giáo phái mà cống hiến……..cha mẹ ngươi đã hiến dâng sinh mạng cho phái, giờ đến lượt ngươi……Tả Mật Sứ……an tâm mà lên đường thôi!” Lời bóng đen khiến Tả Mật Sứ trợn mắt. Mười mấy năm cống hiến của nàng còn không đổi lấy sự tín nhiệm của giáo chủ hay sao? Cha mẹ nàng? Chẳng phải nàng là kẻ mồ côi sao? Nghĩ đến thế, hai hàng lệ tuôn rơi trên khóe mắt mỹ lệ………gia đình nàng đều đã táng thân nơi giáo phái sao.
“Vụt!” Bóng đen như không biết thương tiếc chút nào, đoản kiếm trong tay hắn chém thẳng vào cổ nàng.
“Phốc!” Lưỡi kiếm lạnh lẽo xuyên qua chiếc cổ đẹp đẽ, máu tươi phun xối xả……….Tả Mật Sứ đau đớn tột cùng, nhưng nỗi đau thể xác còn thua xa nỗi thống khổ tâm hồn. Bị chính tổ chức mình dồn toàn tâm huyết để phục vụ lừa dối và trừ khử, làm sao nàng có thể cam tâm đây……….
“…………..Uuuuuuuuuuuu………………..” Đột nhiên, không khí bị chèn ép, khiến bóng đen dựng tóc gáy. Hắn biết có cao thủ đến………….hắn quyết đoán quay về phía bức tường phía sau, định chạy thoát…………
“Đã đến rồi thì ở lại đi!” Long lúc này vẫn chưa khôi phục hoàn toàn thực lực, nhưng sức mạnh thể xác vẫn còn nguyên vẹn, đủ để phóng tới đây với tốc độ kinh hồn. Ma khí trong người Tả Mật Sứ báo hiệu nàng đột nhiên yếu ớt như thể trọng thương, nên hắn tạm ngưng khôi phục lực để đến đây…………….vừa dứt lời, một đầu ma long từ người Long phóng thẳng vào bóng lưng kẻ bí ẩn.
“………….Phốc………..” Dù kẻ đó cũng là cao thủ, nhưng chỉ là Cường giả nhị cấp. Trước thực lực tuyệt đối, hắn không còn cơ hội hít thở………..ma long hung hãn xuyên qua thân thể hắn, ma khí bạo liệt cắn nuốt thành phấn bụi chỉ trong chớp mắt.
“Ọc…..ọc……ọc……” Nằm trong vũng máu, Tả Mật Sứ mắt trợn ngược, nơi vết thương phát ra tiếng ọc ọc kinh dị………tính mạng nàng chỉ còn tính bằng giây.
“…………Vù…………..” Long áp sát mỹ nữ, ít nhất vẻ bề ngoài của nàng vẫn thế.
“Nếu ta đoán không nhầm thì chủ tử của nàng muốn bịt đầu mối!” Long nhìn vào cổ bị tàn phá của Tả Mật Sứ mà mở lời.
Tả Mật Sứ không biết đối phương trêu chọc hay thương hại mình………nàng nhắm mắt chờ cái chết đến……………
“Sao hả? Chẳng lẽ nàng muốn chịu chết mà không nghĩ đến báo thù?” Long điểm nhanh vài huyệt cầm máu giúp Tả Mật Sứ kéo dài thêm chút hơi thở, đồng thời giải khai cơ thể nàng có thể hoạt động.
“Ng……ư…..ơ…..i?” Tả Mật Sứ trợn mắt trước câu hỏi, cổ bị thương khiến nàng không thể nói rõ, nhưng ánh mắt đầy thù hận đã nói lên tất cả.
“Bé yêu! Ta sẽ cho em một cơ hội, nếu nàng có thể chịu đựng và vượt qua nó, nàng sẽ báo thù, sẽ trở thành Ma Hậu của ta………..còn nếu nàng yếu đuối, bị nó cắn nuốt thì chỉ còn biết tự trách mình mà thôi……….” Long thì thầm vào tai Tả Mật Sứ, hơi thở nam nhân và khí tức bá đạo của hắn chiếm lĩnh từng ngóc ngách tâm hồn nàng…………..ngay sau đó, ma khí của hắn bao trùm lấy cả hai người, tạo thành một cái kén lớn……….thi thể Thiết Hỏa Lão Nhân và ngón tay thu được từ Chu Ngụy không lâu sau cũng dung nhập vào bên trong.
Còn về ngón tay út của sư phụ Chu Ngụy, hắn chết quá nhanh không thể xuất đòn sát thủ, kẻ hưởng lợi chính là Long. Ban đầu, Long tưởng đó chỉ là ngón tay bình thường, dùng ma khí cắn nuốt cho đỡ bẩn mắt, nào ngờ ma khí dù kích động thế nào cũng chỉ xâm nhập từng chút một………..sau hơn hai tháng, hắn mới thu được một đốt ngón tay, nhưng sức mạnh thu về còn ngang bằng mấy kẻ tù tội do Bất Tử Lão Nhân ban cho………..điều Long hứng thú là năng lượng bên trong vô cùng tinh túy, tinh túy đến nỗi hắn không tốn chút sức lực nào đã có thể sử dụng được ngay. Thực ra, đây cũng là tâm ý của lão tăng già muốn Chu Ngụy không gặp khó khăn khi hấp thu nguồn lực vô cùng thâm sâu của bản thân………..tiếc thay, thầy có tâm nhưng trò phế vật…….Chu Ngụy cả đời chỉ mê một người con gái mà chết vì cô gái đó.
…………………..