Sói Săn Mồi
Chương 256: Con người diệt thần đấu Phật (53)
Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 256 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
……….nhưng, khi lưỡi dao vung lên, Jacky trong nỗi sợ hãi tột cùng vẫn phải đưa tay ra theo lý trí, hắn tin rằng nếu không đưa ngón tay ra, lưỡi dao ấy sẽ không ngần ngại cắt đứt cả bàn tay hắn…..hắn buộc phải lựa chọn……….
“Phập!” Con dao vô tình chặt xuống, ngón út của Jacky lìa khỏi bàn tay trái…….gã đại hán vì muốn tiết kiệm nên một lần lấy đi hai đốt ngón tay của Jacky.
Máu tươi trào ra thành vũng trên bàn, Jacky đau đến rùng mình…….đối diện với cảnh tượng rùng rợn tưởng chừng chỉ có trong phim khiến một đạo diễn như hắn có đầy đủ những cảm xúc chân thật nhất, đau đớn đến vậy nhưng với nỗi sợ hãi đang bao trùm lấy hắn thì có đáng là gì.
“Phâp!” Dao lại chặt xuống, lần này là hai đốt ngón áp út của Jacky, mặt hắn trắng bệch khi cơn đau quá kinh khủng, hắn quay đầu bất tỉnh ngay giữa đường khi không chịu nổi nữa…..máu tươi từ vết thương phun ra thành vòi rồi.
“Hừ! Kiếm miếng vải băng lại cho nó rồi chở đến cổng bệnh viện nào đó mà vứt xuống!” Gã đại hán ra hiệu cho hai tên đàn em, thực chất nhiệm vụ của hắn chỉ là xin hai ngón tay út và áp út của tên đạo diễn này mà thôi cho nên cũng không cần làm tiếp nữa………..lại lôi ra một điếu thuốc bắt đầu châm lửa hút, trải qua năm tháng đâm thuê chém mướn nửa đời người, hắn có cảm giác việc này còn chưa dừng ở đây.
………..
………………Cục An ninh thành phố Bắc Kinh……….
“Rầm!” Tiếng động mạnh làm chiếc bàn gỗ phòng họp rung lên, là một bàn tay trắng nõn của nữ nhân nhưng không hề mềm mại mà rất cứng cỏi……..trên chiếc ghế cao nhất vẫn là Dương Kinh Toái – quyền Tổng Cục Trưởng với gương mặt khó coi vô cùng, hắn vừa bị cấp dưới đập bàn ngay trước mặt mình.
“Tổng Cục Trưởng! Tôi muốn hỏi tại sao ngài lại ra lệnh đình chỉ việc tìm kiếm đạo diễn Jacky, ngài có biết hiện nay Bắc Kinh loạn đến thế nào không?………Từ việc một gia tộc đột ngột biến mất, toàn bộ nhà cửa đều bị san bằng trong một đêm đến việc bọn xã hội đen làm loạn tranh giành địa bàn, rồi còn hàng loạt vụ sơ tán bắt buộc mà không có lý do, bây giờ đến chuyện là một người bị bắt cóc ngay ở một con phố sầm uất bậc nhất thì ngài hỏi làm sao cảnh sát chúng tôi có thể đối diện với nhân dân đây…….ngài có biết đơn báo án, khiếu nại trong mấy tháng gần đây còn hơn mười năm cộng lại không?” Đập bàn là một nữ nhân mặc quân trang chỉnh tề của cảnh sát, quân hàm đại tá………nàng là Võ Hiển Nhu – quyền cảnh sát trưởng thành phố Bắc Kinh.
Dương Kinh Toái đau đầu cực kỳ khi bị chất vấn, hắn biết nữ nhân này nếu không nhận được một câu trả lời thỏa đáng thì chắc chắn sẽ không dừng lại ở đây, lần trước *** *** Hội khơi mào cuộc chiến đẫm máu đã khiến hắn phải tốn biết bao nhiêu công sức mới áp chế được nàng, người phụ nữ này một khi điên lên thì chuyện quái gì cũng dám làm.
“Hừ! Hiền Nhu cô ngồi cái ghế đó không phải ngày một ngày hai, cô cũng thừa hiểu có những chuyện mà chúng ta không thể nhúng tay vào……..” Dương Kinh Toái dù sao cũng là Tổng Cục Trưởng, hắn nhanh chóng lấy lại phong độ của mình mà hừ giọng với nữ đại tá.
“Thủ trưởng! Lúc nào ngài cũng lôi chuyện đó ra để làm cái cớ, bọn họ là ai tôi không biết nhưng một khi đã vi phạm pháp luật thì phải bị xử lí, nếu chúng ta lực lượng an ninh không đủ thì có thể nhờ bên quân đội, tôi không tin là với những khí tài vũ khí hiện đại thì không trừng trị được bọn họ!” Võ Hiền Nhu tức giận gầm lên, ở cái vị trí này đã lâu nên cô cũng biết một ít về những kẻ không bị pháp luật ràng buộc kia nhưng để cho bọn họ chơi đùa Bắc Kinh đến tình trạng này thì nàng không cam tâm một chút nào.
“Àiiiii! Hiền Nhu à Hiền Nhu, cô thử ngẫm lại xem tại sao Bắc Kinh loạn như vậy rồi mà bên trên vẫn không có chỉ thị nào ngoài một câu ‘trấn an dư luận’, quân đội lại càng an binh bất động không dám thả ra một cử động dù là nhỏ nhất? Tất cả điều đó chứng tỏ bọn họ sợ…….sợ vị kia đại lão gia……..mà nếu họ còn sợ thì chúng ta đây còn làm được gì chứ, bắt bớ lung tung không khéo lại dẫn đến người ta không vui thì cho dù cô hay tôi có mấy cái mạng cũng không bồi đủ đâu…….” Dương Kinh Toái thở dài khuyên bảo nữ đại tá, hắn thân là Tổng Cục Trưởng oai vệ hết mực thế mà giờ khác gì một tên phế vật đâu.
Võ Hiền Nhu thất thần ngồi lại ghế suy nghĩ về những gì Dương Kinh Toái nói, nàng đã có gia đình với đứa con lên ba tuổi cho nên phải suy tính trước sau, nàng cũng mệt mỏi lắm chứ khi áp lực từ nhân dân gần đây lên lực lượng cảnh sát là lớn đến nhường nào…….nhưng…….chưa bàn đến chuyện là có thể tìm ra được người đứng sau tất cả mọi chuyện rắc rối này hay không, trước tiên là nếu đối mặt với kẻ có thể xóa bỏ một gia tộc như Hứa gia theo cái cách thần không biết, quỷ không hay thì cảnh sát bọn nàng phải làm gì? Nữ đại tá khuôn mặt nhăn nhúm không biết mình phải làm gì, nàng cảm giác bất lực cực kỳ
“Rầm!” Đột nhiên cánh cửa phòng họp bị một người xô mạnh ngả nhào, một viên thiếu úy khuôn mặt gấp gáp chạy lại ngay chỗ Dương Kinh Toái cúi xuống thầm thì vào tai gã………..
“Khốn kiếp! Chết tiệt Tư Giám thằng chó chết, lão tử có chết cũng phải lôi cả họ nhà ngươi theo cùng đồ không biết sống chết! Hiền Nhu, lệnh cho người của cô không được hỗ trợ bất cứ thứ gì cho đội đặc nhiệm! Ra lệnh của ta, Tư Giám phó cục trưởng vi phạm điều lệnh cấp trên, tạm thời cách chức chờ xét xử!” Dương Kinh Toái gầm lên ra một loạt mệnh lệnh, khuôn mặt gã vặn vẹo đáng sợ như thể tức giận đến không kìm nổi.
Một giờ trước, cục phó Tư Giám thế mà tự động phớt lờ lệnh của gã điều động đội đặc nhiệm truy bắt đám người gây ra vụ bắt cóc trên khu phố sầm uất.
“Thủ trường! Chuyện lần này cũng có liên quan đến bọn họ?” Võ Hiền Nhu hỏi lại, nàng muốn khẳng định việc này.
“Nếu không thì tôi ngăn cảnh sát bọn cô lại làm gì, ngay khi có vụ việc thì tôi nhận được tin từ bộ trưởng là không được nhúng tay vào chuyện này cho nên mới áp chế các lực lượng lại……….giờ thì hỏng hết rồi…….” Dương Kinh Toái run run nói.
“Là vị bộ trưởng nào?” Võ Hiền Nhu chấn kinh.
“Thẩm bộ trưởng mới nhậm chức tuần trước!” Dương Kinh Toái cười khổ nói, tuần trước Bộ Chính Trị thế mà đưa một người họ Thẩm lên làm bộ trưởng Bộ An Ninh thay cho Dương gia, đây cũng là do thay đổi về cơ cấu quyền lực trong Bộ Chính Trị mới khiến Dương gia mất đi cái ghế này, thật là bi ai hết sức.
…………………..
…………..
………………Bắc Kinh………………Phim trường một bộ phim……………
“Chị Nhiệt hôm nay thật đẹp!” Trong phòng trang điểm, nữ make-up nói với cô gái trước mặt……nàng có gương mặt thanh tú, đôi mắt to sâu thẳm cuốn hút, sống mũi cao nổi bật và làn da trắng như tuyết…….Đinh Lệ Nhiệt nữ minh tinh mới nổi của làng giải trí Hoa ngữ chính là nàng.
“Phi nhi miệng càng ngày càng dẻo nha.” Lệ Nhiệt nở nụ cười tươi vui vẻ đáp lời nữ make-up của mình, làm con gái thì ai chả thích được khen đẹp đây cho dù là lời thật lòng hay nịnh bợ đi nữa.
“Hihi! À, chị biết tin gì chưa? Đạo diễn Jacky vậy mà bị người ta đánh đập lôi đi ngay trên phố giữa bao nhiêu con mắt xung quanh, lúc em xem còn tưởng là đóng phim đấy……..dạo này bên ngoài thật là loạn hết sức…….” Nữ make-up biết Jacky và Lệ Nhiệt có quan hệ không tệ nên than thở.
“Sao? Jacky bị người ta bắt?” Đinh Lệ Nhiệt chiều giờ tập trung đóng phim nên còn chưa biết chuyện gì, lông mày nàng nhíu lại vì ai cũng biết nàng ‘đỡ đầu’ cho Jacky ở cái mảnh đất này, nàng cũng thừa biết chuyện xấu của hắn nhưng dù gì trong cái ngành giải trí này nếu không có cái ô đủ to thì việc nữ nhân đánh đổi cơ thể mình lấy các vai diễn hay hợp đồng béo bở là việc thường tình…….Jacky cho dù khốn nạn nhưng hắn cũng chỉ cần một đêm sau đó không hề dây dưa nữa, chuyện đó vẫn còn tốt chán so với những kẻ biệt sự bắt phụ nữ làm nô lệ cho gã, điều quan trọng hơn là Jacky thật có tài và là kẻ đã đưa nàng lên đỉnh cao như ngày hôm nay.
“Được rồi! Phi nhi, em ra ngoài một lát……chị cần gọi một cuộc điện thoại.” Nghĩ ngợi một lát, Lệ Nhiệt quay qua nói với nữ make-up.
“Em biết rồi, xong việc thì chị gọi em nhé.” Nữ make-up rất hiểu chuyện rời đi.
…………………
“Alo………..tôi là Lệ Nhiệt, chuyện của Jacky là thế nào?”
“Thánh nữ! Thuộc hạ đã đợi cuộc gọi của ngài đã lâu, Jacky bị người ta chặt đi hai ngón tay và vứt tại cổng bệnh viện…….bác sĩ nói hắn sức khỏe của hắn đã ổn định trở lại và không có nội thương nghiêm trọng nào.”
“Là kẻ nào làm?”
“Một đám đầu gấu chuyên đâm thuê chém mướn, tôi tin đứng sau chúng là *** *** Hội.”