261. Chương 261: Đồ nhân diệt Thần đấu Phật (58)

Sói Săn Mồi

Chương 261: Đồ nhân diệt Thần đấu Phật (58)

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 261 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

…………trong căn hầm bí mật sâu dưới lòng đất…………
Trước mặt ba người – một chủ, hai tớ – là hai lão già đang đánh cờ, bên cạnh là một bàn trà thơm ngào ngạt… căn phòng sạch sẽ thơm tho, không hề có chút bừa bộn như một nhà tù.
Xuyên và Độc Sĩ đưa mắt nhìn nhau, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Chà chà! Đã đến lúc rồi sao!” Một lão già râu tóc bạc phơ cười nói, tay vẫn không quên đi một nước cờ trên bàn cờ. Gương mặt già nua của lão hồng nhuận đầy sức sống, nhưng lưng đã còng đến mức không thể còng hơn, như thể đang cố chèo chống cái thân thể già yếu bên trong.
“Phan huynh có tiếc nuối không?” Lão già còn lại nở nụ cười trêu chọc. Cũng như lão kia, toàn thân trừ khuôn mặt còn chút sinh khí, thân hình gầy gò như da bọc xương, thậm chí còn tỏa ra chút khí tử thần, coi như chẳng còn sống được bao lâu nữa.
“Những ngày cuối đời còn được hưởng chút thú nhân sinh thanh tao như thế này, còn tiếc nuối cái gì!” Lão gia họ Phan cười lớn, đi một nước cờ hiểm cuối cùng.
“Haha! Ta lại thua! Rốt cuộc vẫn không thắng được Phan huynh một ván nào… hahaha!” Lão già còn lại cười sảng khoái.
“Hai vị tiền bối! Tiểu đệ không biết nói gì ngoài tạ ơn hai vị!” Long cúi đầu cảm ơn hai lão già. Cả hai không phải ai khác mà chính là những tù phạm mà Bất Tử Lão Nhân đã sắp xếp cho hắn mỗi tháng. Hai tháng qua, hắn đã “để dành” hai lão cho hai tên thủ hạ của mình. May mắn thay, hai người đến đúng lúc, nếu không hắn buộc phải “cắn nuốt” một người, bởi tử thần đã gõ cửa rồi. Ở đây, Long cũng nói thật với hai lão: hắn cung cấp cho họ cuộc sống hưởng thụ những ngày cuối đời, đổi lại họ sẽ tuân theo mệnh lệnh của hắn khi đến giờ.
Long cũng không giống Dục Kiếm Lão Nhân năm xưa, tốn biết bao công sức để dạy cho một tên điên Kích Thế Truyền Công, chỉ cần hai lão đến lúc đó buông bỏ não hải để hắn xâm nhập, chiếm lấy toàn bộ trí óc và điều khiển. Kích Thế Truyền Công môn thần công quỷ dị này vẫn cần sự tự nguyện của người truyền công mới có thể thành công.
“Chàng trai! Mấy tháng qua được hưởng cuộc đời sung túc thế này, kẻ phải cảm tạ chính là chúng ta… Chỉ mong khi đến lúc, ngươi ra tay nhanh chóng một chút để hai lão già bớt đau khổ… Thế nào?” Phan lão gật gù.
“Hai vị tiền bối yên tâm… Điều này tiểu đệ đã có phần nắm chắc…” Long gật đầu đồng ý.
…………
Mười lăm phút sau… Trên hai chiếc bồ đoàn là hai cặp người ngồi đối diện nhau: Xuyên cùng Độc Sĩ và hai lão già tù phạm.
“Hai người các ngươi buông bỏ tâm thần phòng bị để khi lực lượng tiến vào, không chống cự mà tận lực hấp thu. Đừng để lực lượng của hai vị lão nhân gia lãng phí.” Long căn dặn. Xuyên cùng Độc Sĩ đương nhiên không có ý kiến, gật gù đồng ý.
“Hai vị tiền bối! Xin hãy buông bỏ não hải, toàn lực phối hợp để tiểu đệ nắm bắt!” Long quay sang nói với hai lão già… Hai lão nhắm mắt, gật nhẹ đầu. Trên mặt vẫn nở nụ cười, từ nơi ngục lao đó đi ra, hai lão đã thấu hiểu sinh tử.
“………..U…………….u……………….u…………..” Long ngưng trọng vận công, ma khí tà dị từ người hắn tràn ra, bắt đầu quấn lấy hai lão già cùng Xuyên và Độc Sĩ. Không có sự ngăn cản, ma khí chỉ trong nháy mắt tràn vào não hải hai lão, lửa bắt đầu ma hóa… Long truyền ý nghĩ màng theo khẩu quyết Kích Thế Truyền Công vào trí óc bốn người… Sau ít phút, cơ thể hai lão già dần cử động, bày ra hàng loạt tư thế đặc biệt nhưng rất dứt khoát.
“Bộp! Bộp!” Bốn bàn tay chạm nhau từng đôi một. Lực lượng được ma khí bao bọc bắt đầu từ người hai lão già chảy vào người Xuyên cùng Độc Sĩ. Đây cũng là do Long cẩn trọng: hắn chưa từng thử dùng Kích Thế Truyền Công trước đây, nên mới cẩn thận dùng ma khí thành lớp phòng ngừa bên ngoài, tránh năng lượng của hai lão già đột nhiên bạo liệt gây nguy hiểm cho Xuyên và Độc Sĩ. Đến khi lực lượng đã vào người hai người, hắn mới từ từ tháo đi lớp ma khí bao bọc để cả hai bắt đầu hấp thu.
“U…………..u………………..u…………………u…………” Kích Thế Truyền Công rất thần diệu. Chỉ trong vòng một giờ đồng hồ, hai lão già tử khí từ người bốc lên ngùn ngụt, mặt xám xịt không một chút sức sống… Có điều, cả hai lão già đã không còn cảm giác đau khổ nữa, mà thật ra đã chết ngay từ lúc Long nắm quyền khống chế. Hắn chỉ cần sự chấp thuận không chống cự lúc đầu của hai lão, nên rất sảng khoái cho họ một cái “thống khoái” theo lời hứa.
“Oanh! Oanh!” Hai tiếng nổ nhỏ vang lên. Hai cơ thể nhỏ bé nổ tung thành hai đám hắc vụ, rồi lại bay vút trở lại người Long… Cát bụi trở về với cát bụi.
Đưa ánh mắt nhìn Xuyên cùng Độc Sĩ đang tọa thiền hấp thu năng lượng, Long rời đi vì trời đã sáng… Hai lão già trước kia là Cường Giả thấp cấp, nên lực lượng để lại vẫn rất lớn dù bị đày đọa mấy chục năm trong ngục lao. Tiện thể, Long cũng dùng ma khí tu bổ cơ thể hai người thoáng qua một chút, tránh không bị năng lượng bạo thể chứa không nổi… Ước tính phải vài ngày nữa chuyện này mới hoàn thành.
…………….Sáng sớm………….
Đoàn Dự mắt ngắn mắt dài, miệng ngoáp mấy cái rõ to, lừng thững bước ra mở cổng. Mới sáng sớm mà đã có kẻ dưới hô là có nhân vật không tầm thường đến, hắn dù bất đắc dĩ cũng phải thân chinh ra xem một phen.
Vừa đến cổng, Đoàn Dự có chút hoảng hốt khi nhìn thấy một lão già thân phong đạo cốt đứng trước cổng. Lăn lộn với Long nhiều nên hắn cảm nhận được lão già trước mặt không tầm thường, không biết chừng còn vô cùng đáng sợ.
Chính trang lại tư thế, Đoàn Dự cố gắng bày ra bộ mặt tươi cười nhất bước ra.
“Vị tiền bối này! Không biết lão nhân ngày mới sáng sớm đã tìm đến đây có chuyện gì hay không?” Đoàn Dự cười nói.
“Ngươi là Đoàn Dự?” Lão già không vội trả lời, hỏi ngược làm Đoàn Dự có chút bực nhưng không dám bộc lộ ra bên ngoài.
“Vãn bối chính là Đoàn Dự!”
“Thế thì tốt! Giao thứ này cho Ngụy Siêu, bảo hắn đêm nay ‘nhất định’ phải có mặt.” Lão già móc từ trong tay áo ra một tấm thiệp màu đỏ vô cùng bắt mắt, đưa cho Đoàn Dự rồi cười nói. Khí thế vừa kéo lên một chút, toàn thân lông tóc Đoàn Dự vậy mà dựng đứng cả lên… Mới sáng sớm trời hiu hiu lạnh mà sau lưng hắn mồ hôi ướt đẫm một mảng lớn… Lão già quái vật này chắc chắn còn mạnh hơn chủ nhân hắn nhiều lắm.
“Vãn…….ván bối hiểu!” Đoàn Dự một hồi lâu sau mới có can đảm mở miệng, nhưng cũng là lắp bắp mãi mới nói thành câu.
Lão già không nói gì thêm, phất tay rời đi. Lão tin tưởng “một ít” thực lực mình bày ra ban nãy chắc chắn vị chủ nhân bên trong căn biệt viện này sẽ cảm ứng được… Đó cũng là uy hiếp của lão dành cho gã.
Lão già đến chính là Quy lão. Mục đích của lão đã thành công khi Long đang tọa thiền trong phòng thì cảm nhận được khí thế kinh người từ phía cổng vào. Hắn không ngu, nên hiểu có người đang ra uy với mình… Coi bộ sóng gió đã nổi lên rồi.
Ít phút sau, Đoàn Dự vẫn còn chưa hết bàng hoàng, tiến vào đưa tận tay Long tấm thiệp mời rồi chuồn nhanh về phòng, đắp chăn ôm tình nhân cho đỡ sợ… Hắn đang suy nghĩ có nên từ chức cái ghế Đại tổng quản này không, bởi vài lần như thế này, đối phương còn cần ra tay thì hắn đã chết vì vỡ tim rồi. Đúng là chủ nhân bản lĩnh ngày một lớn, kéo theo kẻ thù mỗi lúc càng khủng bố.
Nhìn trong tay tấm thiệp, Long mở ra đọc những hàng chữ tinh mỹ bên trong… Là thiệp mời dự tiệc của vị Thánh Tử kia… Coi bộ sau khi đập đổ miếng ăn của hắn, vị Thánh Tử này vẫn không dừng lại, muốn trực diện đánh vào mặt hắn để trả thù cho tình nhân sao? Con mẹ nó chứ, hắn nhẫn nhịn cũng có giới hạn. Hắn cũng nhận thức được mình ở đâu, nhưng nếu thật sự được đà leo lên đầu trèo lên cổ hắn ngồi, cũng cần xem lại ngươi có tư cách đó không đã… Long thật sự tức giận rồi. Hắn đương nhiên sẽ đi, và đi một cách hoành tráng nhất.
…………………