265. Chương 265: Kẻ vô lại khinh nhờn Thần đấu Phật

Sói Săn Mồi

Chương 265: Kẻ vô lại khinh nhờn Thần đấu Phật

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 265 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Ui……Thánh Tử sao mặt mày lại dữ tợn thế, đêm qua ‘dùng sức’ quá chừng khiến hôm nay có chút đuối sức…….nhưng Ngụy này có không ít thuốc bổ cùng tư thế để giúp Thánh Tử chiến đấu không biết mệt mỏi…….” Long cười lớn khiến Khương Bất Phàm suýt nữa thổ huyết.
“Ngươi……….ngươi………” Khương Bất Phàm lắp bắp không nói nên lời, đứng trước mặt người yêu cùng đông đảo các thế lực, hắn lúng túng không biết nói gì.
“Ngụy Siêu! Xem chừng hình tượng của mình đi, một trưởng lão của Thập Lục Tháp cao quý mà dám nói những chuyện nhơ nhớp trước mặt mọi người như vậy sao?” Quy lão vỗ nhẹ vai Khương Bất Phàm, truyền nội lực giúp gã bình tâm, đồng thời mở lời trách Long.
“Vị tiền bối này là?” Long thu lại vẻ chế nhạo, thay vào đó là biểu cảm hoảng sợ.
“Lão này là hộ vệ của Thánh Tử.” Quy lão cười đáp.
“Hộ vệ? Ta nói lão tiền bối, ngài thân phận hộ vệ mà để Thánh Tử thân thể cao quý bị mấy ‘yêu quái’ hút sạch đến nỗi hôm nay mệt mỏi, thật là……….không được…..không được…….” Long tỏ vẻ tiếc nuối khiến Quy lão trợn mắt. Thật ra đêm qua Khương Bất Phàm có ‘mây mưa’ với một nữ nhân, nhưng sao lại vì chán tình quá độ mà hôm nay thất thểu……..chỉ là Khương Bất Phàm giờ vẫn chưa hết sốc để phản bác nên mặc định lão cùng gã bị người ta đổ tội oan.
“Phàm…..Phàm ca……..” Bên cạnh, Đinh Lệ Nhiệt bấu nhẹ cánh tay gã ra hiệu, thúc giục gã lên tiếng thanh minh……nàng có chút lo lắng, dù không tin lời hắn nói nhưng bản tính nữ nhân, nghi ngờ vẫn là có.
Khương Bất Phàm lo lắng đầu óc không đủ dùng. Đêm qua hắn quả thật có ‘chơi gái’……hắn sợ……sợ nói lung tung, nếu hình ảnh bao năm gây dựng trong mắt Đinh Lệ Nhiệt cùng giang hồ tan vỡ, nên không dám mở miệng.
“Hắc hắc! Thánh Nữ yên tâm, Thánh Tử cũng đã đột phá đến Cường Giả, khí lực hồi phục rất nhanh, ước chừng đêm nay thôi là Thánh Tử có thể đại chiến ba trăm hiệp với nữ nhân rồi. Quả nhiên là bậc anh hùng hào kiệt vì chí hướng chinh phục mỹ nhân mà dốc lòng tu luyện……..ta tuyên bố Thánh Tử chính là thần tượng của Ma Tôn này.” Long nói như hét, khiến đám người một lần nữa trố mắt.
“Phụt!” Giận dữ quá chừng, Khương Bất Phàm không nhịn nỗi phun ra một ngụm tiên huyết. Ý từ trong lời nói của Ma Tôn đã quá rõ ràng, hắn dốc lòng tu luyện chỉ là để ‘chơi gái’ sao?
“Ngươi……….câm miệng!” Quy lão hoảng hốt truyền nội lực giúp Khương Bất Phàm ổn định tâm tình, lão hướng Long quát lên, khí thế bùng nổ đầy uy hiếp……coi bộ nếu Long không dừng lại thì thật sẽ ra tay trấn áp.
“Im thì………im……….” Long ủy khuất nói, hắn làm động tác khóa phéc-mơ-tuy trên miệng………
Bữa tiệc đang vui vẻ bỗng trở nên ảm đạm, ai cũng biết Ma Tôn đang chơi trò nhưng suốt từ đầu đến cuối chờ đợi Khương Bất Phàm nói một lời bào chữa hay dọa nạt Ma Tôn đều không thấy……bắt đầu có người hoài nghi Khương Bất Phàm có phải phế vật không, chỉ vì mấy lời bóng gió đã giận dữ đến phun ra tiên huyết.
…………….ba mươi phút sau………..
Khương Bất Phàm cuối cùng cũng ổn định tâm tình, trong hắn giờ đây chỉ còn giận dữ và giận dữ, còn đâu bữa tiệc linh đình ban nãy, còn đâu hình ảnh cao quý của một vị Thánh Tử đầy quyền uy………tất cả đều bị Ma Tôn phá tan bằng vài lời……..chung quy thì Khương Bất Phàm vẫn thiếu kinh nghiệm trong đối nhân xử thế, trước giờ toàn nghe những lời sợ hãi và kính cẩn từ kẻ dưới nên trước một Ma Tôn vô lại hắn bỡ ngỡ không biết ứng phó.
“Ngụy Siêu! Bữa tiệc này ta dùng để tiếp đãi các thế lực thân quen, ngươi không được mời mà còn dám đến, lại còn mở miệng bôi nhọ bản Thánh Tử………ngươi có biết tội không?” Khương Bất Phàm gầm lên.
Long cười khẩy, thời buổi này còn chơi trò trẻ con……..mời lão tử tới rồi nói không mời sao…….thằng nhóc ngươi còn non lắm……..
“Thánh Tử nói chí phải………..tiểu nhân tuy thực lực yếu kém không lọt được vào mắt Thánh Tử nhưng cũng tự biết thân phận, thân là trưởng lão của Thập Lục Tháp sao có thể không đến chúc mừng Thánh Tử một vị thiên tài có thể đột phá Cường Giả ở độ tuổi này đây……..mong rằng Thánh Tử rộng lượng bỏ qua sự đường đột này của tiểu nhân…….” Long cười nói khiến Khương Bất Phàm vừa mới bình tâm lại giờ đây mặt tím tái vì giận, hắn một tên Cường Giả thất cấp lại tự nhận mình yếu kém, sau đó còn khen gã là thiên tài, chẳng phải là ngầm châm biếm gã sao.
“Ngụy Siêu! Câm miệng cho bản lão! Đừng tưởng có chút thực lực mà dám làm càn coi trời bằng vung……ở chỗ này không thiếu người có thể một tay xóa bỏ ngươi…….” Quy lão nheo mắt nói, mắt nhìn chằm chằm vào Long sẵn sàng ra tay trấn áp bất cứ lúc nào. Ngỡ đâu lão muốn để Khương Bất Phàm bị nhục nhã, nhưng hành động bất ngờ của Ma Tôn đều vượt qua sự tính toán của mọi người trong đó có lão.
“Phải…….phải…..lão tiền bối dạy rất phải, Ngụy này chỉ mới có chừng ấy thực lực nên luôn biết thân biết phận, nào dám trêu chọc các vị tiền bối………haizzz……….tu luyện mấy năm mà mới có chừng ấy thực lực khiến Ngụy này quá đỗi hổ thẹn rồi, đến một cái tiệc mừng ra mắt các vị lão đại thế lực cũng không dám sợ các vị bẩn mắt…….thật là xấu hổ……xấu hổ…….” Long lắc đầu than thở.
“Phụt………….phụt………phụt……….” Không nhịn nỗi……quả thật là không nhịn nỗi nữa………Khương Bất Phàm phun liền ba ngụm máu lớn đương trường, người ta Cường Giả thất cấp còn hổ thẹn không dám tổ chức tiệc, còn hắn thì sao…….mới tu đến Cường Giả nhất cấp mà mở tiệc linh đình, chẳng phải sống trên thân cẩu sao………..mặt mũi bị đánh trực diện nhưng Khương Bất Phàm không biết phản bác ra sao……Quy lão cũng gương mặt tái xanh, vặn vẹo không mở được miệng.
Đinh Lệ Nhiệt đứng bên cạnh chứng kiến người yêu giận dữ đến nội thương, nàng tức tối vô cùng. Dù không vừa mắt Khương Bất Phàm là đầu óc chậm chạp để người ta xỉa xói, nhưng càng ghét Long hơn vì miệng lưỡi hiểm độc như vậy…….thân là diễn viên, nàng không thua kém.
“Ma Tôn! Ngươi cũng không nên tự ti, thực lực của ngươi thì mọi người ở đây ai cũng biết, nhưng cái thân phận nô tài của ngươi thì không bao giờ thay đổi được. Dù ngươi mạnh đến đâu cũng chỉ là một con chó của Thánh Tử mà thôi……Thánh Tử đột phá đến Cường Giả nhất cấp là việc đáng mừng trong giang hồ võ lâm, bản thân một con cẩu như ngươi đến chúc mừng quả là biết điều. Tuy mồm miệng ngươi có chút lợi hại nhưng hôm nay ngày vui, Thánh Tử cũng độ lượng không tính toán chút ấy thiệt hơn với ngươi……..lui ra thưởng thức thức ăn đi, toàn là sơn hào hải vị đấy. Với cái thân phận thấp kém của ngươi, có tiền cũng không được ăn đâu nên tranh thủ ăn nhiều một chút……” Đinh Lệ Nhiệt mở miệng