Sói Săn Mồi
Chương 269: Diệt thần đồ sát nhân (66)
Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 269 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Biết tên địch quá mạnh, không thể chống cự, lũ sát thủ còn lại quay đầu bỏ chạy trong kinh hoàng... nhưng chúng không biết rằng, giây phút chúng nhả đạn đầu tiên cũng là lúc chúng tự ký vào bản án tử hình.
"Chạy? Chẳng phải chủ tử muốn xem ta giết người đến mức nào sao? Hãy lấy sinh mạng các ngươi làm bằng chứng cho hắn thấy đi... MA ĐAO!" Long gầm lên, ma khí cuộn thành thanh đao ma quái. Vừa xuất hiện, lưỡi đao đã khiến cả vùng đất tối sầm lại bởi ma khí kinh hoàng, áp lực dữ dội đến nỗi mặt đất rung lên bần bật. Khủng khiếp hơn là những âm thanh xì xì như nuốt chửng không khí xung quanh, kèm theo ma điểm lạnh thấu xương bốc lên trên lưỡi đao.
"ĐAO VÔ CỰC!" Ma đao trong tay Long cuồng nộ phiêu dật, lưỡi đao vừa chém xuống đã tạo thành một vực thẳm dài ngoằn trên mặt đất, kình lực kết hợp với ma khí nghiền nát tất cả những gì trước mặt lũ sát thủ. Tay chân, nội tạng của chúng bị xé tan trong không trung, kèm theo những tiếng thét kinh hoàng tột độ.
"Vù... vù... vù..." Chỉ trong nháy mắt, không còn sát thủ nào trên xe mô tô đứng vững được nữa, chỉ còn những kẻ chỉ còn nửa thân trên lê lết bỏ chạy, ruột gan đổ tràn ra, nỗi sợ hãi gấp nghìn lần nỗi đau thể xác.
"...Có trách thì trách chủ tử đã đẩy các ngươi đến đây... Graooooooo..." Dù vẫn còn chút nhân tính, Long để chúng chạy thoát, nhưng năm đầu ma long từ người hắn bay đến cắn xé toàn bộ những kẻ còn sống. Dẫu vậy, Khương Bất Phàm vẫn muốn tiếp tục theo dõi.
"Bibobibobibo... bibobibo..." Máu tươi còn chưa khô, đoàn xe cảnh sát đã xuất hiện ngay ngắn, như thể đã chuẩn bị sẵn.
"Cạch... cạch... Đứng im, giơ tay lên đầu! Không thì chúng tôi bắn!" Cảnh sát vừa mở cửa xe, nòng súng đã chĩa thẳng vào mặt Long.
"Hừ... dường như vẫn chưa đủ... Ngươi muốn xem sao? Hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy..." Long nổi giận, hắn cuồng sát, nhưng trước những kẻ không có chút sức chống cự, giết hay không giết chẳng còn hứng thú. Dẫu vậy, Long biết nếu chưa đạt được mục đích, lũ người này vẫn sẽ quấy nhiễu không ngừng. Hắn chán ghét phiền nhiễu, bởi thế ma đao vừa chém xuống lại quét ngược lên, lần này hung khí mạnh hơn hẳn.
"ĐAO VÔ CỰC! VÔ CỰC MA ĐAO!" Tiếng gầm kinh hoàng khiến cảnh sát vừa đến thất kinh, có kẻ không chịu nổi vỡ màng nhĩ trào máu. Nhưng cảnh tượng đáng sợ nhất trong đời chúng bây giờ mới xuất hiện.
"Vút... vút... vút..." Không gian như bị xé rách bởi ba đường đao từ trên trời giáng xuống, ma khí cô đặc thành những cơn mưa sao băng đen nghiền nát khoảng không trên những chiếc xe, rồi ập xuống. Chẳng chiếc xe nào thoát khỏi...
"Xịch... xịch... xịch... xịch..." Kim loại, xác thịt, đất đá... không còn tiếng thét như lần trước. Bất cứ thứ gì dưới đao chỉ đều bị cắt thành mảnh vụn, toàn bộ vùng đất trở thành mảnh đất cày xới... nhưng là mảnh đất đầy máu và thịt nát, mùi tanh nồng tràn ngập không gian khiến người xa trông cũng chảy nước mắt, nôn mửa.
"...Đã đủ chưa?" Một tiếng gầm rung động không gian, thân ảnh Long cùng Gà In biến mất, để lại cảnh tượng tàn sát đã được truyền đến tận mắt mọi thế lực lớn nhỏ, đặc biệt là trước mặt Khương Bất Phàm.
"Hắn biết nhưng vẫn hành động theo mong muốn của chúng ta... Kẻ này 'cuồng' một cách điên rồ..." Quy lão cười nói.
"Hừ... giỏi lắm... Càng máu tanh càng tốt. Giờ đây, bọn lão trọc đầu không thể ngồi yên để một kẻ cuồng sát như Ma Tôn tồn tại. Lý tưởng của chúng là chống lại kẻ như hắn, chắc chắn chúng sẽ hành động nếu không muốn mất mặt... Chúng ta cứ ngồi ngoài xem cảnh biến... Hahaha..." Khương Bất Phàm cười lớn.
"Thánh Tử anh minh!" Quy lão gật gù.
...
...
Biệt viện...
Đúng ba ngày sau theo lời hẹn, trước cổng biệt viện xuất hiện ba bóng dáng thướt tha... là Thừa Lâm cùng hai nam nữ đệ tử khác của Đào Hoa đảo.
"Sư tỷ... Nghe nói mấy ngày trước, Ma Tôn chính là kẻ sát hại hàng trăm người thường dân. Thiếu Lâm Tự, những lão sư tăng đã thề diệt hắn không tha... Không chỉ vậy, Võ Đang, Nga My và nhiều thế lực, đại gia tộc cũng gửi thư khiển trách hắn lên Thập Lục Tháp... Gần đây, danh tiếng của Ma Tôn thật sự quá lớn." Trước cổng, nam đệ tử ghé vào tai nữ đệ tử nói nhỏ.
"Hừ... Thế thì sao? Dù danh tiếng lớn đến đâu, hắn cũng chỉ là kẻ Cường Giả thất cấp. Thánh Mẫu hay Thánh Vương chỉ một tay cũng có thể nghiền nát hắn thành cặn bã... Trước Đào Hoa đảo, Ma Tôn chẳng là gì cả." Nữ đệ tử kiêu ngạo nói.
"A... Phải vậy..." Nam đệ tử lau mồ hôi trên trán, thầm nghĩ lời sư tỷ nói không đúng lắm. Ma Tôn mới bao nhiêu tuổi chứ? Cho hắn thêm thời gian, hắn sớm muộn sẽ không còn địch thủ trên giang hồ, đến lúc đó, Đào Hoa đảo không chừng phải cúi đầu nịnh bợ hắn.
"Đừng nhiều lời ở đây... Chúng ta đến đây để làm việc, xong việc về sớm." Thừa Lâm lạnh lùng quát.
"Vâng, sư tỷ!" Hai nam nữ đệ tử tái mặt, cúi đầu. Chúng cảm thấy bị thiệt thòi quá nhiều từ vị đại sư tỷ này.
...
Mười phút sau, ba người được dẫn đến một căn phòng sạch sẽ gọn gàng, trên bàn bày biện nhiều món ăn đẹp mắt thơm phức. Dù là đạo đãi khách, Long vẫn căn dặn Đoàn Dự không được lơ là.
"Haha... Mới vài ngày không gặp mà Thừa Lâm cô nương trông lại xinh đẹp hơn hẳn... Thật khiến bản thân hâm mộ không thôi..." Long bước ra từ bên trong với khuôn mặt tươi cười, Thừa Lâm biết rõ sự vô sỉ của hắn, nhưng hai nam nữ đệ tử lại ngỡ ngàng, trong tưởng tượng của họ, tên ác ma phải có gương mặt hung dữ, chứ không phải kẻ lưu manh mặt giày điển hình như thế này.
"Lục trưởng lão! Chúng ta đến đây theo lệnh Thánh Mẫu, phiền ngài sắp xếp chỗ đủ rộng để bàn bạc kế hoạch chuyến đi..." Thừa Lâm mở miệng, nhưng vẫn không quên lấy Hứa Tình ra cảnh cáo Long.
"Con đĩ!" Long thầm chửi, vừa đến nhà đã bị hắn dọa nạt, khiến hắn tức tối, miệng nhếch lên.
"Ấy da... Thừa Lâm cô nương sao lại lạnh nhạt vậy? Đến... đến... Ba vị hãy nhìn xem, đây đều là những món ngon nhất được đặt tại các nhà hàng nổi tiếng ở Bắc Kinh sáng nay... Chẳng lẽ mọi người lại xem thường tấm chân tình của Ngụy mỗ sao? Thật là đau lòng... À... đau lòng quá..." Long tỏ vẻ đáng thương.
Thừa Lâm trừng mắt trước sự vô sỉ của hắn, biết tên này nổi tiếng là điên cuồng nên ả cũng không dám quá lạnh nhạt, ra hiệu cho hai sư đệ ngồi vào bàn. ả không tin Ma Tôn dám làm trò gì trong thức ăn... Quả thật, Long không hề động vào món nào, chỉ đơn thuần là một bữa ăn đặc sắc mà thôi.
...
Hai tiếng sau... Bữa ăn kết thúc, kẻ hầu tiến đến dọn dẹp bàn và bưng lên những tách trà thơm nghi ngút đãi khách.
"Lục trưởng lão! Chúng ta đã có thể bàn bạc chuyện chính sự chưa? Sư phụ đang đợi chúng ta về báo cáo..." Thừa Lâm cố gắng kiềm chế cơn giận nói. Bữa ăn thế mà bị hắn kéo dài đến hai giờ với đủ trò lố lăng, không biết thưởng thức trà, hắn còn muốn câu giờ đến bao giờ? Chẳng chừng sau tách trà lại là trò gì nữa, đến mai cũng không xong mất.
"Ui chao... Thừa Lâm cô nương sao lại vội vàng quá vậy? Chúng ta mới lần đầu gặp gỡ, Ngụy mỗ đã cảm thấy các vị như bạn hữu thân thiết, trong thâm tâm muốn giao lưu với các vị, đặc biệt là một cô nương xinh đẹp như cô..." Long mở miệng trêu ghẹo, ánh mắt không giấu được sự dâm tà đối với Thừa Lâm... Kỳ thực, hắn chỉ muốn trả thù chuyện ả vừa đến đã lấy Hứa Tình ra đe dọa mình.
"Rầm! Trưởng lão! Thứ cho không thể phụng mệnh! Cả tôi và tin chắc rằng sư đệ sư muội đều không có hứng thú với cái gọi là giao lưu của ngài. Nếu ngài không muốn bàn bạc kế hoạch sắp tới với tôi, hãy để sư phụ tôi đến trực tiếp bàn với ngài đi..." Thừa Lâm vỗ bàn đứng dậy, ánh mắt dâm tà của hắn khiến ả không chịu nổi, ả cực độ ghét và khinh bỉ đàn ông, đặc biệt là những kẻ tham sắc như kẻ trước mặt.
"Hahaha... Thật là hung dữ làm sao... Trước cũng là Thánh Mẫu, sau cũng là Thánh Mẫu... Cô nương à, đôi lúc phải dựa vào chính thực lực mà nói chuyện, đừng lúc nào cũng lấy cái ô của mình ra đe dọa người khác..." Long cười lạnh.
"A... Ngụy đại nhân dạy bảo rất đúng. Nhưng tôi cũng có vài lời muốn nói với ngài... Đôi lúc cũng phải biết bản thân mình ở đâu, đừng trêu chọc thứ không nên trêu chọc để rồi đến chết cũng không biết vì sao mình chết..." Thừa Lâm nở nụ cười khinh bỉ.
"...Hắc hắc... Thừa Lâm cô nương nói quá chí lý... Mà Ngụy mỗ vẫn tò mò 'thứ mà mình không thể trêu chọc' ấy rốt cuộc đáng sợ cỡ nào..." Long cười đáp.
"Hừ... Coi bộ ngài khá tự tin với thực lực của bản thân... Đến giờ mới biết vì sao người ta gọi Ma Tôn là Cẩu Tôn, trông chẳng khác gì một con chó ngu ngốc..." Thừa Lâm cười gằn.