283. Chương 283: Diệt thần diệt Phật

Sói Săn Mồi

Chương 283: Diệt thần diệt Phật

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 283 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cường Giả thất cấp đã khó, đột phá đến bát cấp lại khó gấp bội. Muốn vượt qua bậc này, võ giả không chỉ cần nâng cao nội lực mà còn phải 'ngộ đạo'.
'Ngộ đạo' là hai từ mơ hồ nhưng có thể hiểu đơn giản là võ giả phải tìm ra 'đạo' của mình, không phải đạo trong suy nghĩ mà là 'đạo chân chính'. May mắn thay, Long nhờ trí nhớ được hấp thu từ các lão quái tử trong Thập Lục Tháp mà biết được điều này. Có kẻ chỉ mất vài năm để ngộ đạo, nhưng cũng có người phải tốn hàng chục năm, đến khi thân thể già yếu mới ngộ ra đạo của mình trong tiếc nuối. Đạo không chỉ là những thứ cao siêu viễn tưởng, đôi khi còn là những điều gần gũi, bình dị nhất. Có người lạc lối với đạo của mình là 'thủ hộ' – bảo vệ giang hồ, bỏ ra hàng chục năm lăn lộn trừ gian diệt ác mới đột phá cảnh giới. Nhưng cũng có kẻ đơn giản ngộ ra đạo của mình chỉ là 'thở' – hít vào thở ra đều đặn, không ngừng nghỉ, để rồi đột phá cảnh giới. Dù liên quan đến võ công hay không, đó cũng là minh chứng cho 'ngộ đạo' muôn hình vạn trạng.
Quay lại với Long, ban đầu hắn xác định đạo của mình là 'thủ hộ', mong muốn bảo vệ người thân. Nhưng khi năng lượng tuôn chảy vào cơ thể, cảnh giới tịnh tiến, hắn nhận ra mình đã sai. Bên cạnh cứu người thân, hắn còn có một mục đích khác ngày càng lớn mạnh trong lòng: bá chủ thiên hạ, duy ngã độc tôn. Lúc đó, không ai dám chống lại hắn, không ai không cúi đầu trước hắn. Để đạt được điều đó, Long cần thực lực. Một kẻ tu ma, bản tâm là gì? Long đã hiểu… thật sự hiểu… 'đạo' của hắn chỉ có một: SÁT ĐẠO.
'Đồ nhân diệt thần đấu Phật' – thần cản sát thần, Phật cản tru Phật, ngay cả ma nếu cản đường hắn cũng diệt không do dự. Sát ý ngày càng tăng, khiến Long trở nên đáng sợ. Hắc vụ bao trùm quanh người hắn, ba đầu ma long quấn thân, sát ý khiến kẻ nào nhìn thấy cũng phải rợn tóc gáy.
"Bảo bọn chúng nghỉ ngơi hồi phục tốt. Trần Bá Hải chắc chắn sẽ đến rất nhanh. Tìm một nơi dễ phục kích, bố trí mai phục lúc hắn đi qua. Nàng chắc sẽ đích thân gửi món quà của chúng ta cho hắn." Long ra lệnh.
"Rõ!" Ga In trịnh trọng nhận mệnh.
"Hắc hắc… đừng làm ta thất vọng đấy, Trần Bá Hải. Phốc…!" Long cười lớn rồi phi thân lên không, bóng hình nhanh chóng biến mất trong màn đêm. Đến lượt mục tiêu thứ hai.
----------------------------------------
Tòa nhà Tổng Cục An Ninh Bắc Kinh
Đã nửa đêm nhưng tòa nhà vẫn sáng đèn khắp các tầng. Dạo này tình hình bất ổn, sĩ quan làm việc liên tục 24/7, chia ca sáng tối.
Trong văn phòng Tổng Cục Trưởng, quyền Tổng Cục Trưởng Tư Giám vẫn ngồi trên chiếc ghế của mình. Suốt đời cống hiến cho sự nghiệp, ông không lập gia đình dù đã năm mươi tuổi. Khi quét sạch băng nhóm xã hội đen lớn nhất Bắc Kinh, ông được bổ nhiệm thay Dương Kinh Toái. Điều này khiến Tư Giám vô cùng sung sướng, tưởng suốt đời chỉ dậm chân tại vị Phó Tổng Cục Trưởng vì không có gia thế. Rốt cuộc, ông trời có mắt, giờ đây ông ngồi được chiếc ghế này.
Nhưng đáng lẽ thỏa nguyện, sao giờ sắc mặt ông không được vui? Khuôn mặt thể hiện rõ sự lo lắng. Mọi chuyện bắt nguồn từ vụ việc xảy ra cách đây một tuần: 763 cảnh sát biến mất. Chính xác đến từng người. 'Bốc hơi' – đó là câu trả lời kỳ quặc mà ông nhận được khi hỏi về sự biến mất của họ.
Tư Giám nhớ như in ngày đó. Hơn bảy ngày trước, ông nhận được cuộc gọi từ Thư Ký của Tổng Bí Thư – lệnh trực tiếp: "Huy động cảnh sát khống chế một kẻ tình nghi khủng bố, rất nguy hiểm."
Ngay sau lệnh, Tư Giám tức tốc phái hơn 200 xe cảnh sát đến hiện trường. Nhưng không có xe nào quay về. Ông điên cuồng lao tới, bị quân đội chặn lại năm cây số. Toàn bộ tuyến đường phong tỏa.
Một tuần trôi qua, không ngày nào Tư Giám ăn ngon ngủ yên. Ông không hiểu, tại sao quân đội và cấp trên đều dấu diếm chuyện gì đó. Tin đồn gặm nhấm khắp Tổng Cục An Ninh. Người nhà những cảnh sát biến mất cứ mỗi đoạn lại tìm đến hỏi tin tức, khiến ông thêm nhức đầu. Làm sao ông có thể nói với họ: "À… mọi người đã biến mất"?
763 sinh mạng, 763 gia đình mất đi người thân. Tư Giám quyết định mai sẽ liều mạng hỏi trực tiếp Tổng Bí Thư.
----------------------------------------
Đồng cảnh ngộ với Tư Giám là Võ Hiền Nhu, quyền cảnh sát trưởng Bắc Kinh. Tình cờ, lúc này cô cũng có mặt ở tòa nhà, vừa đến gặp Tư Giám hỏi thăm tình hình. Từ khi vụ việc xảy ra, cô không còn cách nào khác phải lánh mặt ở đây để tránh người nhà những cảnh sát biến mất tìm đến.
Đứng trên tầng cao, nhìn thành phố hoa lệ về đêm, Hiền Nhu thở dài. Hơn bảy trăm con người biến mất giữa thanh thiên bạch nhật quả là chuyện kinh dị khó tưởng. Kỳ thật, Hiền Nhu có chuyện không nói với Tư Giám. Cô bí mật tiếp xúc được với một nhân chứng gần hiện trường.
Ngày đó, sau khi Long và Ga In rời đi, thủ hộ giả Thập Lục Tháp xuất hiện. Không một người bình thường nào sống sót, toàn bộ bị bịt miệng đoàn tụ với Diêm Vương. Dù các thế lực không muốn phá vỡ cuộc sống người dân, nhưng vẫn có vài kẻ lọt lưới. Một gã đàn ông tình cờ nhìn thấy cảnh khủng bố đã chạy đến báo tin.
Khoảng cách quá xa, gã không thể nhìn rõ, nhưng cảnh tượng lúc ấy khiến gã bàng hoàng: một góc trời quang đãng bị thứ gì đó đen kịt che phủ như tận thế ập xuống. Đó là lời miêu tả của gã. Ai cũng nói gã điên, nhưng Hiền Nhu tin. Nàng tin hắn nói thật. Mặc dù chưa từng chứng kiến thực lực của những thế lực bí ẩn kia, nhưng Hiền Nhu biết trong mắt họ, loại người như cô chỉ là sâu kiến.
Quân đội nhúng tay vào, cấp trên dấu diếm không giải thích vụ mất tích. Điều đó càng khiến Hiền Nhu tin vào suy đoán của mình. Nàng còn có linh cảm xấu: chuyện này vẫn liên quan đến cuộc truy quét *** *** Hội của cảnh sát và an ninh. Nghĩ đến đó, mặt Hiền Nhu càng trở nên khó coi hơn.
Không thể phủ nhận, Võ Hiền Nhu có linh cảm nhạy bén. Từ lúc cô cùng Tư Giám truy quét *** *** Hội, số phận hai người đã định đoạt. Họ chẳng khác gì con tốt thí trong trò chơi giữa các thế lực lớn. Ma Tôn tuy người người căm phẫn, nhưng xét về danh phận, hắn là Trưởng lão Thập Lục Tháp, còn *** *** Hội là tài sản của hắn. Kéo sập *** *** Hội chẳng khác nào đánh vào mặt hắn – một trưởng lão. Chính vì thế, dù sớm hay muộn, theo luật giang hồ, Long phải đòi lại danh dự của mình, và những kẻ như Tư Giám, Hiền Nhu là lựa chọn không thể tốt hơn.
"… tít… tít… tít…" Đột nhiên điện thoại rung khiến Hiền Nhu sực tỉnh. Móc ra điện thoại, cô ngạc nhiên khi thấy số gọi đến: Dương Kinh Toái.
"Alo…"
"Hiền Nhu đấy à? May mà vẫn kịp…" Giọng Dương Kinh Toái vang lên khiến Hiền Nhu mặt tái xanh… kịp chuyện gì?
"Thủ trưởng… à… anh Toái, anh vẫn khỏe chứ?" Cô cố gắng kìm lại cảm xúc, nói.
"Tôi sao? Đương nhiên khỏe rồi. Tôi vừa có kỳ nghỉ vui vẻ cùng gia đình… cảm giác quăng mọi lo âu sau đầu thư giãn còn gì bằng…" Dương Kinh Toái cười nhẹ.
"Aizzz… tôi cũng mong được như vậy. Anh gọi tôi… có… có chuyện gì sao?"