Sói Săn Mồi
Chương 290: Ác nhân diệt Phật đấu Thần
Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 290 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Rầm!” Bị một cú đập mạnh vào đầu, Tiêu Nghệ choáng váng. Mũi hắn bị gãy nát, máu tuôn trào nhưng nỗi nhục hơn cả đau đớn… hắn, một kẻ lừng danh, lại bị thương bởi tay kẻ dưới.
“Khốn kiếp thằng nhãi!” Tiêu Nghệ tức giận điên cuồng. Hắn túm chặt lấy cổ gã cảnh vệ, ngửa đầu ra sau lấy đà rồi gập người xuống, đập mạnh vào mặt hắn.
“Oành! Oành! Oành! Đánh đi… lão sẽ đánh chết mày!” Lão ngửa đầu lên, đập xuống từng cú. Trán Tiêu Nghệ máu tuôn xối xả… nhưng đó là máu của tên cảnh vệ đáng thương. Khuôn mặt hắn đã biến dạng, xương sọ nứt vỡ, não bị tổn thương tức khắc tử vong.
“Bịch!” Ném xác xuống đất, Tiêu Nghệ trợn mắt nhìn về phía Trần Bá Hải cách đó hơn trăm mét, vung kiếm lao tới. Lão là người nhanh nhất, bởi những sát thủ khác đang bị các cảnh vệ cản đường.
“Hahaha… Ma Tôn quả nhiên không hổ danh hai chữ! Đám thuộc hạ ngươi quả là sát khí ngập trời!” Trần Bá Hải cười lớn trước sự tấn công của đám sát thủ, tưởng chừng Tiêu Nghệ sẽ tóm được hắn, nhưng đột nhiên hắn bay vút lên cao nhờ sợi dây nối với chiếc Mi24 còn lại.
“Đại bàng! Hành động!” Trần Bá Hải thoát chết nhưng gương mặt vẫn đầy phẫn nộ. Từ khi đến đây, hắn đã quyết tâm không để Ma Tôn thoát. Nợ máu phải trả bằng máu. Chúng giết con hắn, hắn sẽ giết gia quyến của gã. Hắn rút chiếc bộ đàm trong ngực ra, hạ lệnh:
“Tuân lệnh!” Tiếng xác nhận của phi công vang lên từ bộ đàm. Ngay sau đó, từ tầng mây cao, hai mươi chiếc tiêm kích gầm rú lao xuống.
“Số 0! Kế hoạch tiếp theo?” Mất mồi trong gang tấc, đám sát thủ tiếc hận quay sang hỏi Tiêu Nghệ.
Nhìn đám sát thủ đang chống cự với đội quân tinh nhuệ không xa, Tiêu Nghệ dù vừa thất bại nhưng vẫn hạ lệnh gấp rút:
“Rút lui!” Đám sát thủ Truy Mệnh lập tức rút lui. Đúng lúc đó, tiếng tên lửa xé gió vọng đến, khiến mọi người kinh hãi ngước nhìn bầu trời.
“Khốn nạn!” Tiêu Nghệ biết không thể thoát khỏi nên chỉ biết trừng mắt nhận lấy số phận.
Xa xa, Ga In đứng chặn đội quân, cũng ngước nhìn bầu trời đầy tên lửa đang rơi xuống…
Hơn nghìn binh sĩ và năm trăm lính tinh nhuệ vừa đến cũng ngây người nhìn lên bầu trời tràn ngập tiếng gầm của tên lửa. Trần Bá Hải hy sinh bọn họ chỉ để diệt trừ đám người này sao.
…Chính lúc này…
“HẮC HẮC! TRẦN GIA ĐÚNG LÀ COI TÍNH MẠNG BINH SĨ NHƯ CỎ RÁC MÀ!” Tiếng cười vang dội uy thế, rung chuyển cả vùng trời. Trần Bá Hải đang núp trên trực thăng, sắc mặt biến đổi… hắn đến rồi sao?
“Hahaha… sao bằng uy danh Ma Tôn khiến giang hồ khiếp sợ chứ! Ma Tôn à Ma Tôn, ngươi cũng nên nói lời tạm biệt với thuộc hạ của mình đi!” Trần Bá Hải ngửa cổ cười lớn. Vài ngàn binh sĩ hy sinh đối với hắn không là gì… coi như tiễn đưa họ sang thế giới bên kia phục vụ con trai mình.
“Vĩnh biệt? Bằng thứ này sao?” Long khẽ nhếch môi cười nhạo. Hắn đứng lửng lơ giữa không trung, áo đen tung bay trong gió lộng. Bất chợt, bàn tay khẽ động, toàn bộ không gian xung quanh như ngưng đọng… MA VỰC.
“Cái này!” Dù ở xa, Trần Bá Hải sắc mặt trắng bệch khi cảm nhận cơ thể bị đình trệ, không thể cử động. Hắn kinh hãi nhìn về phía Ma Tôn… hắn biết Vực của Cường Giả đủ mạnh nhưng chỉ tác dụng ở khoảng gần, tiêu hao nguyên khí khủng khiếp. Thế mà ở đây, khoảng cách xa xôi nhưng hắn vẫn bị tác động… không thể!
Long cười tà, toàn bộ ma khí trong người hắn phóng ra, dung nhập vào thiên nhiên. Trong vùng không gian này, hắn là chúa tể… thân hình khẽ động, hắn bay vút đến một quả tên lửa đang rơi chậm do Ma Vực tác động, không phá hủy nó mà xoay hướng… khiến Trần Bá Hải trợn tròn mắt… hắn điều khiển tên lửa quay về phía khác, rồi thả nó ra.
“BÙM!” Tên lửa lao thẳng vào một tòa chung cư, nổ tung. Sức công phá quét ngang tầng dưới, tòa nhà chao đảo rồi sụp đổ trong kinh hoàng của Trần Bá Hải. Hắn biết mình hay Trần gia sẽ phải chịu trách nhiệm… kẻ này quá tàn độc.
“Ma Tôn! Dừng tay!” Thấy Long nắm lấy quả tên lửa khác, Trần Bá Hải hoảng hốt gào lên.
“Hắc hắc… ta đang chơi một trò vui đây…” Long cười tà, hắn quay đầu quả tên lửa khác đến một bệnh viện lớn xa xa… rồi thả nó ra.
“Vút… BÙM!” Một quả nấm lửa đỏ xuất hiện, bệnh viện lớn nổ tung trước sức công phá của tên lửa hạng nặng. Tiếng kêu la thất thanh vang lên tận trời xanh.
“Ma… Ma Tôn! Ngươi sẽ bị báo ứng… báo ứng!” Trần Bá Hải thực sự sợ hãi. Ma Tôn quá điên… một kẻ điên đầy quyền lực.
“A… vậy sao? Tên lửa đâu phải do ta phóng!” Long cười khẩy coi thường. Hắn vẫn tiếp tục xoay đầu tên lửa… một quả, hai quả… rồi hai chục… ba chục… tất cả không nhắm vào Truy Mệnh hay Ga In nữa, mà bay thẳng đến những khu dân cư đông đúc nhất.
“BÙM! BÙM! BÙM… BÙM… BÙM!” Bầu trời Bắc Kinh sáng rực không phải vì pháo hoa, mà vì ánh sáng hủy diệt. Thành phố hiện đại bị tàn phá thành những ụ khói và ngọn lửa khổng lồ từ những quả tên lửa nổ tung… những tòa nhà cao tầng lần lượt đổ sập như quân bài domino.
Trên mây, những sĩ quan điều khiển tiêm kích nhìn thấy Bắc Kinh gần như hoang tàn nhờ chính những quả tên lửa của mình, mặt mày tái xanh… chúng không hiểu chuyện gì xảy ra nhưng biết kết cục của mình sau lần này sẽ thảm khốc.
Trần Bá Hải cũng không ngoại lệ… ngơ ngác nhìn thủ đô bị tàn phá bởi tên lửa hạng nặng, hắn run rẩy, toàn thân ướt đẫm mồ hôi như mưa.
“Hắc hắc… lần này phải cảm ơn Bá Hải huynh đệ đã mang đến đây thứ đồ chơi thú vị… chậc chậc… nếu có thêm vài quả nữa thì còn vui hơn…” Long hiện ra nét mặt tiếc nuối khiến Trần Bá Hải tức giận đến mức phun ra một ngụm máu.
“Ngươi… ác ma… khốn… khốn kiếp!” Dù vậy, Long không thể duy trì Ma Vực mãi. Khi hắn giải trừ nó, Trần Bá Hải lập tức lấy lại khí lực, gào lên trong giận dữ.
“Đúng đúng… bản tọa là ác ma… làm ác ma mà không giết ngươi thì thật uổng phí!” Long cười lớn, thân ảnh biến mất. Chưa kịp phản ứng, cổ Trần Bá Hải đã bị bóp nghẹt như gà.
“Ọc… ọc… thả… thả ta… ra…” Trần Bá Hải trợn mắt, từng chữ rời khỏi môi một cách khó nhọc. Hắn cảm nhận cái chết cận kề, đến nỗi quần ướt sũng.
“Ngươi đã từng nghe ác ma nào lại buông tha con mồi chưa?” Long cười tà nói. Hắn không muốn lãng phí thời gian với thằng ngốc này nữa, vừa định vặn nát cổ Trần Bá Hải thì đột nhiên…
“A di đà phật! Lão nạp đến muộn… muộn rồi!” Giọng nói xa lạ vang lên khiến Long nhíu mày. Hắn nhìn về phía kẻ mới xuất hiện… Cường Giả thất cấp đỉnh, một lão tăng sư.
“A di đà phật! Thiện tai thiện tai… các vị đều là cao nhân giang hồ, sao lại để ân oán của mình lan đến dân thường vô tội?” Lão tăng nhìn về phía thành phố hoang tàn sau vụ nổ, thở dài nói.
“Hắc hắc… lão tăng sư nói quá đúng. Đây cũng là ý của trưởng lão ta. Tiếc rằng ta thực lực không đủ nên không ngăn cản được tên lửa của Trần gia… thật vô dụng…” Long tỏ vẻ tiếc hận khiến Trần Bá Hải trong tay hắn mặt mày méo mó trong giận dữ nhưng không thể lên tiếng do cổ bị bóp nghẹt.
“A di đà phật! Ngụy trưởng lão không cần biện minh. Bần tăng vừa nhìn thấy cử động của các hạ!” Lão tăng mở miệng nói.
“Cử động? Cử động gì chứ… ta vừa ngăn cản vài quả tên lửa của ai đó định giết người của mình thôi… lão tăng ngài không định đổ tội lên đầu Ngụy mỗ chứ? A di đà phật Phật Tổ hiển linh, xin chứng giám nỗi oan này!” Long trợn mắt nói, hắn ngẩng nhìn trời kêu oan.