Sói Săn Mồi
Chương 300: Diệt thần trừ Phật
Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 300 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Đi đi! Cỗ hóa thân này của ta đâu có dùng được ba thứ đồ này, thôi thì tặng cho cháu… cháu phải mạnh lên mới có thể thay ta trấn giữ nơi này được chứ…” Long buồn bã nói.
“Biến đi… mày tu luyện lên được Vương Giả rồi hãy tính chuyện khác. Cỗ hóa thân của ta dù đã yếu đi nhiều nhưng trấn giữ nơi đây thêm mười năm nữa vẫn không vấn đề gì…” Ông lão nhìn Long quát.
“Hừ… đừng lừa cháu! Để bọn chúng xâm nhập sâu như thế này, chắc chắn tình trạng của ông đã không còn tốt đâu… mười năm? Cháu nghĩ còn chưa tới năm năm đâu!” Long lè lưỡi không phục.
“Mày… mày có biết kính trọng người già không hả?” Ông lão chỉ vào mặt Long quát, đúng là thằng này mới đây còn gọi mình bằng ông ông cháu ngọt xớt, sao giờ lại coi thường đến vậy? Dù sao Long nói cũng đúng, cỗ hóa thân của lão đã đến mức báo động rồi.
“Sao lại không kính trọng chứ? Ông không thấy cháu lo lắng sức khỏe của ông không tốt nên mới muốn dùng ba món đồ này để tăng cường thực lực, sau đó thay ông trấn thủ nơi đây, để ông có thời gian ngao du thiên hạ lần cuối trong đời. Biết đâu ông còn gặp được tình yêu sét đánh mà để lại hậu duệ chứ!” Long cười nói.
“Im mồm! Đây chỉ là một cỗ hóa thân… một cỗ hóa thân thôi, ngươi hiểu không? Lão ta còn chưa chết, đừng có giọng điệu đó… mày còn nói nữa, ta đá bay về luôn!” Ông lão tức giận đến đỏ mặt quát.
“Ông… sao cháu thấy ông giống ông ngoại của cháu quá… phải chăng là duyên phận khiến chúng ta gặp nhau? Hay ông làm ông ngoại của cháu luôn đi, ba món này…” Long không nản lòng, vẫn giở trò mặt dày.
“Biến… Ông ngoại mày chết từ khi mày mới hai tuổi, thấy giống cái gì… biến ngay!”
“Ông……”
“Biến…”
“……Ông… Ông…”
“Biến… biến đi cho ta!”
“Ông……”
“……..”
Không biết Long theo đuổi đến lúc nào, chỉ biết mặt trời đã lặn hai lần kể từ khi hắn đến đây… cuối cùng, trên tay hắn là ba món đồ lúc nãy, bên cạnh là ông lão với vẻ mặt vô cùng khó chịu. Ông lão chưa bao giờ gặp đứa trẻ nào khó chơi như thằng nhóc này.
“Hắc hắc… muộn rồi, cháu phải về thôi… ông cứ yên tâm tận hưởng tuổi già, mấy năm nữa cháu sẽ quay lại thăm…” Nắm được đồ vật, Long sợ ông lão đòi lại nên tìm cớ chuồn.
“Ta đã hứa là không đòi lại, ngươi không cần phải thế… khối kim loại kia ngươi định dùng thế nào? Ăn à?” Ông lão liếc Long nói.
“Ặc! Cái này…” Long xấu hổ gãi đầu, hắn quên mất món đồ khó chơi này không biết phải dùng thế nào.
“Thôi thôi… giúp người thì giúp cho trót, coi như việc cuối cùng của lão… nhớ lời ngươi đã hứa, nếu bản thể ta trở về thấy quê hương của ngươi tan hoang, ngươi cũng chẳng sống yên ổn được!” Ông lão cười nhưng không quên cảnh cáo Long.
“Chuyện này ông yên tâm!” Long thu lại vẻ mặt cợt nhả, nghiêm mặt nói, hắn lại có thêm thứ để bảo vệ quê hương mình.
“Được rồi… đưa nó đây!” Ông lão gật gù tỏ ý tin tưởng, rồi đưa bàn tay gầy xương lấy khối kim loại.
“Thứ đồ chơi này cứng rắn vô cùng, muốn sử dụng nó ngoài cách nung chảy thì không còn cách nào. Để nung chảy được nó, bản thể ta đã phải nghiên cứu mất 200 năm mới tìm ra. Trên thế gian này chỉ có một ngọn lửa có thể làm được điều này… may mắn cho ngươi, cỗ hóa thân của ta vẫn giữ được chút bản nguyên của ngọn lửa ấy, hy vọng vẫn đủ để nung chảy nó… Đạo Hỏa! Hãy đến!”
Ông lão nghiêm trọng nói, toàn thân khí thế hội tụ nơi cánh tay… khí thế mạnh mẽ khiến toàn bộ không gian rung chuyển, trong đó có Long. Hắn kinh hãi cố đứng vững nhưng toàn thân như vô lực trước thứ khí tức đó… hắn tin rằng chỉ một niệm thôi, hắn hay cả vùng không gian này sẽ biến thành tro bụi… thật quá sức tưởng tượng, rõ ràng sức mạnh này đã vượt ra khỏi tự nhiên của thế giới này.
“Phực!” Đột nhiên một ngọn lửa nhỏ xuất hiện trên lòng bàn tay ông lão khiến Long dụi mắt nhìn. Hắn từng tiếp xúc với ngọn lửa bỏng cháy từ Phượng Chi Huyết, nhưng trước ngọn lửa này, Long tự nhận mình còn không có tư cách nhìn thấy, chứ đừng nói đứng trước nó mà nói lời ngọt ngào… may mắn thay lần này có ông lão, Đạo Hỏa trong tay lão cháy êm đềm như cô gái e lệ trước người yêu.
Ông lão cũng nhìn ngọn lửa trong tay với gương mặt đầy hoài niệm… Long đoán rằng lão và nó hay người nào đó có liên quan đã có không ít kỷ niệm. Chính vì thế, bản thể của lão rời đi cũng chia ra một phần Đạo Hỏa cho lão để lão bớt cô đơn… giờ đây lại vì hắn mà ông lão chịu bỏ đi thứ yêu thích, thật khiến Long cảm động hết mực. Không cần thề thốt, hắn biết ân tình này dù tan xương nát thịt cũng phải báo đáp.
“……Giúp ta……” Sau một hồi do dự, ông lão cuối cùng vẫn cắn răng nhẹ nhàng nói với ngọn lửa, rồi đưa khối kim loại đến cạnh nó.
“Phực… phực… phực……” Cảm nhận được tâm ý của ông lão, ngọn lửa có linh tri thoát khỏi bàn tay, bay quanh lão như nhớ thương, rồi dừng lại trên khuôn mặt lão hồi lâu… rồi nó rời khỏi gương mặt lão, bay vụt xuống dung nhập vào khối kim loại.
“Chuẩn bị! Ngươi chỉ có một cơ hội, đừng làm ta mất mặt!” Ông lão hướng tới Long gầm lên. Lần đầu tiên Long chứng kiến bộ mặt hung dữ của lão, nhưng hắn không hề tức giận, vận chuyển toàn bộ ma khí trong cơ thể, sẵn sàng cho quá trình dung hợp. Nếu thất bại, hắn cũng không còn mặt mũi nhìn lão.
“Xì… xì… xì……” Đạo Hỏa hoàn toàn dung nhập vào khối kim loại, tiếng xì xì vang lên. Chỉ vài hơi thở sau, khối kim loại đã mềm đi trông thấy… những ngọn khói đen kịt bắt đầu bốc lên nghi ngút cho đến khi nó tan chảy hoàn toàn như một bãi nước.
“Chính là lúc này!” Ông lão đã chuẩn bị từ trước… từng nung chảy một mảnh nhỏ khối kim loại này nên lão biết ngay sau khi tan chảy, chỉ một cái chớp mắt nó sẽ cứng lại. Muốn nung chảy nó lần nữa cần gấp đôi Đạo Hỏa ban nãy, nhưng trong tay lão đã không còn chút nào. Điều này đồng nghĩa khối kim loại sẽ trở thành đồ bỏ đi… lựa chọn tin tưởng Long, lão ấn một chưởng, đem dòng kim loại tan chảy đánh thành hàng vạn giọt nhỏ, quét toàn bộ đến chỗ hắn.
“Dung nhập chúng vào cơ thể ngươi! Sẽ đau đớn nhưng phải cố chịu đựng!” Ông lão gằn giọng nói.
“Đau đớn sao? Trong từ điển của cháu đã không có hai chữ này từ lâu rồi!” Long cười sảng khoái nói. Toàn thân hắn bùng nổ lớp da bên ngoài, chỉ còn lại một lớp thịt nhỏ bao phủ, sau đó đợi những giọt nhỏ kim loại dính vào. Toàn bộ ma khí xuất động, cưỡng ép dung nhập… nói thì chậm nhưng toàn bộ quá trình từ lúc ông lão tung chưởng đến khi những giọt kim loại dính vào người Long còn chưa đầy nửa chớp mắt.
“Aaaaaaaaaaaa!!!!!” Cứ ngỡ đã quên được cảm giác đau đớn nhưng Long đã nhầm… một giọt… hai giọt… trăm giọt ngàn giọt dính vào lớp thịt khiến hắn đau đến mức khuôn mặt méo mó đáng sợ, toàn thân run lên bần bật, ngã quỵ xuống đất lăn lộn… quá trình dung nhập phải hoàn thành trước khi kim loại cứng lại, đồng nghĩa với việc Long phải chịu đựng Đạo Hỏa – ngọn lửa kinh thiên kia đốt cháy… hắn đau, nỗi đau thể xác gấp trăm lần nỗi đau linh hồn… Đạo Hỏa là ngọn lửa chí cực trong thế giới này, ngọn lửa sinh ra từ chính đạo của tự nhiên, vì thế nó đốt là đốt bản chất, đốt linh hồn bên trong hơn là đốt bên ngoài của vạn vật.