Sói Săn Mồi
Chương 33: Sói và đàn cừu (1)
Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Ưhhhhhh…..em chết mất…..chơi em mạnh dạn đi anh…..ưhhhhhhh…….” Hoạt rung to, cảm giác vừa đau vừa sướng khiến người cô run rẩy.
“ưhhhhhhh……” Quỳnh Anh cũng thở hổn hển, ngón tay của Long cũng thò thành công vào trong lỗ đít bé nhỏ của cô, lần đầu khai mở hang động thứ hai cực đỉnh hấp dẫn, dục cảm nhanh chóng tràn tới khiến cảm giác đau dần tan biến.
“Sao hả……..tình yêu bé nhỏ của anh……..sướng không……” Long rút nhả ngón tay liên tục vào lỗ đít Quỳnh Anh, nhận thấy cơ thể cô lắc lư như phản ứng lại đủ biết cô bé sướng rồi.
“Hùm……..muốn em cắt không hả……” Hoạt quay lại trừng mắt Long, chưa kịp thoát khỏi mặt dữ khiêu khích thêm Quỳnh Anh, hắn cũng quát thảm rồi.
“Hắc…………anh xin lỗi……” Long nhận ra, nhanh chóng rút tay khỏi lỗ đít khí rít của Quỳnh Anh vớt bao tiếc nuối, hắn khiêng một chân Hoạt lên, sấn tới rồi nhét ngay vào lỗ đít đã giãn ra của Hoạt sau một lúc để cổ trắng bên trong.
“Ưhhhhhh…….nhanh quá……………đít em nứt ra mất…………bạch…….bạch……..bạch…….ưhhhhh……”
Hoạt hổn hển mồm vì kích thích, nước loãng côt trào ra liên tục vì hưng phấn, hông cô cũng tự động nhấp trả lại, nhìn cặp vú nảy tưng tưng trước mặt, Long nhét càng nhanh.
“Xem em còn lắc lư mà còn kêu anh……………hôm nay anh sẽ cho hai lỗ của em uống đầy sữa…..ưhhhhhhh…….bớt quá……….bạch………bạch………” Long sắp tới rồi, lỗ đít không như khe loã lồ mà khí hở hơn nhiều tuy các mép thịt bên trong không co bóp.
“Cho em……..ra trong lỗ em đi……….em muốn có con với anh……” Bỗng nhiên Hoạt nói làm Long sững người, nhìn vào đôi mắt đầy kiên định của cô, Long biết cô nói thật………cậu nhanh chóng rút cục bét bên trong lỗ đít cô rồi nhắm chuẩn khe loã lồ ướt súng đâm vào, Hoạt cũng phối hợp khít gác một chân lên thành bồn tắm để Long tiến vào dễ dàng hơn.
“Em phải sinh cho anh một đứa con gái xinh đẹp như em nhé………..” Long nhét nhanh, hắn không còn kiềm chế nữa, hắn muốn phun toàn bộ tinh dịch vào tử cung cô, ngậm lấy một bầu vú đang lắc lư trước mặt rồi đặt lưỡi lên đầu ti hồng hào, Long gồng sức hết cỡ.
“Hừ………..sinh con gái rồi cũng bị bắt chết thôi………….ưhhhhhhhhh……………..nhớ phải xuất sâu bên trong em nhé…….” Hoạt rên rỉ, hai mắt lờ đờ vì sướng, nếu sinh con gái cô cũng không ngại chết vì nó và Long quan hệ hết như thế nào nó muốn, nhìn Quỳnh Anh hạnh phúc là một ví dụ, chỉ cần sống thoải mái và khiến bản thân sung sướng là được, cần gì phải gò bó mình với những ràng buộc chứ, nghĩ đến thấy Hoạt càng hưng phấn.
“Hắc……….ok tình yêu tốt bụt của anh……….” Long nhét một cú trời giáng lút cán vào sâu bên trong khe loã lồ Hoa, đến lúc đầu rút chậm cửa tử cung hắn mở miệng gồng mình phun tinh dịch vào sâu bên trong.
“Trào ra cả rồi kìa…………hứ……” Nhìn tinh dịch rỉ ra hai mép loã lồ, Hoạt bực mình trừng mắt với Long làm hắn chảy mồ hôi hồi, cô đang đứng nên tinh dịch phải chảy ra chứ, biết là thế nhưng mà Long sao dám cãi.
“Tít nữa anh bơm tiếp mà……..được chưa………” Xoạt nhét bờt mông của Hoa, Long thì thấm vào tai cô, đêm nay hắn còn muốn chơi nữa mà.
…………
Bàn đêm, khi mặt Thảo và Quỳnh Anh đang ngây ngô sau một buổi quan hệ điên cuồng, mép loã lồ hai cô vẫn còn đỏ hồng vì bị giày vò quất sức, Long cùng Hoạt rất phòng khach ngồi, cô đưa cho Long một tập hồ sơ photo rồi ngồi cạnh hắn, tử cung cô cũng đã tràn đầy tinh dịch của Long rồi.
“Đây là………” Đưa mắt nghít hoặc nhìn Hoa, Long nhìn tập hồ sơ trước mặt cảm giác lạ, hình như trong đó chứa những bí mật liên quan đến cậu.
“Là tài liệu em tìm được ở trong kho tư liệu cơ quan………7 năm trước đã có chuyện án về những công ty và việc kinh doanh của gia tộc họ Trần nhưng không hiểu sao 1 năm sau việc điều tra được lệnh dừng lại, có lẽ bọn họ đã tìm đếm các xếp trên cao” Hoạt nhìn Long nói, xã hội ở đâu cũng vậy, bây giờ đồng tiền quyết phố tất cả, việc gì không giải quyết được bằng tiền thì sẽ giải quyết bằng rất nhiều tiền.
“Xoạch……” Mở một tập hồ sơ trước mặt ra, Long nhìn vào những tài liệu mà bên CAT điều tra được từ gia tộc họ Trần, nhìn lướt qua thì việc kinh doanh khá là trong sạch nhưng hắn không tin điều đó.
Bỗng nhiên vài chục phút sau, khi Hoat đã vào ngủ, Long giở đến tài liệu về mười mấy năm trước, hắn bị chút ý tưởng bởi tài liệu về Trần Đình Tuấn, con cả nhà họ Trần và là ‘cha dượng’ hiện nay của hắn.
14 năm trước, Tuấn có mua lại một công ty hóa chất ở ngoại ô thành phố, trong tài liệu có ghi hợp tác với một công ty nào đó ở Trung Quốc, nhưng mà thứ làm Long sững sờ là cái tên của công ty đó, công ty hóa chất Huỳnh Hoàng.
Long vẫn còn nhớ như in cái ngày bớt nói với mình là sẽ đi làm ít hơn ở một công ty, người ta trả lương cao lắm, chỉ cần chuyển này về bố sẽ có tiền mua nhiều áo quần và đồ chơi mới, nhưng mà sau khi đi làm 3 tháng, bố hắn trở về, người gầy nhom và trông khuôn mặt khát tiền tụy, ít lâu sau thì bố mắc bệnh ung thư rồi qua đời. Trong một lần tình cờ, khi mẹ bão lên lấy quần áo bố xuống cho mẹ giặt, Long đã nhìn thấy bố đóng phục mang tên ‘Công ty hóa chất Huỳnh Hoàng’ với cái logo hai chữ H đỏ chót không thể nào quên được.
Nhanh chóng lật thêm vài tờ, Long sững sờ vì chỉ sau 6 tháng mua lại công ty, Tuấn đã bán lại với một cái giá rẻ mạt, không lâu sau thì công ty cũng giải thể……..cảm thấy kỳ lạ, Long chăm chú đọc từng câu từng chữ, và cuối cùng một dòng chữ nhỏ ghi chút kèm theo làm cậu trợn mắt : ‘Có 15 công nhân gửi đơn kiện vì mắc ung thư………cần điều tra thêm…….’
Bỏ tập tài liệu xuống, ngồi tựa ra ghế, Long suy nghĩ, càng ngày cậu càng tin vào một âm mưu hãm hại bố mình từ mười mấy năm trước, Long không tin đây là sự trùng hợp, bố làm ở công ty của Tuấn mắc bệnh ung thư chết rồi sau đó gã xuất hiện lúc gia đình mình gặp khó khăn vì món nợ khổng lồ, tất cả chứng minh Tuấn đã lên kế hoạch để chiếm lấy Xuân một cách toàn nhất, tất cả đều phù hợp.
“Rắc………rắc…….” Bóp chặt nắm tay khiến các khớp xương kêu răng rắc, Long kìm nén nổi đau giữ bên trong mình, nhìn vào căn phòng nơi Hoạt và hai cô bé ngủ, cậu hiểu lúc này đây không chỉ là báo thù mà cậu còn phải có thực lực bảo vệ những người quan trọng với cuộc đời mình, bây giờ cậu vẫn còn quá nhỏ bé với một gia tộc giàu mạnh như vậy, nếu trước đây chỉ đơn thuần là cứu mẹ và giáo huấn những kẻ đã hành hạ hai người một bài học thì giờ đây đã là món nợ máu, Long thề rằng sẽ tự tay bóp cổ tên chó chết để hắn cảm nhận cái chết dần dần trong sợ hãi.
……………………
Hai tuần sau, trong một quán bar, ở căn phòng vip nhất trên tầng cao, Thịnh Đói – ông trùm mới được Boss lớn bổ nhiệm ở quận 5 hôm nay tập hợp đảng anh chị có mặt để bàn luận về việc của Giang và xem ai có thể lên thay vị trí béo bở của hắn.
“Đến giờ vẫn chưa biết đứa nào xử thằng Giang à……” Nhìn quanh đám giang hồ bên dưới một lượt, Thịnh mở giọng ồm ồm lên hỏi, gã ngồi chính giữa, đểng người trần lột hai hình xăm hai cô gái chân dài trần truồng trước ngực, theo giới giang hồ truyền miệng thì đây là hai cô gái yêu đầu tiên của gã, nhưng kinh khủng nhất là gã đã chính tay bóp cổ hai cô đến chết rồi xăm hình hai cô lên thân mình vì muốn hai cô mãi mãi tươi trẻ bên cạnh gã, là một kẻ sát máu nên cái biệt danh Thịnh Đói rất đời từ đó, không phải đói cơm mà là ‘đói máu’, chỉ cần nghe đến tên gã là đám cóc két đã vã ra luôn.
Là một tên tay chân đắc lực dưới trướng Boss, Thịnh về đây chỉ để ổn định cục diện địa bàn quan trọng này vài năm rồi lại trở về nhưng không ngờ Giang lại bị xử khiếm Boss không vui làm cho gã tức giận, mịt mặt tưởng được đi dự lễ cưới với mấy em chân dài rồi ai dè lại phải ở lại bìa ổn cái chỗ chết chán phèo này.
Không có tiếng trả lời, bốn cô có mặt nhìn nhau xem thử có thông tin gì không nhưng mà chỉ là những cái lắc đầu, những tên sát thủ rat tay khát ngọt và xóa mọi dấu vết khiến bốn chúng cũng không lần ra được, cũng có vài tên nghĩ đến Long nhưng mà không có dấu hiệu là hắn xuất hiện tại Sài Gòn và bị đâm vào tim còn sống cũng là quá hiếm.
“Hừm………xem ra bốn nó khát cao tay………..” Sau một hồi không có câu trả lời, Thịnh bực mình nhưng mà chả biết làm sao, hắn cũng đã huy động đàn em thân tín nhưng mà cũng không tìm ra dấu vết gì cả, đã hai tuần công việc mà Giang đang nắm không có người phụ trách nên hôm nay hắn buộc phải mở cuộc họp để kiếm người thay thế.
“Được rồi…………….chuyên đói tính sau…………….bây giờ mọi người xem ai có thể lên thay vị trí của Giang……” Thịnh híp mắt nhìn toàn bộ bốn người dưới, thật sự chỉ cần tên nào đứng ra đầu tiên đề sẽ bị hắn dứt điều tra, đây cũng là cách tìm hung thủ xử lý Giang, phải nói Thịnh cũng khá thông minh.
Ngay lập tức căn phòng trở nên ồn ào, tiếng bàn tán xì xầm phía dưới, vị trí của Giang là khá béo bở, kiếm được rất nhiều tiền nên kẻ nào cũng muốn, nhưng mà nào dễ thế, muốn ngồi vững cần sự ủng hộ của vài nhóm khác vì thế bọn chúng phải kiếm được sự ủng hộ càng nhiều càng tốt.
“Ầm…………được rồi………ai lên đầu tiên……..” Thịnh đập mạnh xuống bàn làm căn phòng im lặng lại, thằng này nhìn thằng khác xem kẻ nào lên đầu tiên.
Đột nhiên một tiếng cười to vang lên làm ai cũng bất ngờ.
“Haha………………..Nực cười……….”
Ai cũng khó hiểu vì sao giữa lúc này thằng này nổi điên lên thế.
Một gã đàn ông bước ra, tiến về phía Thịnh làm tất cả chú ý, nhiều tên nhận ra đó là Hoàng Bén, dân có mặt máu mặt một thời, nghe đồn hắn đang ở nhà chăm mẹ bệnh không ngờ hôm nay phát hiện đến đây.
“Hoàng Bén………..mày định thay vị trí của Giang……….” Thịnh nheo mắt nhìn Hoàng tiến tới, thằng này bị gã đây đọat đến nỗi rửa tay gắt kiếm rõ rồi.
…………
“Hắc hắc……………..vị trí của Giang………….nó có vẻ rất béo bở nhỉ………” Nhìn chằm chằm Thịnh đang ngồi chễm chệ trên ghế, Hoàng cười khinh khỉnh coi thường, mẹ gã đã quá cơn đau, giờ đang sống cuộc sống an nhàn ở miền quê nào đó mà chỉ gã biết nên gã còn gì phải lăn tăn suy nghĩ, bây giờ là những ngày tháng báo đáp ân tình của ‘ông chủ’ mình.
“đ!tt mẹ………..bốn mày làm phân à………” Thịnh đứng phắt dậy, nhìn chằm chằm bốn giang hồ phía dưới, không ngờ gã bây giờ trong mắt chúng không ra gì, có lẽ cuộc sống xáo hoạt bên cạnh Boss làm cho gã quên đi rằng gã đang sống ở đâu, ở đây chả ai quan tâm đến quá khứ mà luôn lấy thực lực hiện tại làm giá trị đo lường chot quyền lực, nắm tay kẻ nào mạnh hơn thì kẻ đó sẽ thống trị.
“Hừ…………phản………mày có tư cách để bốn ta phản?……………ta muốn quyết đấu 1-1 với mày ………….Thịnh Đói……………nhận lời chứ………” Hoàng rút cây mã tấu sáng bóng lên nhìn thằng Thỉnh hé mở to.
Nhìn Hoàng nắm chặt cây mã tấu nhìn mình, Thịnh khẽ run người, đã lâu rồi gã chưa thâm gia một cuộc chiến sinh tử nào, tự nhiên lúc này gã cảm thấy mình đã già đi, quét quanh, ánh mắt của đàn đàn em thân tín làm hắn hiểu cuộc chiến này không thể tránh khỏi nếu hắn còn muốn tồn tại ở cái thế giới này!