35. Chương 35: Chạm trán (1)

Sói Săn Mồi

Chương 35: Chạm trán (1)

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Rầm……….rắc…………” Bức tường xi măng nứt toác vì cú va chạm mạnh, còn vật thể va vào tường chính là cái đầu của một tên nào đó. Đầu hắn nổ bung, bắn những mảnh máu trắng và đỏ tung tóe khắp nơi như pháo hoa ngày Tết.
“À……….từ từ……..từ từ……..có chuyện gì……..mà tôi muốn nói chuyện……….” Một lão mập mạp run rẩy sợ hãi, cố lùi về phía sau nhưng chẳng còn đường thoát vì phía sau là bức tường. Tên bị nện chính là đàn em tin cậy nhất của hắn, còn gã kia chính là Sơn Béo – một tên anh chị trong giới mại dâm, không giỏi đánh nhau nhưng nhanh nhạy trong việc nắm bắt tin tức, chuyện lớn nhỏ gì trong xã hội đen hắn đều biết rõ.
Hôm đó, Sơn đang ngồi trong nhà cùng đàn em đi thu thập thông tin khắp nơi, bỗng nhiên một con quái vật xông vào. Người đàn em vốn có chút bản lĩnh giang hồ, không ngờ bị con quái vật kia giết như giết một con kiến. Sơn sợ đến mức toàn thân run bần bật, ướt đẫm mồ hôi vì hắn nhận ra kẻ đến tìm mình chính là King Kong.
Dưới trướng Siêu Boss có Ngũ Đại Cao Thủ, toàn là những kẻ vô cùng đáng sợ cả về võ công lẫn tính tình. Không ai là kẻ tay không nhuộm máu, và sau khi Boss thống nhất xã hội đen đất Việt, bọn họ không xuất hiện trên giang hồ nữa. Thường thì mỗi cao thủ sẽ phụ trách một vùng đất, nhưng Sài Gòn là nơi quan trọng nhất nên Siêu Boss giao cho người trực tiếp trấn giữ – đó là Đệ Ngũ trong Ngũ Đại Cao Thủ – Hoa Hồng Đen, nữ hoàng duy nhất của xã hội đen Sài Gòn.
Dưới trướng Hoa Hồng Đen là Tam Hùng – Dracula, Thor và King Kong. Chúng là cánh tay đắc lực của bà chủ, sẵn sàng triệt tiêu mọi mối nguy hại ngay từ trong trứng nước. Chỉ cần nghe đến tên chúng, người ta đã sợ đến chết. Nếu phải đối mặt với chúng, tốt nhất bạn nên cầu nguyện cho mình một cái chết êm ái nhất có thể.
………….
“Hắn là thằng nào…………” King Kong không thèm nhìn Sơn đang run rẩy ở góc tường, giọng nói ồm ồm đặc trưng vang lên. Gã được giao nhiệm vụ giải quyết vụ cặp Song Sát bị sát hại, nên tìm đến tên được mệnh danh là Bà tám của xã hội đen Sài Gòn này. Lúc nãy, gã chỉ tóm nhẹ thằng kia nhưng không ngờ hắn yếu đến mức chết ngay lập tức. King Kong tức giận vô cùng – làm sao có thể yếu như vậy chứ? Gã còn chưa ra hết sức cơ mà.
“Tôi……….tôi không biết………..tôi thề………..hu hu……….tôi thề…………”
Sơn cố gắng cầu xin, hắn làm gì biết ai sát hại cặp Song Sát ở quận 5 chứ. Hắn nguyền rủa kẻ đã gây ra chuyện này vì nhờ nó mà giờ phải đối mặt với con quái vật này. Không biết sống qua được đêm nay không.
“Hừ……….có thể mày quên rồi………..để tao giúp mày nhớ………..rắc……….rắc” King Kong bẻ kẽo kẽo bước về phía trước. Nếu Sơn không biết thì chẳng ai biết, nên gã không tin. Hắn nhấc bổng Sơn – một gã nặng trên 100 kg – lên như bỡn, tất nhiên bằng cách nắm cổ áo.
“Đừng……….đừng……….đừng………..khoan……..khoan…….” Bị nắm cổ treo lơ lửng, Sơn vội vàng nói.
“Hử…………” King Kong ngạc nhiên thả gã mập đang hôi hám xuống đất. Sao nhanh thế.
“Khụ……..khụ……….tôi không biết chính xác…………có thể………..có thể đó là…………” Sơn vừa ho vừa nói. Gã sợ nói sai sẽ chết vì tội bịa đặt, nhưng nếu không nói thì cũng chết. Nên hắn quyết định nói theo suy đoán, ít nhất còn kéo dài mạng sống thêm vài ngày.
“Nhanh………..” King Kong gầm lên, gã đã nóng lòng chờ lâu lắm rồi.
“Vâng………..khụ……..có thể đó là Long………..kẻ đã lật đổ Tài gần hai năm trước…………” Sơn run rẩy nói.
“Sao mày biết đó là hắn…………” King Kong nheo mắt hỏi. Thằng này hồi đó chỉ nghe đàn em báo cáo thoáng qua, gã cũng hơi để ý vì nghe nói hắn giỏi đánh nhau, tiếc là còn non kinh nghiệm. Nếu hắn biết đề phòng và phản công lại Giang thì lão đại cũng có thể đưa hắn lên nắm quyền. Chỉ một thử thách nhỏ mà hắn không vượt qua được, làm sao có thể lên làm đại ca chứ.
“Có một thằng bán vé số đêm đó nhìn thấy hai bóng người rời khỏi hẻm nơi Song Sát bị sát hại. Do đêm tối và khoảng cách xa nên thằng đó chỉ nhận ra một tên khá mập………mà…………Long có một đàn em thân tín cũng mập………..vụ này xảy ra ở quận 5………..nên tôi nghĩ…………
Sơn vừa nói vừa nhìn gương mặt lạnh tanh của King Kong trong lo sợ. Gã sợ lập luận của mình sẽ khiến hắn tức giận, nếu không sẽ phải uống rượu với Diêm Vương ngay tức khắc.
“Hừ……….nghe nói hắn bị đâm trúng tim………..nếu hắn không chết mà quay về thì cũng thú vị đấy…………hắc hắc…………..lâu rồi không có đối thủ………..
King Kong quay người bỏ đi, bỏ lại Sơn. Gã tin vào lập luận của mình, giờ phải nhanh chóng tìm ra Long và mong chờ một trận đấu thú vị………tất nhiên là nếu Long đủ mạnh…………
Nhìn bóng lưng khổng lồ cao hơn 2 mét, cơ bắp cuồn cuộn rời đi, Sơn thở phào nhẹ nhõm. May mà thái độ của hắn không hề ương ngạnh hay ngạo mạn, thành thật khai báo nên được tha. Hắn tin thế…………
“Chút nữa phải mua mười bó nhang về đốt cảm ơn tổ tiên phù hộ…………À mà mua thêm vài hình nộm gái đẹp về đốt cho các cụ được ‘thay gió’ nữa chứ…………phù…………
Sơn lẩm bẩm rồi lết đi, thay luôn chiếc quần đã dính máu.
…………
“…….lạc trôi giữa trời……….lạc trôi giữa đời……….” Trong một quán karaoke, Long cười khổ nhìn thằng mập đang quẫy nhiệt tình trước màn hình. Không biết thằng nào đưa cái bài hát này ra để hành hạ mình, nó hát đi hát lại năm lần bài “Lạc Trôi” rồi đấy. Vừa hát vừa lắc lư như vũ công chuyên nghiệp.
“Anh………..uống chút gì đi………” Một cô tiếp viên ngồi cạnh Long nũng nịu lên tiếng. Cô có làn da trắng sữa, khuôn mặt V-line xinh xắn, mũi cao, tóc dài………đôi đùi căng mượt – một trong những tiếp viên VIP được đưa đến phục vụ Long và thằng mập.
Nhìn cô tiếp viên mặc váy ngắn bên cạnh, Long nhìn thấy cả chiếc quần lót màu đỏ bên trong nhưng không hề có chút cảm xúc. Giờ hắn không có hứng thú với sắc dục, chỉ đến đây vì chiều lòng thằng mập. Dù gì, chỉ có nó là người Long có thể tin tưởng.
“…….Một lần nữa nào………” Thằng mập hát xong lại ra hiệu cho cô tiếp viên bấm lại bài “Lạc Trôi” khiến Long uống ly bia suýt trào ra ngoài………….
“Đẹt cụ…………” Thấy thằng mập quá hưng phấn quên mình, Long lặng lẽ chuồn ra cửa hít không khí bên ngoài. Từ sau thề không đi karaoke với thằng này nữa, mẹ nó ít nhất cũng để đại ca mình hát một bài chứ…………
Đi giữa hành lang, Long suy nghĩ về kế hoạch tiếp theo. Hoàng đã bắt đầu ổn định tình hình ở quận 5, chỉ còn mấy mối làm ăn “hàng trắng” chưa xong. Nhưng kho hàng của Thịnh đã nằm trong tay hắn, nên cũng không lo lắm.
“Sao……….mày nói gì………….” Đang chuẩn bị bước vào toilet, Long bị tiếng nói của một gã bên trong thu hút. Chắc lại bàn tán về cô tiếp viên nào xinh.
“Hắc hắc…………tao nói lão Sơn Béo bị King Kong tới tìm………..nghe bảo chuyện Song Sát bị sát hại……….”
Long trợn mắt tỉnh người, hắn áp sát vào tường nghe cuộc trò chuyện. King Kong hắn cũng nghe nói qua, đúng là một gã cực kỳ nguy hiểm. Lần này có thể Siêu Boss đã thực sự tức giận.
“Sao……….King Kong xuất hiện rồi………….thế thằng nào gây ra chuyện này gặp xui rồi………….Sơn Béo có biết là ai làm không…………” Gã còn lại hỏi.
“Không………..tao cũng không biết………..nhưng King Kong đã ra lệnh cho đàn em các quận khác và cả quận 5 tìm một người………..là kẻ đã biến mất gần hai năm trước………..chỉ có bọn trung thành với Boss mới biết chuyện này……….”
Giới xã hội đen không phải ai cũng trung thành với Boss. Luôn có kẻ không phục nhưng cam chịu vì thực lực không đủ. Tuy nhiên, số lượng thành viên trung thành với Boss lúc nào cũng đông đảo vì còn gì bằng dựa vào cái ô lớn như thế để kiếm sống.
“Hử…………..vậy sao mày biết………….đừng nói là mày lên làm đại ca rồi đấy nhé……..haha….” Thằng kia châm chọc bạn mình.
“Hừ………………tao nghe đại ca tao nói lúc say rượu………………đợi đại ca tao về già thì tao sẽ lên thay…………mịa……..” Thằng kia trợn mắt bạn mình.
………….
Bỏ qua cuộc nói chuyện tiếp theo, Long rời đi. Không ngờ bọn chúng có thể phát hiện ra hắn nhanh như vậy. Việc giải quyết dùm Hoàng vài tên không phục để hắn nhanh chóng nắm trọn địa bàn khiến hắn không còn nhiều thời gian.
…………
“Lạc trôi giữa đời……….Ôhhhhh Ôhhhhh………..” Thằng mập vẫn tiếp tục phiêu trong bài hát, bỏ qua hai cô tiếp viên đã ngất xỉu vì nhạc quá hay đang nằm bất tỉnh trên ghế. Thật là khủng khiếp.
“Lạc trôi mẹ gì nữa………mập………đi thôi…………” Long mở cửa hét to, không còn nhiều thời gian…………
“Cho em hát thêm một lần nữa……….” Thằng mập không chịu buông mic cầu xin Long.
“Đi………..nhanh…………” Long hắng giọng.
“Một lần nữa thôi……….”
“Đi…………
“Nửa bài nhé………..”
“Đ!t cụ……..có đi không…………”
“Hai câu……hai câu thôi anh……….”
“Mày ở đó mà hát luôn đi………..
“Ây………..Lạccccccccc trôiiiiiiiiiiiiiiiiii” Thằng mập cố gắng hát hai từ cuối rồi chạy theo Long.