Sói Săn Mồi
Chương 46: Kẻ Sát Nhân Bất Tử
Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Haha………..mọi người mau mau đặt cược………..chỉ còn 20 phút nữa trận đấu của Kẻ khiêu chiến và Sứ Giả Thần Chết – Kẻ Sát Nhân Bất Tử sẽ bắt đầu.” Gã trọng tài kiêm MC của đấu trường hét to hết cỡ vào chiếc micro, nhưng dường như không cần thiết vì mọi người đã cầm chắc trên tay những tấm vé đặt cược, mắt dán chặt vào sàn đấu như muốn thời gian trôi nhanh hơn nữa.
“Thật là hồi hộp………..lâu lắm rồi tôi mới được xem Hủy Diệt Đấu Sĩ ra tay. Lần gần đây nhất chắc là 7 năm trước rồi.” Một ông trung niên nói với vợ bên cạnh, nghe tin trận đấu hôm nay, cả hai không tiếc tiền bỏ ra mua bằng được hai tấm vé vào đấu trường.
“Anh………lần này anh chắc chắn không………chúng ta đã bỏ ra 35 triệu đô để cá cược đấy………nếu……..” Bà vợ giọng run run.
“Thôi……..không có chuyện lỡ gì đâu………bà chưa biết sức mạnh của Hủy Diệt Đấu Sĩ thế nào nên mới nói thế. Chờ tý nữa bà chỉ việc đếm tiền thôi………haha.” Ông chồng cười to, tin chắc 100% mình sẽ thắng, tỷ lệ cá cược 1-1 càng khiến hắn hưng phấn hơn.
“Ừm………” Thấy chồng vững tâm, bà vợ cũng yên lòng phần nào, có thêm 35 triệu đô, bà tha hồ tắm sữa dê, bao nhiêu gã trai sẽ phải ngưỡng mộ.
Không chỉ ông chồng hy vọng vào trận đấu này, rất nhiều quý ông, quý bà khác cũng nắm chặt tấm vé, ai cũng đặt từ một nửa đến toàn bộ tài sản. Đa phần đều cược cho Hủy Diệt Đấu Sĩ. Kẻ khiêu chiến mạnh thật, nhưng trong thâm tâm họ, sức mạnh của Hủy Diệt Đấu Sĩ đã trở thành huyền thoại.
……
“E hèm…………mọi người chú ý………..Đấu trường đóng cửa nhận cược, trận đấu giữa Kẻ Khiêu Chiến và Sứ Giả Thần Chết sắp bắt đầu………mời hai đấu sĩ bước lên sàn.” Lão trọng tài trịnh trọng tuyên bố và tôn kính mời hai đấu sĩ bước ra. Ở đâu cũng vậy, kẻ có thực lực sẽ được tôn trọng.
“Cạch……..cạch……….” Tiếng cửa kéo vang lên, cửa bên trái là chàng thanh niên – Kẻ khiêu chiến, người trần, quần thể dục đen, vẻ lạnh lùng và cương nghị trên khuôn mặt còn chút non nớt khiến mọi người tò mò, một thanh niên trẻ sao có thể biến thành con người như vậy.
“Hít………..” Chỉ vài giây sau, tất cả khán giả đều thở hổn hển khi nhìn kẻ bước ra từ cánh cửa bên phải. Hắn mặc toàn đồ đen, lạnh lẽo vô cùng. Điều khiến người ta rùng mình là khuôn mặt không giống con người chút nào – khuôn mặt của quỷ dữ với hai lỗ mũi bị gọt sạch, không mi mắt, không lông mày, không tóc. Đôi mắt hắn càng đáng sợ khi không có lòng trắng, chỉ là màu đen chết chóc. Hắn chính là Sứ Giả Thần Chết – Hủy Diệt Đấu Sĩ xếp thứ 2.
Nhìn đối thủ, Long cảm thấy rùng mình trước ánh mắt sắc lạnh của gã. Hắn nắm chặt nắm đấm, gạt bỏ mọi suy nghĩ vẩn vơ để tập trung vào trận đấu. Chỉ cần lơ là một giây, hắn sẽ chết.
“Hai đấu sĩ đã sẵn sàng………tôi tuyên bố trận đấu bắt đầu………” Lão trọng tài bị không khí trầm trọng và sát khí làm lạnh cả gáy, vội tuyên bố rồi chuồn ra xa. Lão biết lồng đấu đã được gia cố thêm vì trận đấu đặc biệt, nhưng vẫn nguy hiểm. Không chỉ lão, rất nhiều người cũng giữ khoảng cách, thậm chí trốn xa rồi nhìn qua ống nhòm. Đúng là càng giàu càng sợ chết.
“Xoẹt……….” Sứ Giả Thần Chết ra tay trước, vũ khí của hắn là một lưỡi liềm dài nửa mét, đuôi gắn dây xích cuốn quanh cánh tay phải. Hắn đã tích lực, ném mạnh lưỡi liềm về phía Long với tốc độ xé gió.
“Xùy………..xùy………hấp………” Lưỡi liềm tới nhanh, Long tự tin với khí công nhưng không dại mà đem thân ra đỡ. Hắn lách người nhẹ qua một bên, đạp mạnh vào khung lồng lấy đà bay tới chỗ đối thủ.
Đang lao tới, Long nhíu mày khi thấy khóe miệng tên Sứ Giả cong lên như khinh thường. Bỗng nhiên, Long biến sắc mặt – trúng kế rồi.
“Khặt…………..xùy………..xùy……………” Lưỡi liềm đang lao tới thì bị tên Sứ Giả giật mạnh về hướng Long đang lao tới. Hắn cũng rút thêm một con dao nhỏ từ bên hông ném mạnh về phía Long, tạo thành thế gọng kìm.
“Mịa…………..lỡ rồi……….” Muốn né cũng không kịp, Long vận khí công kháng hai thứ vũ khí trước và sau.
“Xịch…………..xịch………hấp………” Lưỡi liềm cắt qua vai Long rồi bị Sứ Giả kéo về, con dao đâm vào ngực hắn tầm nửa phân rồi dừng lại.
“Hừ……….” Cảm nhận hơi nhức từ vai và ngực, Long không còn cách nào mà lui về sau vì đã mất thế công. Hắn nhìn chằm chằm vào Sứ Giả, kinh hãi vì dù đã vận khí công nhưng vẫn không thể chống lại vũ khí của đối phương hoàn toàn. Nếu không đột phá từ trận đấu trước, hắn tin mình đã mất một cánh tay và con dao kia đã đâm thẳng vào nội tạng.
“Máu mày ngon lắm………” Sứ Giả mỉm cười, liếm máu của Long đọng lại trên lưỡi liềm. Thằng nhóc này làm hắn thấy thú vị, lưỡi liềm và con dao không thể hạ gục Long cũng khiến hắn không bất ngờ. Hắn đã xem kĩ những trận đấu trước của Long. Thằng này có lẽ luyện một môn võ nào đó làm tăng sức mạnh cơ thể đến mức đáng sợ.
“Thằng chó………..tao sẽ uống sạch máu mày………” Long phẫn nộ, bị đối thủ khinh thường nên nổi điên.
“Xoạt………xoạt………xoạt………..Chết con mịa mày đi………” Vận toàn bộ khí lực, Long nhào tới ba bước dài lấy đà, nhảy lên tung cú đá cực mạnh hướng tới mặt Sứ Giả.
“Hắc……..nhãi ranh………” Cười lạnh, Sứ Giả lách người qua một phía, xoay mạnh lưỡi liềm trong tay ném mạnh về phía chân Long trên không.
“Rầm………..rắc………rắc………” Khoảng cách quá xa, Sứ Giả dễ dàng lường trước được đòn của đối thủ. Cú đá của Long chỉ làm vỡ một mảng lớn của lồng đấu, khán giả phải lùi xa hơn.
“Kịch……..roẹt………..roẹt………..” Lưỡi liềm tới trước khi Long rút chân ra, cắt ống quần hắn thành từng mảnh nhỏ. Lớp da bên ngoài cũng bị cắt rướm máu.
“Hắc…………mày làm tao thất vọng………” Không chần chừ, Sứ Giả kéo mạnh dây xích, lần đầu tiên Long rơi vào hoàn cảnh này. Hắn bị lôi đi như một món đồ chơi.
“Xoạt………………vù……….vù…………rầm………….rầm…………” Vận lực lên cánh tay, Sứ Giả kéo mạnh Long quay vòng rồi hướng về thành lồng nện xuống.
“Rầm……….rầm……………rầm………..phụt……….” Hơn chục cú đập liên tiếp, Long không chịu nổi, phun ra một ngụm máu. Khí công không phải vô hạn, hắn cảm thấy khí lực trôi đi nhanh chóng, cơ thể ê ẩm khắp nơi.
“…….Vù…………….vù……………Chết đi nhãi con……………….” Do cú đá của Long, thành lồng bị bẻ gãy, mấy thanh sắt thép lởm chởm. Quay Long vù vù trên không lấy đà lần cuối, Sứ Giả quăng mạnh hắn vào đó.
“Gàoooooooooooooo……….” Đau đớn, tủi nhục, Long gào lên phát tiết cơn giận. Lần nữa hắn chịu thua trước những kẻ công kích từ xa, không thể áp sát mà chỉ chịu đòn. Gồng hết sức, Long cong người nắm chặt dây xích dưới chân giật mạnh theo bản năng.
“Rặc……………….xùy……………rầm………….rầm…………” Bị Long kéo ngược lại bất ngờ, Sứ Giả cũng mất đà, cả hai bay thẳng đến thành lồng như đạn pháo.
“Phụt………..” Va chạm quá mạnh, Sứ Giả lảo đảo đứng dậy, phun ra mấy búng máu lớn cùng mảnh vụn nội tạng. Hắn biết mình không sống nổi. Nếu Long xuống sức, hắn chắc chắn đã chết sau cú đấm đó.
“Mịa…………vẫn không chết………..” Long gục xuống, thở hổn hển cố gắng lấy lại chút khí lực. Nhìn đối thủ ở đằng xa vẫn gượng dậy, hắn không cam lòng. Nếu sức hắn mạnh hơn một chút, trận đấu đã kết thúc rồi.
“Khá…………khá lắm…………..làm tao bứt đến mức này………..phụt……..” Không kìm được, Sứ Giả lại thổ huyết vì nội thương. Hắn cảm nhận sự sống kết thúc, nhìn Long với ánh mắt căm thù vô tận, móc trong túi áo ra một quả cầu màu đen.
“Xoạt……….xoạt……………hắc hắc………….cùng tao qua bên kia………chúng ta lại đấu với nhau……….” Nhịn cơn đau, Sứ Giả điên cuồng rút chốt nhỏ trong quả cầu rồi lao tới người Long.
……
“Lùi………….đó là bom……….” Bỗng nhiên, phía khán giả có người gào lên khiến mọi người bừng tỉnh. Cảnh tượng hỗn loạn, người người dẫm đạp nhau chạy về phía sau.
Trong lòng đấu, Long nhìn quả cầu màu đen, nuốt nước miếng. Thằng này quá điên cuồng rồi, muốn trốn cũng không kịp. Bỗng nhiên mắt hắn sáng lên – vẫn còn một cách.
“Xoạt…….xoạt………….chết……..chết…………….chết đi…………” Chỉ còn 2 bước nữa tới chỗ Long, Sứ Giả cố lết chân, cơn đau dữ dội bên trong khiến hắn sắp chịu không nổi. Hắn loạng choáng, sắp ngã.
“Mày chết một mình đi………ĐCMMMMM thằng điên.” Long vùng lên, hết sức thì sao, mệt mỏi thì sao. Trước cái chết, hắn bỏ qua mọi cảm giác, mọi đau đớn, vận dụng toàn bộ sức mạnh còn lại nhào tới giật mạnh quả bom.
“Rầm……………rắc………..rắc………..ầm…….” Quả bom như đạn pháo phá tung khoang miệng Sứ Giả, Long dập thẳng xuống kéo luôn đầu hắn xuống sàn. Đầu gã nổ tung như pháo bông hai màu trắng và đỏ, Long lăn người ra sau rồi bất tỉnh.
“BÙMMMMMMMMMMM………răng…………..rắc.” Bom nổ, từ cái lỗ bốc khói nghi ngút, xung quanh là những vết rạn bê tông. Ai nhìn vào sẽ hết hồn vì găm chặt trong xi măng là những mảnh kim loại sắc bén. Nếu bom nổ trong không khí, sức sát thương sẽ khủng khiếp. Đòn này của Sứ Giả quả là độc.
Cuối cùng, Kẻ khiêu chiến đã thắng!