50. Chương 50: Kết cục của đại gia (1)

Sói Săn Mồi

Chương 50: Kết cục của đại gia (1)

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Cộc… cộc… cộc…”
Tại căn phòng của lão Kim, giờ chỉ còn vang vọng những tiếng gõ nhẹ của ngón tay lên mặt bàn, như thể cố gắng xoa dịu đi sự căng thẳng kinh hoàng đang bóp nghẹt trái tim ông. Lão không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng linh tính mách bảo rằng một mối nguy hiểm khủng khiếp đang đến gần. Cơn đột nguy hiểm sắp sửa ập đến với lão, nhưng lão hoàn toàn bất lực. Lão đang ở nơi an toàn nhất rồi, hơn 5 vệ sĩ tinh nhuệ nhất từ nước ngoài và 20 võ sĩ giang hồ được lão thuê đang canh gác nghiêm ngặt xung quanh khu nhà, bao quanh là hệ thống camera an ninh hiện đại. Lão không còn nơi nào để chạy nữa.
“Cạch… cạch… rè… rè…”
Bỗng nhiên, toàn bộ màn hình camera tắt ngúm, khiến lão Kim giật mình hoảng hốt. Lão vội vàng lấy chiếc điện thoại vàng sang trọng trên bàn, quay số khẩn cấp nhưng mồ hôi đã ướt đẫm cả người.
“Tít… tít… alo…”
Tiếng chuông điện thoại vang lên, bên kia đầu dây là giọng khàn khàn của viên cảnh sát Cảnh:
“Alo… anh Cảnh… tôi là Hoàng Kim đây… xin phép anh phá hủy một đội cảnh sát quanh nhà tôi được không… tôi nghi ngờ có trộm…”
“Trộm…Kim… cậu không biết chứ? Chẳng lẽ tôi còn không rõ sự thật của anh hay sao mà dám gọi tôi vào lúc trời chưa sáng như vậy? Anh suýt nữa làm tôi mất mạng rồi!” Lão Cảnh gào thét trong điện thoại, hô hoán cùng em gái trong nhà ba lần liên tục khiến lão Kim choáng váng, giờ vẫn còn bị rung chuyển bởi cú sốc.
“Ặc… anh Cảnh… tôi không có ý đó… tôi nói thật đấy… giúp tôi lần này… tôi hứa sẽ báo đáp anh đầy đủ…” Lão Kim nói gấp.
“Này… bây giờ trời chưa sáng mà tôi lại cảnh giác suốt đêm… nếu đến mà không có chuyện gì thì tôi ăn nói với cấp dưới làm sao đây… thôi… khoảng nửa tiếng nữa tôi sẽ phái hai người đến xem xét… có chuyện gì thì một đội sẽ đến sau… thế nhé… tít… tít” Lão Cảnh không đợi phản ứng, điện thoại đã cúp máy. Lão Kim vừa định gọi cấp dưới thì đột nhiên một cánh tay thon dài từ trong bóng tối xông ra, khoá chặt lấy cổ lão Kim khiến lão run rẩy vì sung sướng.
“Hắc hắc… bảo bối của anh… muốn nữa sao… hôm nay anh liều mạng này cũng phải chờ nát bí mật mới được… phốc…” Lão Cảnh lập tức quăng lão Kim nhào sang một bên, vứt phăng điện thoại đi rồi rút súng lục ổ quay ra, bắn thẳng vào bóng tối ba phát liên tục.
“Rè… rè…” Tiếng chuông camera vẫn vang vọng trong phòng, lão Kim run rẩy sợ hãi, mong sao lão Cảnh đến nhanh hơn. Nhưng lão đã nhầm, chẳng ai có thể cứu lão khỏi số phận này.
“Tít tít… tít tít…” Chuông điện thoại reo liên tục, lão Kim vội vàng nhấc máy.
“Alo… việc sao rồi?” Lão Kim hấp tấp hỏi.
“Ông… ông chủ… trốn… trốn đi… phập… tít… tít…” Lão Kim đứng như trời trồng, hai mắt trợn tròn, mồ hôi lạnh sau gáy ứa ra. Đó là giọng của Linh – trưởng tổ bảo vệ bí mật của căn biệt thự.
“Bộp… xoạt… xoạt…” Chiếc điện thoại Vertu đắt tiền rơi xuống sàn, lão Kim run rẩy lắm, vừa định tìm một thứ gì đó.
“Nhanh… nhanh…” Không thể giữ bình tĩnh được nữa, lão Kim điên cuồng chạy quanh phòng, lôi tất cả mọi thứ trong ngăn kéo ra, cuối cùng cũng tìm được khẩu súng lục ổ xoay. Lão thở phào nhẹ nhõm rồi nắm chặt nó trên tay, tim vẫn đập thình thịch.
Trong lúc lão Kim đang chìm đắm trong nỗi sợ hãi tột độ thì ở tầng dưới, trong căn phòng kín, lão vẫn diễn ra một màn dâm dương vô cùng.
“Bạch… bạch… hơ… hơ… sướng quá… đâm nát loạn em đi anh yêu… bạch… bạch… hơ… ưhhhhhh… ưhhhhh…” Trên chiếc giường lớn, một ả đàn bà bò trên giường, nâng cao mông trắng nõn của mình hết cỡ để Thành nhập không ngừng.
“Hử… nếu còn muốn cặc của anh đi! Xưng hô cho đàng hoàng… hự…” Thành gằn giọng rồi thúc mạnh một phát vào bên trong khe lõm không được bó lắm bên dưới.
“Ahhhhhhh… vâng… chủ nhân… xin hãy ban phát chút tình dục… hãy để khe lõm và lỗ hậu của nốt tít được hầu hạt cặc của ngài… bạch… bạch… jjjjjj… hơ… sướng quá… con trai yếu đuối của mẹ…” Mụ đàn bà tiếp tục rên rỉ, hai mông ép mạnh về phía sau và hông lắc lư phối hợp với Thành, không thể tin nổi đây là mẹ của gã, cao quý phu nhân Thảo Uyên, giờ đây đang bò như một con chó cái để cưỡng ép mình đóng vai trò người hầu gái.
“Haha… hôm nay là kết thúc của ngươi rồi… bạch… bạch…” Thành hưng phấn nắm bắt nhanh, chơi trò chủ nhân nô lệ khiến hắn không ít hứng thú.
“Bạch… bạch… hừ… hừ… đến… đến…” Thành cong người, hắn đứng sau đẩy cặc vào sâu hết cỡ rồi rung mình phóng tinh dịch thẳng vào chính nơi mà hai mươi năm trước đã làm hắn như vậy.
“Thoải mái… nghĩ một lúc rồi tiếp… bẹp… tít nữa chơi trò xet cút kít… hôm nay tử cung của mẹ phải chứa đầy tinh dịch của con mới được…” Vỗ cái mông tròn trước mặt, Thành cười nói.
“RẦM…” Đột nhiên tiếng động mạnh khiến Thành và mẹ giật mình, cánh cửa phòng bị một lực cực mạnh đánh nát cả khung cửa bay vào trong.
“Ai… ai…” Thành sợ hãi quá la lớn tìm người cứu.
“Haha… chúng ta lại gặp nhau…” Một thân hình mập mạp bước vào khiến Thành trợn tròn mắt kinh hãi, sao hắn có thể quên được gã hung ác đã hành hạ mình ở club, chính là thằng mập.
“Mày… sao mày dám đến đây… mày biết chỗ này là đâu không?” Thành biết chuyện xảy ra rồi nhưng vẫn cứng miệng, phút nhỉn Thảo Uyên cao quý thì run lẩy bẩy kéo chặt cái chăn che kín thân thể mình, không xong rồi.
“Hắc… ta nghĩ mày nên dành khít lực để sống ít phút nữa thì hơn… lên… kéo nó đi… át cả con mụ kia nữa…” Thằng mập không kiên nhẫn đáp khẩu với Thành, hắn ra lệnh cho đám em, ngay lập tức có 3 tên tiến tới chiếc giường lớn.
“Cút… bọn mày dám động vào tao thì chặt tao lộn xương… cút… bốp… bốp… bốp…” Thấy bọn sát thủ tiến tới, Thành gào lên nhưng đáy lưng hắn là những cú đấm thẳng vào mắt và mặt hắn, chỉ ít phút sau hắn bị lôi như một con chó chết ra ngoài, Thảo Uyên thì khát nước hơn khi được buộc đi với cái chăn quấn quanh người.
…………
“RẦM…”
“RẦM…”
Từng cánh cửa của biệt thự đều bị công phá, bên trong người đều bị lôi ra ngoài, cứ thế tầng tầng lớp lớp, một tầng lại một tầng.
“Bộp… bộp…” Chỉ còn căn phòng cuối cùng trên tầng cao nhất, chính là phòng của lão Kim, thằng mập dẫn đầu 7 tên đàn em bước tới với khuôn mặt dữ tợn, đêm nay hắn với đại ca suất nữa thì không còn nhìn thấy ánh sáng nữa, nhưng thằng cờt hót ở trong chính là kẻ kết bầy trò.
“……… đập không anh?” Với thằng đàn em thấy cánh cửa sơn mặt vàng tốt mạt quay lại hỏi thằng mập.
“Đập… có nạm kim cương cũng phải đập…” Thằng mập gào lên.
“Rầm… rầm…” Biết thằng này đêm nay gặp chuyện giờ còn tức giận nên chúng nhanh chóng cầm búa tạ phang vào cánh cửa tráng chỗ khiến mập nổi nóng lẫn sang mình.
“Phực… ầm…” Sau vài chục cú đấm giáng, cánh cửa bằng gỗ quý rớt cuốn không chịu nổi sức mạnh bị đập nát vụn, ngay lập tức thằng mập dẫn đàn em bước vào, nhìn quanh căn phòng sang trọng bày biện nhiều đồ vật quý hiếm khiến hai mắt hắn sáng lên, thằng này cũng quát giàu có rồi.
“Đứng… đứng lại… bọn mày mặt tớ đây thì tao bắn chết…” Nấp dưới gầm bàn, lão Kim dơ súng run rẩy trong tay dọa, khuôn mặt lão trắng bệch vì sợ, cả người run lẩy bẩy như giật kinh phong.
“Đù… cớ chở súng luôn… mày mặt dám chĩa nó vào tao một lần nữa có tin tao chết chặt đầu mày tại chỗ không?” Thằng mập hăm dọa, hắn cũng chẳng sợ khẩu súng trên tay lão, nhìn bàn tay đang run rẩy vì sợ thét kinh, chắc bắn hết đạn cũng không làm hắn mất đi chút sợ hãi nào.
Lão Kim nghe thấy thằng mập dọa thì càng run hơn, mồ hôi tuôn ra đêm nay có lẽ nhiều hơn cả đời lão cộng lại mất.
“Chặt đầu nó cho tao… bộp” Đang lúc này thằng mập hé môi cười khiến lão Kim giật bắn người đánh rơi khẩu súng, ngay lập tức có 2 tên tiến nhanh tới chộp lấy lão.
“Đừng… đừng giết tôi… tôi có nhiều… nhiều tiền lắm…” Lão Kim vừa khóc vừa cầu xin, lão sợ chết lắm.
“Bốp… để dành hơi mà tít nữa nói với đại ca… mong là một miệng mày có thể làm cho anh ấy có thể chó mặt này… haha” Thằng mập cho lão Kim một bạt tai rồi lạnh lùng cho đàn em đưa lão xuống lầu, còn hắn với vài tên bắt đầu lục lọi tận sơn bên trong căn phòng, mở đến miệng rồi không ăn hột nào mà chỉ ngửi sao.
………
Nửa tiếng sau, toàn bộ giặc đỉnh lão Kim gặp bảy người cùng một cô em chân dài xinh đẹp bị trói tập trung ở đại sảnh đợi Hoàng cùng Sói đến, những người còn lại ở trong biệt thự đều đã biến thành vong hồn hết rồi.
“Thành… đồ súc sinh… còn bà… đồ đàn bà lăng loàn… hai người… hai người…” Nhìn thấy thằng con trai trần như nhộng cùng một vợ chỉ quấn một cái khăn trên người, lão Kim giận dữ chửi rủa, không ngờ sau lưng lão chúng lại làm trò đòi bạt bội ấy.
“Ông im đi… đừng tưởng tôi không biết ông có bao nhiêu bồ nhí… nào là thư ký… nào là diễn viên ca sĩ… đến cả bọn gái của con trai ông mà ông cũng không tha… ông mới chính là súc sinh…” Thảo Uyên quay lại chửi chồng, hôm nay một cũng chẳng còn mặt mũi nào nữa, sợ gì mà không nói.
“Hắc hắc… ba à… chuyện của ba với cô út ba tưởng không biết sao… tính ra thì ba cũng giống như con thôi mà…” Thành cười khinh bỉ nói với lão Kim.
“Mẹ con các người… được… được…” Lão Kim giận đến mặt mày tím tái nhưng không phản bác được, chính lão cũng như thất bại cách gì đó dạy bảo hai người đây.