Sói Săn Mồi
Chương 55: Đội Điều Tra Đặc Nhiệm
Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Rầm………………..các anh nói như thế này là thế nào………….” Trong cuộc họp thường trực của Công An thành phố, lão Cảnh đập mạnh tay lên bàn, trừng mắt nhìn trưởng Công An các quận. Mấy tuần nay, Sài Gòn chẳng khác gì bãi chiến trường, ngày nào cũng có vài tay anh chị cùng đàn em bị xử lí—lúc thì trước cửa quán ăn, lúc thì ngay trong bàn nhậu, thậm chí là trên giường ngủ. Thật ra hắn biết ai là thủ phạm, nhưng cũng phải thể hiện để chứng tỏ mình vô can, đồng thời đổ trách nhiệm cho cấp dưới. Một mũi tên trúng hai con chim, sao lại không dùng chứ.
“Chúng tôi đã điều tra…………..đó là một thế lực mới nổi…………..chúng đều là những kẻ khát máu tàn bạo…………………..địa bàn các quận đều đã nằm trong tay chúng………….” Một thiếu tá Công An đứng dậy báo cáo.
“Mẹ…………………điều tra mà anh nói chỉ là phỏng đoán……………..tôi cần bằng chứng……………bằng chứng đâu……………” Lão Cảnh gào lên, áp lực dồn nén mấy ngày nay khiến hắn tức giận vô cùng. Bên trên liên tục gọi điện hỏi tình hình, kèm theo những lời trách móc nặng nề, khiến lão không dám đi chơi với bồ nhí, giờ lại chuyển giận lên đầu đàn em.
“Tôi đề nghị lập một đội điều tra đặc biệt, bí mật và tinh nhuệ để xử lí những kẻ này…………….” Một viên trung tá đứng dậy đề xuất.
“Hừ…………………không cần các anh lo……………..bây giờ mỗi người hãy lo quản lí địa phương mình……………..bên trên vừa cử một đội điều tra tới…………….họ sẽ phụ trách vụ này…………yêu cầu của họ các anh phải tuyệt đối tuân thủ” Lão Cảnh trừng mắt quát, hắn cũng bực bội vì chuyện này lão không hề được báo trước. Đến khi mọi chuyện xảy ra, lão mới được biết, xem ra bên trên đã bắt đầu nghi ngờ lão.
…..
Giữa cái nắng gay gắt, ở một căn nhà cấp 4 bình thường ở ngoại ô thành phố, hàng chục người đang tụ tập. Bên trong, căn phòng vốn đơn giản giờ chất đầy hồ sơ và máy móc.
“Thưa trung tá……đây là những tài liệu mới nhất……….” Một gã đàn ông cầm tập hồ sơ đưa tới cho nữ trung tá đang ngồi chính giữa, cốc nước mát trên tay.
“Hửm………..gì vậy……….” Nữ trung tá lạnh lùng nhận tập hồ sơ, chưa vội xem mà lên tiếng hỏi.
“Là vài tư liệu về Sói mà chúng ta thu thập được, có thông tin hắn đã ra vào ‘nơi đó’” Gã đứng nghiêm báo cáo.
“Được rồi……….” Nhìn chằm chằm tập hồ sơ, nữ nhân nhíu chặt lông mày. Nếu tin hắn dính tới Đấu Trường được chứng minh và cấp trên biết, việc điều tra này phải dừng lại. Có những thứ chính quyền không thể động vào được……..cắn chặt môi gợi cảm, cô không tin một tên trẻ tuổi như thế có thể dính líu tới nơi đó, có chăng chỉ là khách chơi.
Ở bàn cách đó vài mét, có tiếng thì thầm sau khi nghe báo cáo.
“Này…………..việc này liên quan đến chỗ đó thì chẳng phải chúng ta nên dừng lại sao……..” Một sĩ quan thì thầm hỏi đồng đội.
“Suỵt……….trung tá vẫn chưa ra lệnh thì tốt nhất tiếp tục………….đừng để cô ấy nghe được khiến cô ấy không vui…………” Tên kia liếc mắt qua nữ trung tá rồi gắt nhẹ, dù là đàn ông hắn cũng không thể không sợ và kính trọng nữ nhân ngồi đằng kia.
Nữ trung tá Trương Kim Hiền – 28 tuổi, đứng đầu tổ điều tra. Không ai biết hồ sơ của cô đã bị xóa sạch, nhưng có tin đồn cô mới 10 tuổi đã được chọn vào lực lượng tình báo. 15 tuổi, cô tham gia nhiệm vụ ở phương Tây. Mười năm sau, cô đào thoát về nước sau khi đánh cắp tài liệu tuyệt mật về hệ thống tên lửa—cô là người sống sót duy nhất trong 50 chiến sĩ tình báo của chiến dịch ấy.
Tuổi đời còn trẻ, Hiền chỉ mới thăng quân hàm trung tá, nhưng được các quân nhân tuyệt đối kính trọng. Không ít người thầm yêu cô vì vẻ đẹp mỹ lệ, khí chất lạnh lùng cùng đôi mắt tuyệt mĩ. Ông trời còn ban cho cô thân hình nóng bỏng—mông cong, eo thon, đùi săn chắc cùng hai bầu vú ngạo nghễ dù bị nịt chặt, khiến đàn ông không khỏi rung động mỗi lần tiếp xúc.
…..
Không hề biết có một đội điều tra đặc biệt đang nhằm tới mình, Long hôm nay tổ chức tiệc nhỏ ăn mừng sáng tạo thành công tuyệt kỹ Hấp Tinh Đại Pháp.
“Hắc hắc…………..chúc mừng đại ca………………….” Thằng mập cầm ly bia to gấp đôi bình thường nâng cốc hô to, Hoàng cùng đàn em đứng dậy chúc mừng.
“Chúc mừng đại ca……”
“Chúc mừng lão đại………”
…..
Tiếng chúc mừng làm đại sảnh rùng mình. Dù không biết lí do, đàn em vẫn nâng ly lên uống.
“Ha ha…………..được rồi…………..” Long cười ha hả, nâng ly cối nốc cạn. Người ta uống bia, hắn uống rượu—tu luyện khí công giúp hắn giữ thanh tĩnh dù uống bao nhiêu, nhưng hắn cảm thấy rượu hợp với mình hơn.
“Anh yêu…………..em cũng có món quà cho anh đó……….” Thanh Tuyền ngồi bên cạnh, diện váy trắng xinh xắn, cười nói. Bên cạnh Long, cô như người vợ nhỏ, gặp thức ăn là lau miệng, rót rượu……
“Hử………………..là gì thế…………..” Long tò mò.
“Bí mật………………..đảm bảo anh sẽ thích…………..” Thanh Tuyền cười bí hiểm khiến Long càng tò mò.
“Rù……………rù……………” Đột nhiên điện thoại rung. Long uống sạch ly rượu, bước ra ban công. Chỉ những người quan trọng mới biết số này, và họ chỉ gọi khi việc hệ trọng.
“Alo……….tôi đây…………..” Long trả lời.
“Cậu Long………….là tôi…………..” Bất ngờ, đầu dây bên kia là lão Cảnh, trưởng Công An thành phố.
“Có chuyện gì sao?…………..” Long lấy làm lạ. Lão già này sao phải gọi mình chứ. Trong thành phố này, chuyện gì lão không làm được. Sau khi hạ lão Kim, Long biết mối quan hệ giữa lão Kim và lão Cảnh, hắn liền cho Hoàng móc nối với lão Cảnh để chuyện làm ăn trong thành phố êm xuôi. Xã hội đen và Công An đã bắt tay nhau từ lâu, dù không bao giờ công khai.
Ở bất cứ nơi đâu, Công An cần xã hội đen và xã hội đen cũng cần Công An—tất nhiên là nói chuyện chóp bu chứ không phải đàn em đầu đường xó chợ. Không bên nào có thể diệt trừ bên nào vì bản tính con người là thế. Hạ kẻ này thì kẻ khác sẽ thế chỗ. Vì thế, tốt nhất là hợp tác đôi bên. Công An lờ đi chuyện xã hội đen làm ăn, đổi lại nhận được bảo đảm an ninh trật tự cùng khoản tiền nhỏ cho gái gú, rượu chè hay gia đình. Nhiều người cho rằng như thế là xấu, là sai trái, nhưng họ phải thừa nhận đó là bản tính con người—lòng tham. Có lòng tham chưa chắc là con người xấu, nhưng đã là con người thì chắc chắn có lòng tham.
“Có chuyện lớn liên quan đến cậu…………có một đội điều tra đặc biệt vừa được thành lập vì hoạt động thanh trừng gần đây của cậu………….”
“Ông không xử lí được sao?”
“Không được…………tôi còn không biết họ gồm những ai………..tất cả đều bí mật………..có lẽ bên trên không tin tưởng Công An thành phố nữa………..”
“Tôi không tin ông không tìm hiểu được gì. Yên tâm đi, ngày mai sẽ có tiền chuyển trực tiếp vào cốp xe ông” Long lạnh lùng nói, hắn không lạ gì chiêu trò vòi tiền này.
“Hắc hắc……………..cậu cũng quá thẳng tính…………tôi đã nghe ngóng được vài tin…………..là người bên quân đội trực tiếp tham gia vụ này………….địa chỉ hoạt động của họ là căn nhà ở ngoại ô………ngày mai chắc chắn tôi sẽ gửi địa chỉ chính xác nhất…………”
“Được rồi……………” Long cúp máy. Gần đây hắn thực hiện chiến dịch thanh trừng lớn để chiếm địa bàn và tìm vật thí nghiệm võ công. Bây giờ 4/5 địa bàn thành phố đã nằm trong tay hắn. Chính quyền luôn muốn xã hội đen yếu để dễ kiểm soát, chứ không muốn chúng quá mạnh vượt tầm kiểm soát. Vì thế, quân đội mới can thiệp.
…..
Chiều hôm sau, Long nhận được tin nhắn địa chỉ trụ sở đội điều tra.
“Mập……………….kêu Khỉ, Bốn mắt cùng Ninja và Thập Diện đến đây……………” Long nói với thằng mập.
Năm phút sau, bốn người đứng trước mặt Long, xếp hàng nghiêm chỉnh. Họ từng là bốn đấu sĩ Sơ cấp của đấu trường, nay được trở về cuộc sống nhờ Long. Bọn họ đều hiểu phải tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của lão đại.
“Thập Diện sẽ hóa trang cho Khỉ và Ninja để thám thính, giám sát bên trong căn nhà. Bốn mắt sẽ kết nối hệ thống mạng, ăn cắp thông tin từ máy tính của họ……..rõ chưa?” Long phân công nhiệm vụ.
“Rõ……….” Cả bốn người đồng thanh vâng lệnh rồi theo thằng mập rời đi.
“Xuyên………..” Nhìn bóng chiếc xe con rời đi, Long đột nhiên hô khẽ trong hư không.
“Có tôi………..” Một cơn gió nhẹ thoáng qua, bóng người xuất hiện cạnh Long, cúi đầu đợi lệnh. Phạm Xuyên—một trong hai Cao cấp đấu sĩ, võ sĩ đã trở thành một trong hai cái bóng của Long, cùng với Độc Sĩ.
“Theo họ………..giám sát và đảm bảo an toàn nếu có bất trắc…………”
“Vâng…………” Lại một cơn gió nổi lên, bóng Phạm Xuyên dần mờ ảo, biến mất.
“Hừ…………thêm vài tên nữa thì hắn có đủ khí để luyện Phá Quyền rồi……..” Long lẩm bẩm rồi rời đi. Hắn khao khát tăng thực lực lên mức Siêu cấp cao thủ. Đến lúc đó, mọi hoạt động điều tra của nhà nước với hắn sẽ ngừng lại vì không còn cần thiết. Chỉ cần hắn không phản quốc, mọi chuyện hắn làm sẽ được giới chức nhắm mắt bỏ qua, thậm chí hợp tác—vì hắn sẽ trở thành vũ khí quan trọng ổn định xã hội, răn đe đối với các nước. Đó chính là điều Siêu Boss đã từng làm.