63. Chương 63: Máu đổ đầy trời (2)

Sói Săn Mồi

Chương 63: Máu đổ đầy trời (2)

Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi hai đội quân va chạm, tiếng chém gươm dội trời vang lên, cùng lúc là tiếng binh khí va chạm, tiếng hô hào, tiếng kêu la đau đớn phá tan màn đêm.
“Bịch… bộp… á… tay tôi…”
“Không… phập…”
Từng bộ phận người rơi xuống trong cuộc chém giết đẫm máu, từ cánh tay… cẳng chân… rồi đầu lăn lóc trên đường nhựa… phải chăng đây là địa ngục? Chúng càng chém càng hăng máu… bây giờ không còn là người nữa, chỉ toàn những con thú lao vào nhau bất chấp sinh tử để giết đối phương.
“Được rồi… ra tay thôi…” Long im lặng từ lâu cuối cùng cũng lên tiếng. Phía dưới, hai bên đã tổn thất khá nhiều người. Từ lúc đầu, hắn đã quan sát xem phía Hoa Hồng Đen có động tĩnh gì, nhưng xem ra bên kia vẫn án binh bất động. Không chờ nữa, hắn quyết định ra tay trước.
“Huýt…” Một tiếng huýt dài vang lên. Hoàng, đang cầm đao giao chiến với Thor, nghe thấy liền ngừng tay, ra hiệu cho đàn em xung quanh.
“Rút lui…” Như được báo trước, đàn em thân tín của Hoàng lập tức tập trung bảo vệ hắn rời khỏi chiến trường, trong sự ngỡ ngàng của Thor. Dracula cũng nhíu mày trước hành động của chúng. Chúng có âm mưu gì đây?
Chiến trường bỗng biến đổi khi Hoàng dẫn đầu đội ngũ rút lui. Lúc này, bên Hoàng trở thành kẻ rút lui, nhưng họ không chạy trối chết mà rút lui có trật tự.
Đội quân của Thor ngơ ngác chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, định truy đuổi thì ngay khi đội ngũ của Hoàng vừa rút lui tới một con đường, hai gã khổng lồ xuất hiện trước mặt họ—chính là những người khổng lồ đích thực. Cả hai cao hơn hai mét, cơ bắp cuồn cuộn như quái vật. Thor nhìn chúng, nghĩ ngay đến King Kong… thậm chí hai tên này còn to con hơn cả gã. Hai gã khổng lồ trừng mắt nhìn đội ngũ của Dracula, nhếch mép tỏ vẻ coi thường. Chúng chính là hai Đấu Sĩ mà Long đã chuộc ra ngoài.
Bất ngờ chưa dừng lại, hai tên khổng lồ kia rút từ sau lưng một cây đao cực dài và kỳ lạ, cán đao nằm giữa thân, rồi nắm lấy nó đưa ngang trước ngực khiến mọi người không hiểu chúng định làm gì.
“Không xong… rút lui…” Bỗng nhiên Dracula hét lên, hắn vừa nghĩ đến một chuyện kinh khủng nhưng đã quá muộn. Cảnh tượng địa ngục bây giờ mới chính thức bắt đầu… bởi hai chiếc máy xay thịt khổng lồ bắt đầu khởi động.
Hai gã khổng lồ chia nhau, hướng về phía đội ngũ của Dracula, xoay từ từ… tốc độ cứ thế tăng lên, chỉ sau khoảnh khắc đã trở thành hai cơn lốc tiến thẳng tới trong sự kinh hãi của đối phương.
“Áhhhh… Aaaaaaaaaaaaa… không… lui… chạy đi…”
“Xoạt… xoạt… chạy… chạy…”
“Aaaaaaaaaaaaa… lui… không… xoạt… xoạt…”
Hai chiếc máy xay thịt đến quá nhanh khiến đội ngũ của Dracula không kịp phản ứng. Chúng không kịp lùi vì phía sau là đồng bọn đang án ngữ. Kết cục là bất cứ nơi nào hai cỗ máy đi qua, không còn một thân thể nguyên vẹn, chỉ còn là những mảnh vụn cơ thể văng tứ tung, trông buồn nôn kinh khủng. Phía Hoàng, nhiều kẻ không chịu nổi phải nôn ọe vì khiếp đảm. Ngay lúc này, Hoàng dẫn đầu xông lên tiến theo sau hai cỗ máy để thu hoạch và gặt lấy con cá lọt lưới.
“Dừng chúng lại… Thor…” Dracula trợn mắt hướng về Thor gào lên, nhìn đám đàn em lần lượt ngã xuống, hắn đau đến xé lòng. Chúng đều là những kẻ trung thành nhất, dù bị ép hay đàn áp, chúng vẫn tin tưởng và trung thành với Boss. Đi đâu kiếm được những kẻ như thế đây?
“Chó chết!” Thor thầm rủa. Hắn cũng muốn dừng hai tên khốn kia lại lắm, nhưng làm cách nào đây? Chúng xoay quá nhanh, lưỡi đao cứ vun vút như thế sao mà tiếp cận?
“Hồng Ngự… có cách nào không…” Không còn cách nào… Thor hướng về chiến hữu hỏi ý kiến.
“Hừ… chuyện vặt…” Hồng Ngự quan sát cách vận hành của hai cỗ máy kia từ lâu đã nắm được điểm mù của chúng. Hắn tự tin với bản lĩnh của mình, dễ dàng chặn được hai tên to xác ấy. Đột nhiên, ngay khi hắn vừa định động thủ, cảm giác nguy hiểm cực độ xuất hiện. Hồng Ngự đạp một chân lùi ra sau theo bản năng.
“Vù…” Ngay khi mới lùi ra sau, một bàn chân lướt qua mặt Hồng Ngự, để lại một vết máu trên má hắn. Chỉ chậm hơn một phần trăm giây, hắn đã ăn trọn cú đá của đối phương.
“Mày là ai…” Nhìn kẻ vừa đánh lén mình, Hồng Ngự nheo mắt lên tiếng.
“Sói Vệ – Đệ Nhị.” Phạm Xuyên lạnh lùng trả lời. Từ khi có cuộc sống mới, cái tên Phạm Xuyên đã bị hắn quên lãng. Giờ đây, hắn chỉ là một trong Sói Vệ—hộ vệ của Sói mà thôi.
“Khá lắm… Cầm Nả Thủ – Phân Cân.” Hồng Ngực hô khẽ rồi lao lên, tay hắn lướn lẹo như xà chụp vào bắp tay của Xuyên, vận lực bấu chặt đầu ngón tay vào các huyệt đạo hòng phế đi cánh tay của gã.
“Pặc…” Rụt mạnh cánh tay về không chần chừ, Xuyên lên gối cực mạnh nhằm thẳng bụng đối phương, cùng lúc đó là một cú đấm hướng thẳng mặt Hồng Ngực từ trên xuống, tạo thành đòn gọng kìm.
“Hấp…” Như một người không xương, Hồng Ngự uốn éo cơ thể, hắn đạp nhẹ xuống đất lấy đà rồi xoay một vòng trên cao để thoát đòn đối phương. Cùng lúc đó, hai tay hắn biến thành hai trảo hướng về đầu của Xuyên chộp tới. Chỉ cần trảo trúng, Xuyên chết là điều chắc chắn.
“Rầm…” Hai đòn hụt làm Xuyên lỡ đà, hắn dậm mạnh chân xuống đất lùi ra sau, hai tay đưa lên che đầu bảo vệ.
“Phập… phập…” Dù đã lui ra sau nhưng trên hai tay Xuyên là những lỗ thủng rợn người sâu hoắm. Đòn trảo của Hồng Ngự quá độc và quá khủng khiếp, cơn đau nhanh chóng khiến mặt Xuyên tái xanh. Hai cánh tay của hắn như bị phế đi rồi. Không ngờ tên này lợi hại đến vậy.
“Haha… oắt con…” Hồng Ngự nhìn đôi tay thỏng xuống như bị phế của Xuyên mà cười tà. Hắn luyện Cầm Nả Thủ từ khi 5 tuổi, qua 40 năm rèn luyện, ngón tay của hắn chả khác nào kim loại. Việc xuyên thúng da thịt đối phương là cực kỳ dễ dàng, đó cũng là cơ sở để hắn leo lên được chức Ngũ trưởng lão của Thập Lục Tháp. Nếu Thor biết rằng người hắn mời chính là một trong những kẻ có quyền lực nhất thế giới ngầm Trung Hoa, thì không biết hắn sẽ nghĩ gì.
“Hắc hắc… Cầm Nả Thủ – Toái Cốt.” Vui đùa đủ rồi, Hồng Ngự hướng Xuyên lao tới. Hắn muốn tra tấn thằng nhãi vừa định đánh lén mình. Đầu tiên là tháo hai cánh tay của nó xuống cái đã. Hai tay hắn lại biến ảo thành cặp trảo ma mị nhằm thẳng vào hai cánh tay bị phế của Xuyên.
“Mẹ kiếp!” Đột nhiên, chỉ còn cách con mồi nửa mét… Hồng Ngự chửi một tiếng, hắn biến thế dậm mạnh chân dừng lại.
“Vút… Vút… Vút…” Ba tiếng xé gió vụt qua trước người hắn. Ánh sáng yếu ớt không đủ để hắn có thể nhìn rõ đó là cái gì, nhưng bản năng mách bảo cho hắn biết nó nguy hiểm vô cùng. Chúng chính là ba kim độc của Độc Sĩ phóng ra từ trong bóng tối.
“Hừ… toàn bọn chuột nhắt đánh lén…” Hồng Ngự tức giận hướng về màn đêm gào lên. Hắn thực sự bị những kẻ này chọc tức rồi. Đang định quay lại con mồi để phát tiết thì hắn trừng lớn hai mắt vì Xuyên đã biến mất từ lúc nào không hay.
“Khốn kiếp… tao sẽ xé xác bọn mày…” Con mồi trốn thoát làm Hồng Ngự triệt để nổi điên. Hắn nhằm thẳng về phía đội ngũ Hoàng để giết chóc.
“Cao thủ…” Long từ xa quan sát trận chiến vừa rồi của Xuyên và Hồng Ngự. Cảm nhận của hắn là gã này mạnh mẽ hơn Thor và Dracula nhiều lần. Theo thông tin tình báo, hắn là cao thủ được Thor mời từ Trung Hoa qua. Nhưng qua trận đấu vừa rồi, Long không nghĩ thế. Vì một cao thủ như thế nào dễ bị một ít tiền mê hoặc? Nhất định là có một âm mưu nào đó.
“Pặc… khà khà…” Nơi đội ngũ của Hoàng, Hồng Ngự cười khoái chí sau khi bẻ gãy cổ tên thứ ba mà hắn tóm được. Giết chóc làm hắn thoải mái hơn khi vừa bị chọc tức. Quanh hắn là những khuôn mặt tái nhợt vì hoảng sợ. Kẻ này quá đáng sợ.
“Sướng không?” Đang trong cơn hưng phấn, xuất hiện trước mặt Hồng Ngự là một thanh niên trẻ tuổi cởi trần, để lộ từng múi cơ cân đối, gương mặt lạnh lùng điển trai và có phần tự tin vô cùng. Hắn chính là Sói—con mồi thoát chết ở lần phục kích trước của gã.
“Sói.” Hai mắt Hồng Ngự sáng lên vì sự xuất hiện của Long.
“Rầm…” Long động, hắn không có thói quen nói nhiều. Một đòn đá cơ bản, Long dậm mạnh chân lấy đà rồi tung cú đá cực mạnh về phía Hồng Ngự.
“Hắc… thú vị…” Hồng Ngự nói khẽ rồi vội vận lực khép tay lại thành một thế đặc biệt để đỡ đòn đá trực diện của Long. Hắn muốn cảm nhận sức mạnh của Sói một lần.
“Pặc… Aaaaaa…” Đau, thật sự đau. Hồng Ngự nhíu mày vì cơn đau dữ dội từ hai cánh tay truyền tới. Hắn không ngờ sức mạnh của một cú đá đơn giản như vậy lại khủng khiếp đến thế. Hắn tự tin với cách đỡ đòn bí truyền của mình, nhưng thật sự không tưởng tượng được. Lắc lắc hai bàn tay, Hồng Ngự hít một hơi sâu để lấy lại tinh thần.
“Xoạt… hấp.” Không có khựng nhịp, chân vừa chạm đất, Long lại biến thế áp sát Hồng Ngự. Hắn co tay lại tung đòn chỏ nhằm thẳng mặt đối phương.
“Nhanh quá…” Cơn đau vẫn chưa hết, làm cơ thể trì trệ. Hồng Ngự biết không thể đối cứng với Long nên hắn cắn chặt răng kìm nén cơn đau, ngửa mạnh đầu ra sau né đòn chỏ. Cùng lúc đó, hai bàn tay dù còn đau đớn vẫn biến thành trảo hướng thẳng đến bả vai Long.