Sói Săn Mồi
Chương 72: Hiểm nguy bủa vây (Phần 1)
Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một tuần sau, Long đã thuần thục hoàn toàn những tinh túy võ công của Hồng Ngự và Dracula truyền lại. Đúng như mong đợi, hắn đã luyện được Lốc Quyền, dù còn chưa thuần thục lắm, nhưng chỉ cần thêm thời gian, hắn tin chắc sẽ thành công với bộ Khí Quyền mà sư phụ đã truyền dạy.
Nhưng mấy ngày nay, Long cảm thấy khó chịu, bức bối trong người mà không biết nguyên nhân. Bản năng mách bảo hắn có gì đó nguy hiểm sắp xảy ra, nhưng tìm hiểu tình hình qua điện thoại, Long vẫn cảm thấy bình yên. Hắn vẫn gọi điện cho Hoàng mỗi ngày để xác nhận, nhưng cảm giác bất an vẫn không nguôi.
“Có gì đó không bình thường…” Long lẩm bẩm, hắn không thể tập trung tu luyện. Cảm giác khó chịu cứ dai dẳng, hắn không biết làm sao để giải tỏa.
“Chết!” Đột nhiên, Long trợn mắt kinh hãi. Ba hôm nay, Hoàng không ghé biệt thự như mọi khi. Giọng nói của Hoàng lúc nói chuyện điện thoại có vẻ khác, như nghẹn ngào vì điều gì đó.
“Không được! Tất cả tập hợp!” Long biết tình thế nguy cấp, hắn mở cửa chạy ra ngoài, cùng lúc hô hoán mọi người.
Nghe tiếng Long gọi gấp, mọi người bỏ việc chạy ra. Chưa đầy một phút, tất cả đã tập hợp trước mặt hắn.
“Nghe lệnh!” Long gầm lên, giọng trầm trọng. “Thập Diện, hóa trang cho mọi người thật nhanh. Ninja bảo hộ Khỉ, Bốn Mắt, Thập Diện rời khỏi đây. Vệ Nhị, đưa hai đứa nhóc đi trước. Vệ Nhất cùng hai hộ pháp đi sau cản địch. Ai thoát được thì mau đến đường Nguyễn Kiệm, nói mật hiệu 219 sẽ có người dẫn vào nơi an toàn. Hiểu chưa!”
Tất cả mọi người đều hoảng hốt trước giọngLong nghiêm trọng. Ngay cả Độc Sĩ, vốn luôn bình tĩnh, giờ cũng lộ vẻ lo âu.
“Đại ca, chuyện gì vậy?” Thằng mập là người duy nhất dám lên tiếng, giọng lo lắng.
“Không còn thời gian! Hai hộ pháp, hai Sói Vệ, dẫn mọi người chạy ra cửa sau. NHANH!” Long gào lên vì hắn đã cảm nhận được khí tức nguy hiểm đang bao vây biệt thự.
“Cậu chủ bảo trọng!” Vệ Nhất biết tình hình nghiêm trọng, không nói nhiều, hắn thúc hai hộ pháp mau chóng mở đường. Nhìn Long lần cuối, hắn chỉ biết chúc cậu chủ bình an, nhưng hắn biết nhiệm vụ của mình quan trọng hơn.
“Độc Sĩ! Hãy bảo hộ ba người họ an toàn!” Long nhìn sâu vào đôi mắt ẩn dưới lớp áo choàng của Độc Sĩ, đây là lần đầu tiên hắn cầu xin thuộc hạ.
“Bằng cả tính mạng!” Độc Sĩ chỉ nói thế, rồi triệu toàn bộ đàn ong độc, bảo vệ mọi người chạy ra cửa sau.
Chỉ vài giây sau, biệt thự bị bao vây. Những bóng đen xuất hiện trước mặt Long, chúng không thèm quan tâm đến nhóm người vừa chạy đi – đối với chúng, họ không đáng để bận tâm. Chúng nhìn Long và thằng mập với vẻ khinh thường.
Long nhìn người huynh đệ thân thiết bên cạnh, hắn vừa hạnh phúc vừa có lỗi vì đã lôi kéo thằng mập vào con đường nguy hiểm này.
“Hắc hắc… một đứa nhãi ranh như mày làm sao hạ được Ngũ trưởng lão?” Một gã đàn ông vác chiếc búa lớn bước tới, hắn là Thập Trưởng Lão – Lực Vương.
“Mày là ai?” Long nhìn quanh, rồi thẳng thắn hỏi.
“Hắc hắc… nghe rõ tên ta đi.” Lực Vương trả lời khinh khỉnh, vác chiếc búa trên vai. “Thập trưởng lão của Thập Lục Các – Lực Vương chính là ta.”
“Các người tìm tôi vì chuyện gì?” Long từng nghe nói về Thập Lục Các – những kẻ đứng sau thế giới ngầm Trung Hoa. Nhưng hắn vừa chiếm xong địa bàn, sao lại gây thù chuốc oán với họ được.
“Haha… Hồng Ngự chính là Ngũ trưởng lão của Thập Lục Các. Hắn chết dưới tay mày, nên tụi ta hỏi mày có muốn sống hay không?” Lực Vương cười nhạo, Long sắc mặt biến đổi. Hắn không ngờ Hồng Ngự lại là Ngũ trưởng lão của chúng.
“Vậy Thập Lục Các muốn trả thù tôi?” Long nắm chặt tay hỏi, kẻ thù đã tìm tới, hắn không sợ chiến đấu, dù kết cục ra sao.
“Không… bọn ta muốn mày làm con chó… một con chó biết nghe lời.” Lực Vương cười lớn, Long nóng mặt vì sỉ nhục lần đầu tiên trong đời. Hắn vận toàn bộ khí lực vào hai nắm đấm.
“Lốc Quyền! Đánh chết thằng chó!” Long gào lên, phóng quyền mạnh nhất của mình.
“Hắc hắc… thử sức với lão tử đi!” Lực Vương không chút sợ, vận khí hổ, xuất quyền đối quyền.
“Ầm… rắc… rắc…” Hai nắm đấm va chạm, sóng xung kích kinh hoàng khiến cả hai đều bị đẩy ngược. Long lùi năm bước, còn Lực Vương chỉ lùi hai bước.
“Haha… ngon… khí lực vào quyền như lốc, tăng lực đạo nhiều lần. Khá lắm, chó con… nhưng vẫn quá yếu.” Lực Vương nhếch mép khinh bỉ. Hắn dậm chân, lao tới như bò tót.
“Lực Quyền – thức thứ hai – Mãnh Quyền!” Lực Vương phóng ba nắm đấm liên tiếp vào người Long.
Quá nhanh, Long chưa kịp hồi phục thì đối phương đã tấn công. Lần đầu tiên, Long cảm nhận sự chênh lệch giữa mình và cao thủ. Hắn còn quá yếu, nhưng để chịu chết? Không bao giờ. Long vận toàn bộ khí lực, phóng ba cú đấm đầy lốc khí.
“Ầm… Ầm… Ầm!” Sóng xung kích phá tan sàn nhà, khói bụi mịt mù. Thằng mập đứng cách đó vài mét, mắt lo lắng, cắn răng, như quyết định điều gì đó.
“Bịch!” Khói tan, một trong hai người ngã xuống. Long không cam lòng ngã quỵ dưới chân Lực Vương, trên người hắn ba vết lõm sâu. Đối diện, Lực Vương chỉ hơi đổi sắc mặt, khẽ chảy máu nhưng nhanh chóng điều hòa khí tức.
“Hắc hắc… thế nào, nhóc con?” Lực Vương cười nhạo. “Tưởng mày giỏi thì có thể to gan?”
“Khục… khục…” Long ho ra máu vì nội thương, không đủ sức trả lời. Kẻ thắng làm vua, hắn biết mạng mình khó giữ.
Bỗng nhiên, thằng mập chạy tới. Nó không chạy, mà như muốn tông bay Long ra cửa sau – đúng, nó định cứu Long.
Lực Vương thú vị nhìn thằng béo, không ngăn cản, muốn xem nó định làm gì.
“Bốp!” Thằng mập tông mạnh vào Long, hắn bay ra cạnh cửa.
“Khục… mập!” Long ho máu, nhìn người huynh đệ của mình không hiểu định làm gì.
“Đại ca! Kiếp này gặp anh, em không hối tiếc! Kiếp sau gặp lại, em sẽ tiếp tục làm đàn em của anh!” Thằng mập nói, mắt rưng rưng. “Em đã không còn gì hối tiếc.”
“Không! Mập! Đừng… khục… khục…” Long gào, mắt đỏ ngầu, không biết thằng mập định làm gì nhưng cảm nhận được lời từ biệt.
Thằng mập không trả lời, rút mạnh hai bàn tay khỏi túi. Mọi người sững sờ khi thấy mười chiếc chốt lựu đạn trên ngón tay hắn.
“Mập!” Long gào lên, không ngờ thằng mập làm vậy. Từng giọt nước mắt đỏ từ khóe mắt hắn rơi xuống gò má. Sói không khóc, Sói chỉ rơi huyết lệ tiễn đưa huynh đệ.
“Mẹ kiếp!” Lực Vương bị bất ngờ, biết thế hắn đã bóp cổ thằng mập từ lâu. Bát Quái Lão Nhân lên tiếng:
“Phá Giới! Việc của lão!”
Một tăng sư áo cà sa bước tới, đó là Bát trưởng lão – Phá Giới đại sư. Dưới vẻ mặt hiền từ là một con ác quỷ không việc ác nào không làm.
“A di đà phật! Kim Chung Trạo – Đệ Bát Quan!” Phá Giới gầm lên, hai tay biến ảo. Chậm rãi nhưng tất cả xảy ra trong nháy mắt, một chuông khí bao lấy toàn bộ Thập Lục Tháp.
“BÙM!” Mười trái lựu đạn nổ cùng lúc, sóng xung kích va chạm với chuông khí, phá tan mọi thứ. Người huynh đệ của Long đã kịp nói lời vĩnh biệt.
“Kịch… kịch…” Tiếng va chạm vang lên, sóng xung kích không thể xuyên qua chuông khí.
“Người đâu?” Khói tan, bóng Long gần cửa biến mất, mọi người sững sờ.
“Truy! Dù hắn ở đâu cũng phải truy!” Bát Quái Lão Nhân gầm lên. Ngay lúc vụ nổ, hắn cảm nhận khí tức cực mạnh xuất hiện, có lẽ là một cao thủ đã cứu Long. Đằng sau thằng nhóc vẫn có kẻ chống lưng.
Thật ra, tìm Long dù không ai nói ra, nhưng tất cả mười trưởng lão đều muốn Quỷ Trảo – thứ mà Hồng Ngự sở hữu. Sau khi giết Hồng Ngự, thuộc hạ của hắn đã đem về một hộp gỗ đen chạm khắc tinh xảo. Bên trong là đôi bao tay kim loại, nhưng Long đang mải luyện Lốc Quyền nên vứt xó không quan tâm.
Bát Quái Lão Nhân nghĩ ngợi, ra hiệu cho bốn thuộc hạ lục soát biệt thự. Từng trưởng lão cũng ra lệnh cho thuộc hạ, tất cả đều liếc Bát Quái Lão Nhân, đúng là gừng càng già càng cay.
….