Sói Săn Mồi
Chương 76: Trở Về (1)
Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Với một vở kịch do Thiên Đàn dàn dựng, Long trở về căn biệt thự sau năm năm xa cách.
“Cốc… cốc…” Tiếng gõ cửa làm Long giật mình tỉnh lại khỏi dòng hồi ức. Hắn bước ra mở cửa — chắc chắn là mẹ rồi, vì trong ngôi nhà này, chẳng ai quan tâm đến một đứa con hoang như hắn.
“Mẹ!” Long cất tiếng, nhìn Xuân với vẻ mặt dềnh dàng, tay bưng dĩa thịt gà còn nóng hổi, mùi thơm xộc thẳng lên mũi khiến hắn suýt nữa rơi nước mắt. Chắc chắn mẹ vừa xuống bếp làm món ăn riêng cho hắn.
“Suỵt… mau ăn đi… Hôm nay nhà có tiệc nên làm nhiều gà lắm… Mẹ giấu riêng cho con cái dĩa này… ăn đi nhỉ! Mẹ phải quay lại làm tiếp đây.” Xuân dúi dĩa thịt gà vào tay Long rồi vội vã đóng cửa, để lại hắn đứng sững sờ. Đã năm năm rồi, mà mẹ vẫn thế — vẫn coi hắn như đứa trẻ bé bỏng, phải giấu riêng đồ ăn ngon cho con. Hai hốc mắt Long cay xè, nước mắt rưng rưng vì tình thương mẹ dành cho mình.
“Nhoàm… nhoàm…” Dù không đói, Long vẫn gặm dĩa thịt gà một cách ngon lành. Hắn không ăn để no, mà để hưởng thụ tình yêu thương từ mẹ.
…
Đến tối, căn biệt thự sáng rực với những ánh đèn đủ màu. Trên tầng hai là phòng tiệc, nơi đãi khách với một chiếc bàn dài. Thường ngày, lão Khải là người ngồi ở ghế đầu bàn vì là chủ gia đình, nhưng từ khi đám người ZeRot đến, họ chỉ dám ngồi nép sang một bên, nhường vị trí trung tâm cho Sư Giả.
“Ngài Sư Giả… Tôi đại diện gia tộc… kính ngài một ly… chúc ngài mau chóng hoàn thành nhiệm vụ của tổ chức…” Lão Khải cầm ly rượu vang đứng dậy nói lời chúc. Sau đó, lũ con cháu cũng ùa theo đứng dậy. Dù đa số không biết đám người kia là ai, nhưng nếu lão Khải đã làm vậy thì tốt nhất là làm theo.
Buổi tiệc cứ thế diễn ra. Trong lúc chờ tiệc tàn để dọn dẹp, Xuân tranh thủ lén vào phòng thăm con trai.
“Long… mẹ nhớ con quá!” Mở cửa phòng, Xuân lao tới ôm chầm lấy Long. Năm năm xa cách khiến cô ngày nào cũng ôm ảnh hồi nhỏ của hắn mà khóc thầm, biết rõ vì mình mà con phải chịu khổ, nhưng cô không có lựa chọn nào khác.
“Mẹ!” Được mẹ ôm chặt, cảm nhận mùi hương quen thuộc mà suốt năm năm qua ngày nào hắn cũng nhớ nhung, Long làm sao kìm được xúc động. Hắn vòng tay ôm chặt lấy mẹ. Tình mẫu tử thiêng liêng biết bao.
“Mẹ! Mẹ gầy đi đất!” Sau một hồi xúc động, Long thì thầm vào tai Xuân.
“Đồ con quỷ! Con cứ nói mẹ gầy hoài!” Xuân mỉm cười trước lời nói của Long, cô dẩu môi giả vờ giận dỗi.
Long nhìn gương mặt xinh đẹp của mẹ. Hắn vuốt ve gò má cô, rồi lại chạm nhẹ lên đôi môi mềm mại. Trong đầu hắn chẳng hề có một ý nghĩ đen tối nào, chỉ muốn lưu giữ mãi mãi những hình ảnh đẹp đẽ này vào tâm trí.
“Mẹ đẹp không?” Bỗng nhiên Xuân hỏi một câu khiến Long sững sờ.
“Đẹp! Mẹ là người đẹp nhất trên trần gian!” Long trả lời không chút do dự.
“Hì! Đồ quỷ, ra ngoài học được cách nịnh nọt rồi à! Mẹ phải đi đây, tối nay nhất định phải kể mẹ nghe con đã đi đâu làm gì đó!” Xuân mỉm cười trước câu trả lời của Long, cô bẹo yêu má hắn một cái rồi quay người đi.
Nhìn theo bóng lưng mẹ, Long nở nụ cười hạnh phúc. Chỉ với mẹ, hắn mới có thể nở nụ cười bất chợt và tự nhiên đến thế.
…
11 giờ đêm, buổi tiệc đã kết thúc từ lâu. Đám ZeRot rời đi trở về khách sạn gần đó. Xuân và những người hầu dọn dẹp cẩn thận mới được nghỉ ngơi.
Trong phòng mình, Long vận tử khí khế luyện tập. Từng sợi tử khí đen kịt quẩn quanh khắp cơ thể hắn. Điều Long cần lúc này chính là phá thông chúng một cách tự nhiên như nội khí trước kia. Mất đi nội khí cũng mang lại cho hắn một cơ hội — không có nội khí khiến hắn trông chẳng khác người bình thường, từ đó giảm bớt cảnh giác từ các cao thủ đối với hắn. May thay, chỉ những cao tăng đắc đạo hay những Quỷ Tộc như hắn mới có thể nhận ra tử khí trong cơ thể.
Dù cơ thể tràn đầy tử khí, Long biết rõ bên trong Quỷ Trảo vẫn còn chứa một lượng tử khí vô cùng… vô cùng lớn. Mỗi lần mang nó ra, hắn cảm thấy khoan khoái dễ chịu vì dường như nó giống như một bộ phận của cơ thể vậy. Chẳng qua là bất tiện mang theo nên hắn chỉ có thể đặt nó trong bao lô và mang ra sử dụng mỗi khi luyện tập.
Bỗng nhiên, Long thúc công, toàn bộ tử khí bên ngoài bị hắn hút vào trong cơ thể. Hắn nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng trên sàn nhà.
Bước chân tiến đến trước cửa phòng Long rồi dừng lại. Để tránh bị nghi ngờ, hắn cất vội Quỷ Trảo, nhanh chóng nằm xuống, lấy chiếc chăn cũ đắp lên người như đang ngủ.
“Cạch…” Tiếng mở cửa nhẹ nhàng. Có người bước vào phòng. Long vẫn giả vờ ngủ, hắn muốn xem rốt cuộc kẻ này muốn gì.
“Cái thằng… bảo đợi mẹ mà đã ngủ rồi…” Bóng đen cất tiếng hờn dỗi, khiến Long thở phào — là mẹ.
“Mẹ… con chưa ngủ mà!” Long bật dậy, khiến Xuân giật mình.
“Hứ! Định hù mẹ à?” Xuân dẩu môi trách Long.
Đến lúc này Long mới nhìn rõ mẹ dưới ánh đèn le lói. Xuân vừa tắm xong, da thịt dính chặt vào lớp vải áo ngủ mỏng tan khiến hắn có thể nhìn thấy phần nào cơ thể tuyệt mỹ của mẹ. Hai đầu ngực hồng hào hiện ra rõ ràng trước ngực khiến hắn nhanh chóng cảm thấy xao xuyến. Tóc dài ướt đẫm, rủ sang một bên càng khiến khuôn mặt xinh đẹp nay thêm phần quyến rũ. Long không kìm được, dương vật trong quần bật dậy.
“Ặc…” Long xấu hổ, vội quay đi để tránh mẹ nhìn thấy chỗ cương cứng.
“Sao vậy Long? Con đau ở đâu à?” Xuân thấy Long khác thường, vội vã bước tới chỗ hắn, lo lắng nhìn con trai.
“Không! Không có gì đâu.” Long nào dám nói mình đang nứng, hắn toát mồ hôi vì sợ mẹ biết.
“Còn dối mẹ nữa! Để mẹ xem nào!” Xuân trừng mắt, nắm lấy tay Long kéo ra. Hắn nào dám dùng lực khiến mẹ đau nên chỉ giữ nhẹ tay, không ngờ Xuân mạnh mẽ giật mạnh khiến hắn quay người lại.
“Á…” Xuân nhìn thấy chỗ quần Long đang nhô cao, kinh hãi đưa tay bịt miệng. Làm sao cô không biết đó là cái gì chứ? Không ngờ con trai mình lại thế này. Mặt cô đỏ bừng vì xấu hổ.
“Mẹ!” Long cũng đỏ mặt vì tình cảnh éo le này. Hắn biết mẹ đẹp, nhưng không ngờ nhìn mẹ thế này cơ thể lại phản ứng mãnh liệt đến vậy.
Nhưng hành động tiếp theo của Xuân lại khiến Long trợn mắt há hốc. Cô thò một bàn tay vào quần hắn, nắm lấy dương vật đang cương cứng khiến Long giật mình.
“Chà! Đã lớn thế này rồi à!” Xuân cảm nhận kích cỡ dương vật của Long trong lòng bàn tay, thầm than một tiếng khiến hắn mặt đỏ như giấm vì xấu hổ. Nhưng tự nhiên bị mẹ cầm lấy của quý, vuốt ve khiến hắn nứng đến kinh khủng. Dương vật hắn như muốn nổ tung vì khoái cảm.
“Nhớ ngày nào mẹ còn phải cho anh bú, lau đít, lau lỗ cho anh mà giờ anh đã thế này rồi!”
“Ặc…” Câu nói tiếp theo của Xuân khiến Long trợn mắt. Dương vật hắn nhanh chóng xìu xuống.
“Sao thế? Anh giỏi lắm mà, sao không nói gì? Anh còn coi tôi là mẹ không?” Xuân bóp chặt dương vật Long trong tay, gằn giọng giận dữ.
“Mẹ! Con xin lỗi, mẹ buông tay ra đi!” Long đổ mồ hôi vì mẹ. Hắn chưa từng thấy mẹ giận dữ thế này — thật sự đáng sợ.
“Hừ… nói đi! Anh dám làm thế nữa không?” Xuân tăng lực khiến Long đau điếng, kêu lên. Toàn thân hắn đầy tử khí, chỉ cần lỡ tay một chút là mẹ sẽ bị thương. Long chỉ còn cách dùng da thịt chịu đòn.
“Ặc! Con không dám! Không dám nữa mà!” Long nhăn mặt cầu xin, hắn đau thật đấy.
“Hừ! Nói! Nói cho tôi biết năm năm qua anh đi đâu, làm gì?” Thấy Long đau thật, Xuân tạm tha, tra hỏi.
“Con được một đại ca giang hồ nhận nuôi! Hắn đối xử với con rất tốt, hằng ngày con chỉ chạy theo làm mấy việc linh tinh cho hắn thôi!” Long nào dám nói thật. Nếu mẹ biết hắn là đại ca giang hồ, đánh nhau, giết người… cái gì cũng đã làm qua thì không biết sẽ ra sao nữa.
“Xem anh kìa… anh tưởng thế là giỏi hay sao mà mặt anh phởn lên thế kia hả?” Xuân hai tay nắm lấy tai Long vặn một trăm tám mươi độ khi thấy mặt hắn có vẻ vui vẻ khi kể chuyện rời đi.
“Mẹ! Đau quá!” Long ôm hai cái tai đáng thương khóc ròng. Mẹ hắn đáng sợ đến thế mà giờ hắn mới biết.
“Hừm! Thế giờ anh định làm gì?”
“Mẹ! Con giờ muốn được ở gần mẹ thôi. Mẹ nói ‘bà’ cho con làm ở nhà bếp với mẹ nhé!” Long đã suy nghĩ kỹ về cách tiếp cận ZeRot rồi. Phòng bếp là nơi tốt nhất.
“Bếp à? Cũng được. Dù sao thời gian này hình như có việc gì mà thấy dượng con cũng chạy tới chạy lui liên tục, làm mẹ không mở miệng xin cho con đi học nghề được!” Xuân vuốt ve mặt con trai, nói.
“Cảm ơn mẹ!” Long vui mừng nhào vào lòng Xuân như đứa trẻ. Nhưng hắn không ngờ mặt mình lại ép chặt vào hai bầu ngực căng tròn của cô, khiến hắn cảm nhận được độ căng mịn tuyệt vời của chúng. Cơn nứng bùng phát trở lại.
Xuân thì không nghĩ nhiều như vậy. Cô vuốt ve đầu con trai vì nhớ nhung và yêu thương. Hai mẹ con ôm nhau hồi lâu, Xuân mới lục tục về phòng ngủ, để lại thằng con mặt mày nhăn nhó như đít khỉ.
Thế là Long chính thức trở thành một tên phụ bếp trong căn nhà bếp gia tộc họ Trần. Vì là gia tộc lớn nên công việc nấu nướng cũng khá vất vả.
…
“Long! Con xem con cắt miếng thịt to thế này thì sao ăn hả?”
“Long! Rửa rau mà cọng rau còn dính đầy bùn đất thế này?”
“Long! Mẹ bảo con thêm muối vào canh chứ không phải đường.”
Vài ngày đầu làm bếp, hai tai Long sưng tấy đỏ chót như tai phật vì bị Xuân vặn. Làm những việc lặp đi lặp lại trong bếp khiến hắn cảm thấy còn khổ hơn là tham gia chiến trường sinh tử nữa, huhu.