Sói Săn Mồi
Chương 93: Tranh đoạt bảo vật (7)
Sói Săn Mồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Ồ! Lực Vương!” Long nheo mắt nhìn về một bóng người co rúm trong góc tường. Hắn làm sao quên được gã đàn ông từng đánh mình trọng thương lần trước? Nhưng giờ đây, Lực Vương chẳng còn vẻ hung hăng như xưa, mà teo tóp, run rẩy như kẻ sắp lìa đời vì bệnh tật nặng.
“Hấp!” Long lập tức lao đến bên Lực Vương, khóe miệng nở nụ cười tà ác. Gã này sẽ là con mồi đầu tiên bị hắn hút cạn sinh cơ.
“Ai?” Đang định áp sát, Long chợt bị Lực Vương quát lớn. Gã trợn mắt, há hốc mồm khi nhận ra người đến chính là thanh niên từng bị mình đánh đập trong căn biệt thự.
“Mày? Sao lại là mày?” Lực Vương phun ra một ngụm máu, gằn giọng, nhưng thanh âm khản đặc, lạc điệu vì ảnh hưởng từ đòn đánh trước đó.
“Ô! Mày còn nhớ tao à?” Long cười gằn, tay bắt đầu dồn tử khí thành một quả cầu đen ngòm.
“Quỷ… Quỷ Trảo… mày định làm gì?” Lực Vương lùi sát vào tường, hét lên trong hoảng loạn. Nhìn bàn tay với móng vuốt quỷ dị của Long, mồ hôi lạnh túa ra khắp người. Hắn sợ đến tận xương tủy.
“Hô hô! Chỉ là giúp mày kết thúc cuộc sống sớm vài năm thôi!” Long cười khẽ, rồi ấn mạnh quả cầu tử khí vào bụng Lực Vương.
“Không! Không!! Đừng… chúng ta… có thể thương lượng… Không!!!” Lực Vương rú lên tuyệt vọng, nhưng không còn sức chống cự. Hắn trợn mắt nhìn quả cầu đen ngòm từ từ chui vào cơ thể. Hắn không biết nó là gì, nhưng thứ khí tức tà ác nồng nặc từ đó khiến hắn sợ đến mức són ra quần.
“Cái… nó… nó là cái gì?” Lực Vương mặt mày tái mét, run rẩy hỏi. Hắn cảm nhận rõ ràng nội khí trong người đang bị hút cạn, thậm chí sinh cơ cũng dần biến mất. Da, thịt, máu… tất cả đều khô quắt, teo tóp, bị quả cầu trong bụng tham lam nuốt chửng.
Chỉ chưa đầy một phút sau, Lực Vương hoàn toàn tắt thở, sinh cơ tiêu tan.
“Haha! Hấp Tinh Đại Pháp!” Long cười lớn, đưa tay hút ngược quả cầu tử khí từ xác Lực Vương. Ngay khi bị hút ra, thi thể gã vỡ tan thành từng mảnh vụn như tro bụi. Tử khí chỉ để lại những tạp chất vô hồn.
“Con mồi tiếp theo là ai đây!!” Long đứng dậy, hưng phấn quét mắt tìm kiếm mục tiêu. Hắn cảm nhận tử khí trong người dồi dào hơn. Khác với nội khí cần thời gian chuyển hóa, tử khí hấp thụ được sẽ lập tức thuộc về hắn, không cần điều tiết.
“Ô! Lão hòa thượng!” Long nhận ra ngay bóng dáng quen thuộc — lão tăng từng chặn quả lựu đạn của tên mập, dễ nhận ra bởi áo cà sa và cái đầu trọc lóc. Hắn cẩn trọng tiến lại gần nơi lão đang nằm.
“Hừ!! Phụt!!” Phá Giới đang điều tức, vội bật dậy khi cảm nhận được Long đang tiến gần. Lão không ngờ con mồi tiếp theo lại chính là mình. Cảnh tượng quỷ dị lúc Lực Vương bị hút sạch sinh cơ không thể thoát khỏi mắt lão. Mới rồi, lão bị Bát Quái Lão Nhân đánh trúng một chưởng, thương thế nghiêm trọng, nhưng chưa đến mức chết. Lão chỉ giả vờ hôn mê, muốn ngồi yên xem hổ đấu núi trống. Tuy nhiên, khi thấy bộ móng vuốt trên tay Long, lão thầm rùng mình — không hiểu sao thằng nhóc này lại có thể khống chế được Quỷ Trảo.
“A di đà phật! Thiện tai, thiện tai! Bần tăng khuyên thí chủ hãy buông bỏ vật tà ác trong tay, tránh để bản thân sa vào địa ngục tăm tối!” Phá Giới vừa xoay chuỗi hạt trên tay, vừa lên tiếng, dáng vẻ từ bi như một cao tăng đắc đạo. Nhưng trong mắt Long, đó chỉ là lời lẽ giả dối. Mới đây, chính lão đã cùng tên Thất trưởng lão nào đó phản bội Lục trưởng lão — minh chứng rõ ràng cho cái gọi là “đức độ” của lão.
“Hắc hắc! Vậy xin hỏi lão tăng, bàn tay của ngài đã nhuốm máu bao nhiêu người rồi?” Long cười khinh miệt.
“A di đà phật! Bần tăng không sát sinh. Bần tăng chỉ giúp kẻ ác siêu sinh, đầu thai làm người tốt mà thôi!” Phá Giới đảo trắng thay đen, vẫn giữ thái độ trang nghiêm.
“À há! Xem ra lão đúng là một vị tăng sư đáng kính!” Long cười lớn, ánh mắt soi mói. Hắn khá bất ngờ khi thấy Phá Giới dường như không bị thương quá nặng. Xem ra trận này sẽ nảy lửa. Dù sao, hắn cũng muốn thử xem mình đã đạt tới trình độ nào.
“A di đà phật! Bần tăng một lần nữa khuyên thí chủ hãy giao vật tà ác trên tay cho bần tăng, để bần tăng độ hóa nó, tránh để nó tiếp tục gây tội ác tày trời! Thiện tai, thiện tai!” Phá Giới vừa nói, vừa âm thầm ngưng tụ nội lực. Dù thương tích nặng, lão vẫn có thể vận dụng được ba thành công lực.
“Khà khà! Nếu ta không chịu thì sao?” Long cười lớn, tử khí trong người sôi trào.
“A di đà phật! Thí chủ chấp mê bất ngộ, buộc bần tăng phải ra tay! Thiên Phật Chưởng – Đệ Tam Thức – Phật Động Sơn Hà!”
Phá Giới ra tay trước. Ban đầu, lão định dùng Như Lai Thần Chưởng để trấn áp đối thủ, nhưng thương thế không cho phép. Đành phải sử dụng Thiên Phật Chưởng — chiêu thức được suy diễn từ Như Lai Thần Chưởng nhưng tốn ít nội lực hơn.
Phật Động Sơn Hà — phật động, núi sụp, sông cạn. Phá Giới như một tôn thần đứng trên cao, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Long. Long hoảng hốt khi thấy phía sau lưng lão dường như mọc ra thêm bốn cánh tay, tổng cộng sáu tay lắc lư biến ảo không ngừng. Bỗng nhiên, sáu cánh tay tụ lại làm một, một chưởng in hình kim quang bay vụt tới.
“Hahaha… tới tốt!! Phốc… Sát Quyền!!”
Long dậm mạnh chân, bay vọt lên cao. Tử khí đậm đặc tuôn ra từ cơ thể, quấn quanh cánh tay như những con rắn nhỏ. Sau tiếng gầm vang, hắn thi triển Khí Quyền Thức Thứ Tư — Sát Quyền, nghênh đón Thiên Phật Chưởng của Phá Giới. Chưởng đối quyền!
“Uỳnh!!”
Hai đòn va chạm mạnh, Phá Giới kinh ngạc khi Thiên Phật Chưởng của mình bị chặn đứng hoàn toàn. Phật khí vốn là khắc tinh của tà ác, nếu chỉ hòa nhau thì rõ ràng công lực hắn đã thua đối phương một bậc. Dù Quỷ Trảo có tăng sức mạnh, nhưng mới qua bao lâu mà thằng nhóc này mạnh đến thế? Hồng Ngự phải mất gần mười lăm năm mới đủ thực lực lên chức Ngũ trưởng lão. Bao nhiêu nghi vấn dâng lên trong đầu Phá Giới. Lão không biết rằng Long đã liều mạng nén ép tử khí đến ba lần, khiến nó trở nên bạo liệt và mạnh hơn gấp bội.
Đang sững sờ, Phá Giới quên mất đây là chiến đấu sinh tử — ngươi không chết thì ta chết. Theo thói quen, vừa tung xong Sát Quyền, Long đã dậm chân lao thẳng tới, tay biến thành trảo, khí thế như sói đói vồ mồi — bất ngờ và toàn lực.
“Hấp…” Phá Giới vừa hao tổn nội lực để xuất chưởng, chưa kịp chạm đất thì tiếng gió rít vang bên tai khiến lão biến sắc.
“Khốn kiếp!!”
“Hắc hắc! Thiên Lang Kỳ Vô Trảo!!”
Trảo ảnh như gió cuốn chớp giật, Phá Giới hoảng hốt. Giờ đây, lão chẳng còn dáng vẻ tăng nhân từ bi, mà chật vật lùi bước, né tránh từng chiêu trảo hung mãnh của Long.
“Vù… vù… phậc… phậc… vù… vù…”