Mùa hè rực nắng, tiếng ve ngân nga khúc ca bất tận, và cũng chính mùa hè ấy, câu chuyện tưởng chừng không thể nào xảy ra giữa hai thế giới đối lập đã chính thức bắt đầu.
Triệu Hy, một cái tên dễ dàng chìm nghỉm giữa đám đông. Cô luôn là bóng hình mờ nhạt nhất trong lớp, với thành tích chỉ ở mức khá, lặng lẽ ngồi cạnh cửa sổ, ít giao tiếp, không bạn bè, cô độc đi về.
Trái ngược hoàn toàn, Lý Mục Hách là tâm điểm của mọi ánh nhìn. Với vẻ ngoài điển trai, gia thế hiển hách, cậu luôn là nhân vật nổi bật nhất trường, đi đâu cũng có một đám người vây quanh, được tất cả bạn nam trong lớp ngưỡng mộ và thân thiết.
Hai người, tưởng chừng như hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau, thậm chí sau hai năm cùng lớp, họ còn chưa từng nói chuyện với nhau một câu.
Cho đến một ngày nọ, trên một con đường tấp nập…
Vừa bước ra khỏi tàu điện ngầm, Lý Mục Hách thoáng thấy một cô bạn cùng lớp. Vốn định lướt qua như chưa từng quen biết, nhưng ngay sau đó, cô gái ấy đã thản nhiên nhấc máy ngay trước mặt cậu.
"... Tôi đây, tôi không cần học thêm, vì tôi đã được tuyển thẳng vào Thanh Hoa rồi."
Chưa kịp định thần với câu nói gây sốc đầu tiên, cô gái lại tiếp tục nghe một cuộc gọi khác.
"... Không phải tôi, điện thoại này tôi vừa cướp được ở đường đấy."
Lý Mục Hách há hốc mồm, biểu cảm từ kinh ngạc chuyển sang hoang mang tột độ. Nhưng màn kịch chưa dừng lại ở đó, cô ấy lại nghe thêm một cuộc gọi nữa.
"... Con tôi vừa nhảy lầu rồi, kiếp sau hẵng đến chỗ cô học thêm nhé."
Kết thúc cuộc gọi, Triệu Hy chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, vừa quay người lại đã đối mặt trực diện với ánh mắt sửng sốt của Lý Mục Hách.
Triệu Hy lạnh lùng buông lời: "Nhìn gì? Ba đời ba kiếp chưa nghe ai nói chuyện à?"
Lý Mục Hách lắp bắp: "Sáu…"
Cái miệng bất cần đời của Triệu Hy không ít lần khiến Lý Mục Hách "tăng xông". Những màn đấu khẩu nảy lửa ở trường đã là chuyện thường ngày, nhưng giờ đây, đỉnh điểm là việc cô ấy sắp dọn vào sống chung dưới một mái nhà với cậu!
—
Đằng sau vẻ bất cần ấy, Triệu Hy chỉ là một cô gái bình thường với một ước mơ rất đỗi giản dị: thi đậu vào một trường đại học ở tỉnh khác. Năm cuối cấp, cô dốc hết sức lực, ngày đêm miệt mài học tập, chỉ mong có thể thoát ly khỏi cuộc sống hiện tại, tìm kiếm một chân trời mới.
Truyện Đề Cử






