Sơn Chi - Nhất Đóa Tiểu Thông Hoa
Chương 116: Ngoại truyện Quý Mạc và Cố Viễn Sâm
Sơn Chi - Nhất Đóa Tiểu Thông Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 116 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kỳ phát tình đầu tiên sau khi tuyến thể của Quý Mạc hồi phục đến một cách hoàn toàn bất ngờ, thậm chí còn sớm hơn dự kiến ba ngày. Pheromone không bị ức chế tựa như lũ lớn vỡ đê, tràn ngập khắp biệt thự.
Sau một thời gian dài sống cùng Cố Viễn Sâm — người có độ tương thích lên tới 90% — pheromone trong cơ thể Quý Mạc như những tia lửa bị nén chặt, chỉ cần chạm nhẹ vào không khí liền bùng cháy dữ dội, cuồn cuộn tuôn ra từ làn da mẫn cảm, cuồng loạn và mãnh liệt.
Cố Noãn từ trước đến nay chỉ quen với pheromone dịu nhẹ của ba, giờ đây bị mùi hương hoa sơn chi nồng đậm, tràn ngập bản năng chiếm hữu trong kỳ phát tình dọa cho khóc thét lên.
Dì Trương hoảng hốt đến mức mồ hôi đầm đìa, vội vàng bế bé về phòng ngủ bên cạnh dỗ dành. Đồng thời, bà cũng gọi ngay cho Cố Viễn Sâm báo tin khẩn.
Quý Mạc run rẩy trở về phòng ngủ, co mình trong chiếc chăn vẫn còn vương vấn pheromone của Cố Viễn Sâm. Hai má cậu ửng đỏ, thân nhiệt dần tăng cao. So với lần trước bị ép phát tình bởi pheromone hoa hồng, lần này pheromone hoa sơn chi của cậu như một sợi dây treo lơ lửng trên đầu — không nắm được, không kéo ra được, khó chịu đến mức như muốn chết đi.
Từng đợt sóng cuộn trào dội thẳng vào trái tim đang run rẩy. Pheromone ấy, khi chỉ có một mình, chẳng khác nào lưỡi dao cứa từng nhát vào tâm trí Quý Mạc.
Sóng gió ập vào nội tâm run rẩy, pheromone tựa như lưỡi câu móc ngược — khi chỉ có một mình, nó chính là hung thủ khiến Quý Mạc bị tổn thương từng chút một.
Chỉ có mùi trà đắng thoang thoảng còn vương lại trên ga trải giường mới có thể xoa dịu ngọn lửa dục vọng đang thiêu đốt trong người cậu lúc này.
Dương vật dưới lớp quần ngủ rộng thùng thình đã ngẩng đầu, tuy không to và cứng như của Alpha nhưng cũng đủ dựng thành một cái lều nhỏ. Quý Mạc xấu hổ đưa tay vân vê, xoa nắn nó. Nhưng tay cậu như mất hết sức lực, dù làm thế nào cũng không thể xoa dịu được cảm giác khao khát mãnh liệt khi thiếu vắng người chồng bên cạnh.
Thậm chí, so với dương vật phía trước, thứ mà Quý Mạc càng khát khao được xoa nắn hơn lại chính là hậu huyệt đã ướt đẫm của mình.
Quý Mạc vội vã kéo quần xuống, thân thể từng trải qua nhiều lần ân ái khiến cậu thành thạo đưa ngón tay vào phía sau. Cảm giác tê dại mới chỉ là khởi đầu, nhưng ngón tay làm sao sánh được với khoái cảm mà Cố Viễn Sâm từng mang đến?
"Anh ơi…" Quý Mạc bật khóc, nước mắt thấm ướt cổ áo. Là một Omega, kỳ phát tình đối với cậu là một cuộc chờ đợi dài đằng đẵng — vừa đói khát, vừa tuyệt vọng.
Cậu đang chờ Alpha của mình.
Chờ anh đến đánh dấu cậu.
...
Nhận được cuộc gọi, Cố Viễn Sâm lập tức bỏ dở công việc, lao xe như bay trở về biệt thự.
Chỉ hơn hai mươi phút ngắn ngủi, tay chân anh đã lạnh toát. Vì để đợi dấu ấn của anh, Quý Mạc gần đây không uống thuốc ức chế. Điều đó có nghĩa là cậu đã phải chịu đựng cơn phát tình một mình suốt hơn hai mươi phút.
Ngay khi bước vào biệt thự, dì Trương vội chạy tới: "Thiếu gia, đây là thuốc ức chế bác sĩ kê. Uống vào rồi đợi hai mươi phút mới được vào trong!"
Đứa bé trong phòng khóc ré lên, dì Trương lập tức đặt thuốc xuống rồi quay lại dỗ dành.
Với cặp đôi có độ tương thích cao, Alpha rất dễ mất hoàn toàn ý thức trong kỳ phát tình, chỉ còn lại bản năng dã thú bị pheromone chi phối.
Vì vậy, trong tình huống này, Alpha tốt nhất nên uống hai viên thuốc ức chế, nếu không sẽ rất dễ làm tổn thương Omega đang cực kỳ nhạy cảm. Hơn nữa, cả Cố Viễn Sâm và Quý Mạc đều lần đầu trải qua kiểu đánh dấu có độ tương thích cao như vậy — họ hoàn toàn không có kinh nghiệm.
Cố Viễn Sâm càng thêm lo lắng, vội vàng nuốt hai viên thuốc ức chế. Ngay lúc này, Quý Mạc đang ở ngay sau cánh cửa phòng đóng chặt kia.
Mờ mờ, Cố Viễn Sâm dường như nghe thấy tiếng rên rỉ đầy đau đớn vọng ra từ bên trong.
Anh lập tức bước tới, tay siết chặt nắm cửa.
Không thể chần chừ thêm. Từ lúc kỳ phát tình bắt đầu đến khi thuốc phát huy tác dụng, Quý Mạc đã phải chịu đựng hơn bốn mươi phút. Với một Omega, đó thực sự là cực hình như địa ngục.
Cố Viễn Sâm cố dằn nén mọi cảm xúc cuộn trào trong lòng. Anh tin mình có thể kiểm soát được pheromone này. Vì vậy, ngay trước giây phút mở cửa, anh tự nhủ bình tĩnh: "Phải giữ lý trí. Tuyệt đối không được làm tổn thương Quý Mạc."
Phải giữ lý trí.
Anh không ngừng tự nhắc nhở, nhưng ngay khi cánh cửa mở ra, hương hoa sơn chi nồng nàn lập tức ập tới, nuốt chửng lấy anh. Pheromone trong cơ thể bùng nổ như dã thú gào thét, điên cuồng cào xé, hoàn toàn nhấn chìm Cố Viễn Sâm.
Có lẽ do thuốc ức chế chưa kịp phát huy tác dụng, hoặc có thể vì độ tương thích 90% quá mức dữ dội. Chỉ trong chớp mắt, đầu óc Cố Viễn Sâm như bị hút rỗng, chẳng còn nhớ gì nữa.
Bản năng dẫn dắt anh như một con thú hoang, lảo đảo, mất kiểm soát.
Hành động trở nên thô bạo, tàn nhẫn, xa lạ và đầy đau đớn. Quý Mạc co quắp trên giường, không còn chút ý thức hay khả năng kháng cự nào. Cậu như con mồi nằm gọn trong miệng Cố Viễn Sâm, để mặc anh tham lam chiếm hữu và nuốt chửng.
Lý trí của Cố Viễn Sâm bị vứt bỏ không còn sót lại chút gì. Răng sắc nhọn của anh chạm vào gáy ấm nóng của Quý Mạc. Ngay khoảnh khắc đánh dấu, cậu khẽ rên lên trong làn hương trà đắng bao phủ, cơn đau lan tỏa khắp cơ thể.
Chỉ một cú cắn ấy đã hoàn tất dấu ấn cuối cùng. Không có nụ hôn dịu dàng, cũng chẳng có lời vỗ về ấm áp. Quý Mạc run rẩy trong cô lập, bàng hoàng và vô phương chống đỡ.
Cố Viễn Sâm như hóa thành một người hoàn toàn khác — anh chiếm hữu tất cả của cậu, tàn nhẫn đến đáng sợ.
Tháng sáu năm ấy, nóng bức như thiêu.
"Anh ơi…" Trong tiềm thức, Quý Mạc nghẹn ngào gọi tên Cố Viễn Sâm.
Cậu không ngừng run rẩy, chẳng thể phân biệt được đó là thỏa mãn, khoái cảm, hay chỉ là một khát khao mơ hồ khó gọi tên. Ngay khoảnh khắc gáy bị cắn, dương vật Quý Mạc bất giác co giật, bắn ra một dòng dịch trắng đục. Cảm giác xấu hổ ập đến khiến cậu chỉ muốn tìm chỗ chôn mình. Mùi tanh dính như một tấm lưới khổng lồ trùm kín tâm trí, khiến cậu nghẹn ngào không thở nổi.
Họ giữ nguyên tư thế cắn ấy rất lâu — lâu đến mức Quý Mạc dần tỉnh lại, lâu đến mức cậu bật khóc, nghẹn ngào cầu xin tha thứ.
Đây không phải là một lần đánh dấu ấm áp hay ngọt ngào, mà là gông xiềng, là nhà tù, là sự sụp đổ của bao cảm xúc bị dồn nén đến nghẹt thở.
Sau khi bị đánh dấu, Omega sẽ hồi phục ý thức sớm hơn Alpha. Khi Quý Mạc nhận ra mọi chuyện, cậu chỉ biết òa khóc nức nở. Thế nhưng dưới thân thể lại là một cảnh tượng hoàn toàn trái ngược: hậu huyệt ướt nhẹp, dính nhớp cùng dương vật vừa phóng tinh, tạo nên khung cảnh gợi cảm đến khó tin, đầy ám muội và nhục cảm.
Pheromone của hai người ngang ngược quấn lấy nhau, đan xen rồi tràn ngập khắp phòng, ngày càng nồng đậm đến ngột ngạt.
Cố Viễn Sâm cuối cùng cũng buông gáy Quý Mạc ra, đầu răng vẫn còn vương mùi máu tanh. Anh đã cắn quá mạnh, như thể muốn ngoạm lấy một mảnh thịt để giữ riêng cho mình, tham lam thưởng thức.
Thuốc ức chế vẫn chưa phát huy hoàn toàn, hơi thở Cố Viễn Sâm vẫn dồn dập. Không hiểu vì sao hành động anh dần dịu lại — có lẽ vì "con mồi" đã nằm trong tay, nên anh không còn điên cuồng như trước. Anh cúi xuống hôn lên người Quý Mạc, hết lần này đến lần khác.
Anh mạnh mẽ ngậm lấy hai núm hồng trước ngực cậu, vừa hút vừa giày vò, như muốn mót đến phát đau. Hai tay siết chặt eo, giữ chặt không cho cậu trốn thoát.
Ngón tay lướt qua đâu, nơi đó liền dâng lên một trận tê dại. Quý Mạc bị khoái cảm từ lồng ngực đánh úp đến mức toàn thân mềm nhũn, muốn né tránh nhưng lại bị Cố Viễn Sâm ôm chặt, không thể thoát ra.
Trên nệm lấm tấm dịch thể của Quý Mạc, vương mùi tanh quyện cùng hương hoa sơn chi ngọt ngào. Cố Viễn Sâm như say mê, tận hưởng không chút do dự, anh cúi xuống đặt lên người Quý Mạc từng nụ hôn dày đặc, đầy lưu luyến.
Quý Mạc mới sinh không lâu, cơ thể trở nên nhạy cảm hơn bình thường, đặc biệt là ngực. Chỉ cần chạm vào là cậu đã giật mình không chịu nổi.
Bình thường mỗi khi làm tình với Cố Viễn Sâm, anh luôn thích xoa nắn ngực cậu, thậm chí dường như đã thành nghiện. Qua thời gian lặp lại, vùng ngực của Quý Mạc đã sớm bị "huấn luyện" đến mức nhạy cảm tột độ. Chỉ cần Cố Viễn Sâm chạm nhẹ, như bật công tắc, toàn thân cậu lập tức run lên.
Thêm vào đó, Cố Noãn thường xuyên đòi bú, khiến vùng ngực cậu đến tận hôm qua vẫn phải dán miếng che vết thương.
Vậy mà mới tháo miếng dán ra chưa được hai ngày, nơi ấy lại sưng tấy lên lần nữa.
Dù Omega nam không thích hợp cho con bú, nhưng cũng không phải hoàn toàn không có sữa. Hôm nay, dưới bàn tay xoa nắn của Cố Viễn Sâm, ngực Quý Mạc vậy mà rỉ ra một chút sữa trắng. Chỉ một chút ít ấy thôi cũng bị Cố Viễn Sâm ngậm lấy, liếm sạch không chừa lại giọt nào.
Chỉ tiếc là còn chưa kịp nếm ra mùi vị, chút sữa ấy đã biến mất.
Vậy mà Quý Mạc lại vì thế mà sung sướng đến tột cùng, toàn thân mềm nhũn như nước mùa xuân, vô lực tựa vào người Cố Viễn Sâm. Dương vật đã cương cứng trở lại, không ngừng cọ vào làn da nóng rực của anh.
"Ưm..."
Cậu rên nhẹ, như đang mời gọi Cố Viễn Sâm hôn mình, vân vê mình. Cậu muốn được pheromone của anh bao trùm, muốn cơn đau nơi gáy dịu đi, muốn được Cố Viễn Sâm… đâm thật mạnh vào, gãi vào cái ngứa ngáy bên trong.
Cậu nói lắp bắp, không thốt nên lời.
Dưới cơn dục vọng cuồn cuộn, dưới dấu ấn đánh dấu, pheromone của cả hai dần trở nên dịu dàng, quấn quýt mặn nồng.
Quý Mạc há miệng, mặc cho Cố Viễn Sâm tùy ý càn quét, điên cuồng chiếm hữu. Sự dây dưa giữa môi lưỡi là vô số quấn quýt và tình ái rối ren. Cố Viễn Sâm không buông tha bất kỳ nơi nào trên người cậu, đến cả nước bọt trao nhau cũng trở nên ngọt lịm.
Cái gì mà Alpha ưu tú, cái gì mà khả năng kiềm chế pheromone — tất cả đều sụp đổ trước hương hoa sơn chi bùng phát từ Quý Mạc.
Sau một trận thân mật, thú tính trong Cố Viễn Sâm tạm thời được xoa dịu. Trong tiềm thức, anh bắt đầu trân trọng Quý Mạc, cúi xuống liếm vết thương nơi gáy cậu, từng cái một. Đầu lưỡi ấm ướt dịu dàng khiến người ta run rẩy.
Mỗi lần chạm vào là mỗi lần Quý Mạc tê dại. Cậu vừa muốn Cố Viễn Sâm đừng quá nhẹ nhàng, lại vừa mong anh cắn mạnh hơn. Ngực bị bỏ rơi, ngứa ngáy đến mức khó chịu. Cậu chủ động kéo tay Cố Viễn Sâm, để anh vân vê đôi ngực trơ trọi, xoa nắn đôi nhũ hơi sưng.
Làn sóng ngọt ngào tràn ngập, hóa thành thứ dục vọng ngọt ngào như mật ong đặc quánh.
Cơ thể Cố Viễn Sâm dính chặt lấy cậu cũng có những biến đổi khác thường. Quý Mạc cảm nhận được quần anh phồng lên, dương vật cương cứng đến mức đau nhói bên trong.
Quý Mạc bị anh làm đau đến mức khẽ gọi tên.
Nhưng chẳng nhận được hồi đáp.
Tuy nhiên, ngay giây tiếp theo, cậu thấy Cố Viễn Sâm quỳ xuống, cởi nhanh quần tây và cả lớp quần lót. Dương vật cương cứng bật lên, đầu khấc tròn trịa rịn ra vài giọt tinh dịch trong suốt.
Ánh mắt Cố Viễn Sâm phủ đầy dục vọng. Anh cúi người, vô thức nâng một chân Quý Mạc lên. Dương vật cương cứng áp sát vào nơi ẩm ướt hỗn loạn của cậu, chỉ đơn giản kề sát, đầy áp lực và chờ đợi.
Đầu khấc căng mọng khẽ cọ sát bên ngoài lối vào mềm mại, như muốn dễ dàng tách mở nơi nhạy cảm nhất, khiến tim Quý Mạc đập loạn. Sự ma sát chậm rãi khiến người ta ngứa ngáy đến phát điên.
Quý Mạc khẽ nức nở, toàn thân cứng đờ, chưa kịp nói gì thì dương vật Cố Viễn Sâm đã thô bạo tiến vào, mạnh mẽ tách mở cửa huyệt, dứt khoát đâm sâu.
Quý Mạc khẽ kêu lên, không thể kháng cự, cũng không muốn kháng cự. Bên trong huyệt tham lam hút lấy dương vật của Cố Viễn Sâm, khoái cảm lâu ngày tích tụ khiến cậu như bị ném lên tận mây xanh. Nhưng nơi cậu rơi xuống không phải đá sỏi hay bùn đất, mà là một tầng mây mềm mại do pheromone Cố Viễn Sâm dịu dàng xây nên.
Dương vật to lớn đã cương cứng hoàn toàn, bị dịch thể ẩm ướt bao quanh, mạnh mẽ ra vào, phát ra những âm thanh ướt át đầy dâm đãng.
Quý Mạc hít mạnh một hơi lạnh, Cố Viễn Sâm thì càng thêm cuồng nhiệt. Anh gắt gao nhìn chằm chằm vào Quý Mạc, động tác phía dưới quá nhanh khiến huyệt khẩu không ngừng co rút, từng đợt cao trào ập tới. Quý Mạc không nhịn được bật khóc, mông va chạm phát ra tiếng "bốp bốp" vang dội, xen lẫn tiếng nức nở khẽ khàng — vừa nũng nịu lại vừa đáng thương.
Chút xấu hổ cuối cùng trong cậu cũng bị những động tác cưỡng ép cuốn sạch. Sự xâm nhập của Cố Viễn Sâm chính là liều thuốc giải cho cơn khát khao cháy bỏng. Trong lòng cậu tràn đầy thừa nhận, nhưng gương mặt đỏ bừng, cả vành tai cũng nóng ran.
Cố Viễn Sâm vừa đâm cậu, vừa cúi đầu liếm lấy yết hầu Quý Mạc, như thể giây tiếp theo sẽ cắn mạnh vào đó.
Dương vật không ngừng chuyển động, đưa cả hai rơi vào trạng thái mê loạn, mất hết lý trí. Quý Mạc lại một lần nữa xuất tinh, dòng tinh dịch không còn khả năng sinh sản bắn đầy lên bụng dưới Cố Viễn Sâm, vương vãi khắp nơi, dính nhớp.
Chỉ cần Cố Viễn Sâm hơi cúi người xuống, đống tinh dịch sền sệt liền bị ép dính ngược lên bụng Quý Mạc.
Đột nhiên, tinh dịch nóng bỏng từ Alpha cũng như lũ tràn đê, mạnh mẽ phun thẳng vào bụng Quý Mạc.
Cơn cao trào đầu tiên rốt cuộc cũng kết thúc, nhưng dương vật Cố Viễn Sâm vẫn còn sưng cứng, hoàn toàn không có dấu hiệu thoái lui. Tuy nhiên, khi nhìn thấy Quý Mạc đang khẽ co giật, đôi mắt đen thẫm của anh sau khi phóng tinh mới dần lấy lại chút lý trí.
"Quý Mạc..." Anh lẩm bẩm gọi tên cậu, thấy Quý Mạc toàn thân ướt đẫm mồ hôi, mềm nhũn dụi vào cổ làm nũng.
"Anh ơi, hôn em đi..." Dưới dư vị nóng bỏng còn sót lại, đầu óc Quý Mạc hỗn loạn mơ hồ. "Em còn muốn nữa~"
Đôi chân cậu quấn chặt lấy eo Cố Viễn Sâm, nơi dương vật mềm oặt phủ đầy chất lỏng trắng đục, trông vô cùng nhếch nhác.
Một lần là không đủ, hoàn toàn không đủ. Cậu muốn nhiều tinh dịch hơn nữa, muốn Cố Viễn Sâm bắn đầy bụng mình, muốn anh tiến vào khoang sinh sản, lại một lần nữa thắt nút bên trong rồi phóng tinh.
Trọn vẹn dưới hương hoa sơn chi, không phải hoa hồng nữa.
Dần dần, mãi đến khi Cố Viễn Sâm hoàn toàn tỉnh táo giữa những nụ hôn triền miên đầy lưu luyến, anh mới nhận ra mùi máu trong không khí đã dần phai nhạt. Tuyến thể sau gáy Quý Mạc nơi bị cắn đang lành lại với tốc độ cực nhanh, kết thành một lớp sẹo mờ. Đó là bản năng của Omega để giảm bớt đau đớn.
Lần đánh dấu trước không bị ảnh hưởng bởi độ tương thích 90%, nên từ đầu đến cuối Cố Viễn Sâm đều kiểm soát được, không để Quý Mạc phải chịu nhiều đau đớn.
Còn lần này, khi tỉnh táo lại, anh gần như chỉ muốn tự tát mình một cái.
Trước mắt anh là thân thể Quý Mạc đầy dấu vết bị giày vò. Lồng ngực gầy yếu phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập, trán lấm tấm mồ hôi, ngực bị mót đến sưng đỏ, hai bên eo hằn vết bầm, và cuối cùng là nơi hậu huyệt vẫn còn bị chính anh đâm sâu.
Toàn bộ khung cảnh dâm mỹ đến cực điểm, đầy rẫy dấu vết bị anh chà đạp — như đang không ngừng lên án sự thô bạo vài phút trước đó của Cố Viễn Sâm.
Cố Viễn Sâm hoảng loạn rút dương vật ra, vội ôm lấy cậu, đau lòng đến mức lời nói rối loạn: "Anh xin lỗi… có đau không? Em có đau lắm không?"
Anh cuống cuồng đến mức mọi cảm xúc đều tan biến. Chưa từng nghĩ chuyện ân ái giữa anh và Quý Mạc lại khiến đối phương bị giày vò đến thế.
"Xin lỗi, lẽ ra anh nên uống thuốc ức chế sớm hơn. Anh quá vội, cứ nghĩ mình có thể kiểm soát được." Anh nói ra những lời mà Quý Mạc không muốn nghe.
Quý Mạc gắng gượng thở dốc trong lòng anh, nhưng chẳng hề dễ chịu, cũng không hề thỏa mãn.
Cố Viễn Sâm cúi đầu hôn lên khóe môi cậu. Dù cuối cùng đã đánh dấu xong, thì việc có tiến vào khoang sinh sản hay không cũng chẳng còn quan trọng. Anh không muốn Quý Mạc phải chịu khổ thêm lần nào nữa. Dù dương vật vẫn còn cương cứng đến đau, anh cũng định dừng lại, kết thúc cuộc ân ái.
"Anh đưa em đi tắm. Lát nữa ngủ một giấc thật ngon. Hôm nay anh không đến công ty, sẽ ở nhà với em."
Cố Viễn Sâm bế Quý Mạc lên, bước về phòng tắm. Quý Mạc nép sát vào lồng ngực anh, dịch thể từ hậu huyệt từng dòng chảy ra, khiến mặt cậu đỏ bừng vì xấu hổ.
"Anh... cái đó... đang chảy ra ngoài..."
"Không sao, lát nữa anh lau cho."
Quý Mạc ngoan ngoãn gật đầu, kiệt sức để mặc Cố Viễn Sâm đặt mình xuống bồn tắm. Nước ấm ngập đến đầu gối. Sau khi cẩn thận làm sạch cho cậu, Cố Viễn Sâm bỗng quay sang mở vòi hoa sen, tắm nước lạnh.
Thế nhưng dương vật vì kích thích pheromone vẫn chưa chịu xìu xuống. Cố Viễn Sâm ngại không muốn để trần trước mặt Quý Mạc, đành quay đi nói: "Anh bế em về giường nghỉ trước nhé."
Anh lấy khăn tắm từ tủ định quấn cho Quý Mạc.
Lông mi Quý Mạc khẽ run. Khi Cố Viễn Sâm trần truồng tiến lại gần, cậu ngẩng đầu, hai tay chủ động nắm lấy dương vật nóng rực của anh, giọng nói đầy ám muội: "Để em làm cho anh ra nhé, được không?"
Giờ đây cậu không còn rụt rè như trước. Chưa chờ Cố Viễn Sâm đồng ý, Quý Mạc đã ngậm lấy đầu khấc. Chiếc lưỡi mềm mại xoay vòng trên lỗ nhỏ, trông cậu như đang mút kẹo, nuốt trọn dương vật Cố Viễn Sâm, "ăn" đến tận hứng.
Cố Viễn Sâm không kìm được mà đưa tay giữ đầu Quý Mạc, nhưng lại không nỡ đẩy sâu. Dương vật quá to, không thể tùy tiện ra vào trong miệng cậu, sẽ khiến cậu khó chịu.
Nhưng Quý Mạc chẳng quan tâm, cậu nỗ lực phun ra nuốt vào, chiếc lưỡi ướt át lướt qua từng đường gân xanh nổi lên, như đang hôn, thậm chí còn lưu luyến chẳng muốn rời. Mãi đến khi Cố Viễn Sâm bắn đầy lên mặt cậu, Quý Mạc mới thỏa mãn dừng lại.
Cố Viễn Sâm dùng khăn lau mặt cho cậu, nhưng Quý Mạc lại dùng đầu ngón tay quệt hết rồi đưa vào miệng.
"Nhổ ra, Quý Mạc."
Quý Mạc lắc đầu, không nghe lời mà nuốt xuống. Cậu bị pheromone làm mê mẩn, ướt đẫm áp sát vào người anh, mùi hương hoa sơn chi nồng nặc đến mức không thể cưỡng lại. Cậu hơi tủi thân nói: "Phía dưới em cũng muốn được ăn."
Nếu lúc này Cố Viễn Sâm còn giữ được lý trí, thì anh thật sự không xứng làm một Alpha.
Hai người không quay lại giường mà ôm nhau cuồng nhiệt ngay tại phòng tắm.
Chân Quý Mạc mềm nhũn, chỉ có thể dựa vào Cố Viễn Sâm để đứng vững. Trước mặt họ là tấm gương. Quý Mạc quay lưng về phía gương, trong mắt chỉ còn tình ý sâu đậm của Cố Viễn Sâm.
Hậu huyệt cậu, khoang sinh sản đã bị hai ngón tay Cố Viễn Sâm khuấy đảo đến mềm nhũn, ẩm ướt co rút liên tục, như đang khẩn thiết mời gọi. Cố Viễn Sâm cúi đầu hôn, chậm rãi đẩy đầu khấc vào một chút, khàn giọng hôn vành tai: "Em ướt thật đấy."
"Cứ thế vào đi..." vành tai Quý Mạc đỏ bừng, mắt ngấn lệ.
Cố Viễn Sâm nhìn bộ dạng mê người ấy, không nhịn được khẽ cắn vào cằm cậu một cái. Nhẹ thôi, nhưng cằm Quý Mạc vẫn in lại dấu hằn như vết hôn.
Cố Viễn Sâm ngẩng đầu, thấy chiếc gương lớn trên tường, bỗng nảy ra một ý.
Anh hỏi: "Muốn nhìn xem bây giờ em trông thế nào không?"
Quý Mạc ngơ ngác lắc đầu: "Cái gì cơ?"
"Nhìn thử đi, được không em?" Cố Viễn Sâm cười, chóp mũi chạm vào mũi cậu.
Nụ cười khiến Quý Mạc choáng váng, hoàn toàn không nghĩ đến chuyện từ chối. Ngay sau đó, cậu bị xoay người lại, đối mặt với gương, bị anh ôm lấy từ phía sau, tay giữ chặt hai chân.
Trong gương, Quý Mạc thấy mình gò má đỏ ửng, toàn thân đầy vết hôn, vội hoảng loạn muốn né tránh.
Nhưng ở eo cậu, dương vật to lớn của Cố Viễn Sâm không chút nương tay, theo từng cú hông thô bạo đâm sâu từ phía sau vào cơ thể cậu.
"Áhh." Quý Mạc hoảng hốt, vừa không muốn nhìn vào chính mình trong gương, lại vừa bị giữ chặt, không thể trốn đi. Cậu nhắm chặt mắt, trong lúc ấy Cố Viễn Sâm vẫn chậm rãi ra vào trong thân thể, mỗi lần đều dịu dàng, nhưng nếu cảm nhận kỹ, thì lại đều rất mạnh mẽ.
Sự mâu thuẫn ấy khiến đầu óc Quý Mạc rối tung.
Cố Viễn Sâm cúi xuống hôn lên tuyến thể sau gáy, thì thầm: "Quý Mạc, nhìn xem chúng ta đang làm gì?"
"...Ưm...haaa." Quý Mạc nghiến răng, không chịu mở mắt.
Cố Viễn Sâm ngừng chuyển động, chỉ dùng dương vật chậm rãi khuấy đảo trong hậu huyệt, giọng dịu dàng nhưng lời nói khiến người ta run rẩy: "Không nhìn thì anh sẽ không đâm em nữa đâu đấy."
Quý Mạc đã sớm chịu không nổi, vành mắt đỏ hoe, đành phải ngước nhìn vào gương. Cảnh tượng phản chiếu thật sự dâm loạn đến cực điểm: chỉ cần Cố Viễn Sâm nâng nhẹ một bên chân cậu lên, cậu liền thấy rõ hậu huyệt mình là một cây dương vật to lớn đang cắm sâu vào khoang sinh sản.
Từng dòng tinh dịch trơn ướt không ngừng chảy ra từ nơi bị xâm lấn, giống như đập nước bị phá vỡ. Khả năng thích ứng của Omega với tình dục đúng là đáng sợ — đáng sợ đến mức khiến chính cậu cũng phải sợ hãi bản thân.
Quý Mạc không thể chịu nổi khi thấy mình trong bộ dạng như vậy liền bật khóc, lắc đầu cầu xin:
"Anh ơi, đừng... đừng bắt em nhìn nữa...ưmm"
"Được rồi, vậy chúng ta không nhìn nữa." Cố Viễn Sâm cũng không nỡ bắt nạt cậu mãi, bất ngờ rút dương vật ra khỏi cơ thể Quý Mạc rồi ôm cậu rời khỏi phòng tắm.
Cả hai ướt đẫm quấn lấy nhau lăn lên giường. Cố Viễn Sâm không hề chần chừ, thành thạo đâm thẳng dương vật vẫn còn căng cứng vào khoang sinh sản đã sớm ướt mềm của cậu, bắt đầu những cú đâm thúc đầy mạnh mẽ.
Âm thanh rên rỉ của Quý Mạc theo từng cú thúc lúc có lúc không, đứt quãng đến mức chẳng thể ghép thành câu. Cậu bị đâm đến mềm nhũn, vô lực, chỉ còn biết khóc lóc làm nũng, cầu xin tha thứ. Nhưng thân thể lại phản bội cảm xúc, dục vọng vẫn cháy bỏng, không cho phép rút lui.
Vừa khao khát, lại vừa sợ hãi. Cơ thể mềm nhũn, đến cả dục vọng cũng đã cạn kiệt, chỉ còn lại từng đợt cao trào khô khốc lặp đi lặp lại.
Mỗi lần Cố Viễn Sâm chuyển động, Quý Mạc lại như rơi từ mây cao xuống vực sâu, nỗ lực chịu đựng thứ đang lấp đầy nơi sâu thẳm trong cơ thể mình.
Cảm giác tê dại ngọt ngào cuốn lấy toàn thân, nhấn chìm cậu trong cơn hôn mê mãnh liệt.
Cứ tiếp tục như thế này, chính Quý Mạc cũng không biết bản thân rồi sẽ trở thành gì nữa.
Ngay lúc ấy, Cố Viễn Sâm bất ngờ chạm vào điểm G quen thuộc. Quý Mạc toàn thân run rẩy, dù là lần thứ mấy đi chăng nữa, cậu vẫn theo phản xạ ôm chặt lấy anh.
Cố Viễn Sâm rên lên đầy nhục dục: "Ưmm. Anh tìm thấy rồi..." Anh khẽ nhíu mày, hơi dồn lực thúc sâu vào, đưa dương vật đẩy mạnh vào khoang sinh sản đã bị va chạm đến mở rộng của Quý Mạc, thắt nút, phóng tinh.
Ở giây cuối cùng, Quý Mạc ngồi trên người anh, bụng dưới căng đầy vì được anh rót trọn vào. Dòng tinh dịch nóng bỏng trong cơ thể vẫn chưa ngừng lại, từng đợt chậm rãi trút xuống, kéo dài không dứt.
Quý Mạc đau đến toàn thân run rẩy, nhưng chỉ một câu "Anh yêu em" từ Cố Viễn Sâm đã khiến mọi xao động trong lòng dần lắng xuống.
Cậu vòng tay ôm chặt cổ anh, cằm nhẹ tựa lên vai, khóe mắt long lanh ánh lệ: "Em cũng yêu anh, anh trai..."
---------------
lledungg: Thử thách đoán từ: đ* là từ gì:)))