Chương 33: Người Ở Lại Bên Tôi

Sơn Chi - Nhất Đóa Tiểu Thông Hoa

Chương 33: Người Ở Lại Bên Tôi

Sơn Chi - Nhất Đóa Tiểu Thông Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Quý Mạc!"
Cố Viễn Sâm bừng tỉnh, giật mình ngồi thẳng dậy. Anh đang tựa lưng vào ghế trong bệnh viện, chợp mắt một chút mà lại mơ thấy khoảnh khắc đầu tiên gặp Quý Mạc. Ký ức ấy không hề đẹp đẽ. Hôm đó, cả hai hầu như chẳng trao đổi lấy một câu.
Lúc ấy, hình như tên cậu ấy là… Quý Mộc.
Cố Viễn Sâm nhíu mày, xoa xoa thái dương, đầu óc từ từ tỉnh táo lại. Anh nhớ ra rồi, Quý Mộc đã đổi tên thành Quý Mạc, rồi thi đỗ vào đại học C, vượt hàng ngàn dặm để đến bên anh.
Lý do đổi tên, Cố Viễn Sâm chưa từng hỏi. Trước đó Lục Thu Viễn có tò mò dò hỏi, nhưng nhà họ Quý chỉ trả lời mập mờ, nghe loáng thoáng là vì gia đình gặp biến cố. Vì là chuyện riêng của nhà họ Quý nên Lục Thu Viễn cũng không tiện đào sâu thêm.
……
Anh xoa mạnh hai tay lên mặt, cố gắng xua đi vẻ mệt mỏi. Không hiểu sao lại bất chợt mơ về chuyện đã lâu như vậy. Những ký ức ấy rõ ràng đã nhạt phai từ lâu rồi.
Cố Viễn Sâm cúi người, vô thức che mặt. Trên người vẫn loang lổ vết máu — nhưng không phải máu của anh.
Từ xa, Từ Phong xách túi đồ ăn đi tới, đưa anh một ly cà phê: "Quý Mạc ngủ rồi à?"
"Ngủ rồi." Cố Viễn Sâm nhận ly cà phê.
"Viễn Sâm, tớ xin lỗi cậu." Từ Phong ngồi xuống bên cạnh, đặt đồ ăn sang một bên, tự trách: "Tại tụi tớ ham vui quá, còn chạy sang bàn khác thi uống rượu. Nếu lúc đó tớ ở cạnh Quý Mạc, chắc đã ngăn được gã kia, cũng chẳng để chuyện xảy ra như vậy."
Chỉ vài tiếng trước, Quý Mạc bị một tên Alpha đập chai rượu vào đầu trong quán bar. Máu chảy lênh láng, khiến ai cũng kinh hãi. Tên kia hiện đã bị đưa về đồn, còn Cố Viễn Sâm vừa hoàn tất lời khai.
Chiếc chai vốn hướng về đầu Cố Viễn Sâm, nhưng Quý Mạc đã lao ra đỡ thay.
Lần trước vì quả bóng rổ, Quý Mạc bị trẹo chân; lần này vì chai rượu, cậu phải nhập viện giữa đêm. Mỗi lần có chuyện, đều là vì Cố Viễn Sâm mà cậu vô tình bị liên lụy.
May mắn là lần này vết thương không trúng chỗ hiểm, cũng không nghiêm trọng. Đầu Quý Mạc được khâu vài mũi, sau khi tiêm thuốc ức chế mạnh đã thiếp đi nhanh chóng.
Bác sĩ dặn dò cẩn thận, Cố Viễn Sâm ghi nhớ từng điều, không rời khỏi bên cạnh Quý Mạc dù chỉ một phút.
"Không phải lỗi của các cậu. Là tôi không nên gây xung đột với gã say đó ở quán ăn."
"Sao lại trách cậu được! Chính hắn say xỉn đụng vào cậu trước, còn nhỏ nhen quay lại gây sự!" Từ Phong tức giận, nói xong vội bịt miệng, thấp thỏm hỏi: "Tớ nói to vậy có bị đuổi khỏi bệnh viện không nhỉ?"
Cố Viễn Sâm không đáp.
Từ Phong muốn an ủi anh nhưng lại không biết nói gì.
Cuối cùng, cậu nghe thấy Cố Viễn Sâm đầy tự trách: "Em ấy lần đầu vào quán bar, chẳng hiểu gì cả. Pheromone trong đó khiến kỳ phát tình của em ấy đến sớm. Tôi lẽ ra phải để ý sớm hơn. Rõ ràng mức độ phù hợp giữa hai đứa rất cao, vậy mà tôi lại không nhận ra sự bất thường. Cũng tại tôi ra ngoài nghe điện thoại, lại đi quá lâu."
Từ Phong bắt được trọng tâm, nghi hoặc: "Phù hợp?"
Cố Viễn Sâm im lặng, khẽ nhấp một ngụm cà phê.
Từ Phong suy diễn trong đầu rồi nói: "Hai người mức độ phù hợp cao lắm hả? Thì ra là vậy, bảo sao Quý Mạc cứ theo đuổi cậu mãi. Viễn Sâm à, tớ thấy cậu ấy thật lòng thích cậu đó, sao cậu không suy nghĩ lại một chút?"
Rốt cuộc có mấy Omega nào đang trong kỳ phát tình mà vẫn tỉnh táo để lao ra đỡ chai rượu hộ người khác?
Tình cảm của Quý Mạc dành cho Cố Viễn Sâm, ai nhìn cũng thấy rõ mồn một.
"Câu ấy nói sao nhỉ?" Từ Phong nghĩ một hồi rồi chậc lưỡi: "Cậu ấy si tình cậu đến chết đi sống lại luôn rồi."
Lời nói khiến lòng Cố Viễn Sâm nặng trĩu. Anh thở dài, chủ động chuyển chủ đề: "Ngày mai các cậu về trước đi."
"Còn cậu thì sao?"
"Khi nào Quý Mạc ổn, tôi sẽ nhờ người nhà cử tài xế đến đón." Trong mắt Cố Viễn Sâm hiện rõ tơ máu, kim đồng hồ trên cổ tay đã chỉ sang bốn giờ sáng.
Từ Phong gật đầu, vỗ nhẹ lên vai anh như để an ủi.
Gần trưa hôm sau, Quý Mạc tỉnh lại.
Cậu mơ màng muốn ngồi dậy, nhưng vết thương trên đầu khiến cả người cứng đờ. Cơn đau nhức như kim châm khiến cậu nhăn mặt, rên khẽ. Cổ họng khô rát như nuốt phải sỏi đá, giọng khàn đặc, khó nghe.
"Cậu tỉnh rồi." Giọng nói quen thuộc vang bên tai. Cố Viễn Sâm vẫn ở đó, suốt đêm chưa chợp mắt. "Khoa các cậu hôm nay về đúng không? Tôi đã giúp em làm thủ tục trả phòng rồi, hành lý tạm để lại đây."
Anh rót một ly nước ấm, cẩn thận đỡ Quý Mạc dậy, để cậu tựa lưng vào gối mềm, nhẹ nhàng nói: "Uống chút nước đi."
Quý Mạc phản ứng chậm chạp, tay run run định cầm ly. Cố Viễn Sâm liền đỡ đáy ly, giúp cậu uống một ngụm nhỏ.
"Bác sĩ nói em phải nằm viện vài ngày. Tôi sẽ ở lại với em." Cố Viễn Sâm liếc đồng hồ rồi hỏi: "Đói chưa? Tôi đi mua cháo. Còn muốn ăn gì nữa không?"
Quý Mạc ngơ ngẩn. Cậu chưa bao giờ quen với việc Cố Viễn Sâm đột nhiên nói nhiều, nói dịu dàng như vậy. Khoảnh khắc ấy, cậu tưởng mình vẫn đang mơ. Nhưng khi tỉnh táo, Cố Viễn Sâm vẫn đứng trước mặt, nhẹ nhàng hỏi han.
"Anh Viễn Sâm?"
Cố Viễn Sâm khẽ "ừ" một tiếng.
Quý Mạc im lặng một lúc, đôi mắt dần đỏ hoe. Cậu nhẹ nhàng nắm lấy vạt áo anh, ngẩng đầu lên thấy rõ râu lún phún trên môi, thấy rõ vẻ mệt mỏi trên gương mặt sau một đêm trắng, thấy cả ánh mắt đỏ ngầu tơ máu.
"Anh Viễn Sâm…" Giọng Quý Mạc khàn đặc, đầy đau lòng. "Em xin lỗi… xin lỗi anh…"
Cố Viễn Sâm không hiểu vì sao cậu cứ nói xin lỗi mãi. Thông thường, hai chữ ấy nghe nhiều sẽ thấy phiền. Nhưng giờ đây, thốt ra từ đôi môi tái nhợt của Quý Mạc, chúng lại khiến lòng người xót xa, dâng lên một nỗi thương cảm dịu dàng.
"Em xin lỗi vì điều gì?"
"Vì em quên mang thuốc ức chế nên mới gây ra chuyện." Quý Mạc hối hận. Cậu lẽ ra không nên đi quán bar cùng Cố Viễn Sâm.
Nếu tối qua cậu ngoan ngoãn về khách sạn uống thuốc, không nói những lời đáng thương để khiến anh đồng ý mời đi, thì mọi chuyện đã không xảy ra. Dáng vẻ tiều tụy của Cố Viễn Sâm khiến lòng cậu quặn thắt, không ngừng tự trách.
Nhưng điều khiến cậu bất ngờ là Cố Viễn Sâm không một lời trách móc, mà còn chăm sóc cậu tận tình, ở bên suốt đêm. Chính điều đó càng khiến Quý Mạc cảm thấy có lỗi — bởi rõ ràng cậu đang lừa dối anh.
Đang chìm trong thất vọng, cậu bỗng nghe Cố Viễn Sâm nói: "Không phải lỗi của em. Em không cần xin lỗi. Là tôi không phát hiện kịp, cũng chưa chăm sóc tốt cho em."
Anh lại dùng từ "chăm sóc".
Quý Mạc ngây người. Trái tim vốn căng thẳng như được buông xuống dòng suối mát, dịu lại như được gột rửa.
Nhưng không biết có phải vì bị thương mà đầu óc mơ hồ không, cảm giác tội lỗi trong lòng lại càng dâng cao. Cố Viễn Sâm càng dịu dàng, cậu càng lo lắng. Thế mà Quý Mạc vẫn tham lam muốn giữ lấy, muốn độc chiếm sự dịu dàng ấy. Thậm chí còn hoang tưởng, muốn có được tất cả của Cố Viễn Sâm.
Cậu đến đây với mục đích ích kỷ. Dù sau này phải gánh hậu quả, cũng không thể oán trách điều gì.
Từ lúc tỉnh lại, pheromone dịu dàng của Cố Viễn Sâm vẫn bao quanh cậu. Thứ mà trước đây anh keo kiệt không cho, giờ lại dốc hết, chẳng giữ lại chút nào.
Nghĩ đến đây, Quý Mạc không nhịn được dụi mắt. Nước mắt chưa kịp rơi đã bị Cố Viễn Sâm nhẹ nhàng lau đi bằng khăn giấy.
Cố Viễn Sâm ngồi xuống mép giường: "Đừng cử động. Vết thương còn đau không?"
"Không đau." Quý Mạc nói dối.
Cố Viễn Sâm đáp: "Không đau thì đừng khóc nữa. Nghỉ ngơi cho tốt."
Quý Mạc hít hít mũi, nghe anh dịu dàng nói: "Nếu đau thì nói với tôi."
"Vâng." Quý Mạc chớp mắt, hỏi nhỏ: "Nhưng nếu em nói đau, anh sẽ làm gì?"
"Tôi sẽ gọi bác sĩ."
"..."
Quý Mạc im lặng. Cũng phải, đau thì gọi bác sĩ.
"Tôi ra ngoài mua chút đồ cho em ăn." Cố Viễn Sâm nói rồi đứng dậy.
Nhưng Quý Mạc chẳng đói. Cậu không muốn Cố Viễn Sâm rời đi dù chỉ một phút. Vì cậu đang bị thương, đang nằm trong bệnh viện xa lạ, được bao bọc bởi pheromone của anh. Tất cả khiến cậu bỗng trở nên yếu mềm, như một thiếu gia được nuông chiều từ nhỏ, chỉ muốn có người ở bên chăm sóc mãi.
Cố Viễn Sâm thấy vẻ mặt thất vọng, tưởng cậu không vui vì câu trả lời nãy, liền hỏi lại: "Vậy em muốn tôi thế nào?" Anh thực sự tò mò, muốn hiểu suy nghĩ trong lòng Quý Mạc.
Không ngờ Quý Mạc chỉ im lặng lắc đầu — cử động nhỏ ấy kéo theo vết thương khiến cậu nhăn mặt.
Cố Viễn Sâm cau mày: "Tôi đã bảo đừng cử động lung tung rồi."
"Giờ thì đau thật rồi, học trưởng." Quý Mạc nhân cơ hội, lấy hết can đảm nắm lấy tay anh. "Nhưng em nghĩ không cần gọi bác sĩ đâu."
Cố Viễn Sâm không hiểu.
"Chỉ cần học trưởng ở bên em, là em không thấy đau nữa rồi." Quý Mạc mím môi, sợ anh sẽ hất tay ra.
Nhưng lần này, Cố Viễn Sâm lại dịu dàng hơn bao giờ hết. Anh không né tránh, không hất ra, mà để mặc cậu nắm lấy. Chỉ khẽ nói, giọng như gió thoảng: "Tôi đâu phải thuốc giảm đau."
Lời nói nhẹ như gió, dịu dàng như giọng anh qua điện thoại ngày nào, như ánh nắng đầu đông lặng lẽ chiếu vào lòng người.
Ánh mắt Quý Mạc bừng sáng, ấm áp. Lúc này, cậu không còn thấy đau, không thấy đói, cũng chẳng thấy mệt.
Bởi điều cậu muốn chưa bao giờ là quá nhiều. Mãi mãi, chỉ cần một mình Cố Viễn Sâm là đủ.