Chỉ cần một cái ôm

Sơn Chi - Nhất Đóa Tiểu Thông Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dưới tiếng thúc giục của quản lý ký túc xá, Quý Mạc mệt mỏi kéo vali bước ra khỏi tòa nhà.
Theo kế hoạch ban đầu, vài ngày tới, cậu sẽ gọi điện cho Cố Viễn Sâm, nói dối rằng vẫn chưa tìm được chỗ ở, cố tình gợi lòng thương hại để anh chủ động mời mình về nhà họ Cố tá túc.
Nhưng điều Quý Mạc không ngờ tới là, dưới khoảng sân trước ký túc xá, chiếc xe của Cố Viễn Sâm vẫn còn đậu đó.
Anh chưa đi.
Trong tầm mắt cậu, Cố Viễn Sâm đang tựa vào cửa xe, dáng người cao gầy hoà vào nền tuyết đầu đông. Anh vừa kết thúc một cuộc gọi, trên lông mày còn vương vài bông tuyết chưa kịp tan.
Từ Phong đã không thấy bóng dáng, chắc hẳn đã về phòng thu dọn đồ.
Quý Mạc siết chặt tay nắm vali, lòng trào dâng cảm xúc hỗn độn. Gió lạnh quất qua má, nơi nước mắt vừa lăn vẫn còn rát buốt.
Cố Viễn Sâm luôn khiến những toan tính của cậu đổ vỡ, nhưng lại từng bước đi đúng vào con đường mà cậu đã vạch ra—không lệch một ly.
Cố Viễn Sâm bước tới, giọng bình thản: "Trước khi tìm được chỗ ở, có muốn đến nhà tôi ở tạm không?"
"......"
"Em đã thay tôi đỡ một cú đập bằng chai rượu. Tôi nợ em một ân tình." Cố Viễn Sâm nhíu mày, đứng chờ câu trả lời. "Em biết mà, tôi không thích mắc nợ ai."
Đôi mắt Quý Mạc vừa khóc, vết đỏ nơi khoé mắt lọt trọn vào ánh nhìn của Cố Viễn Sâm.
"Sao vậy?" Anh hỏi tiếp.
Quý Mạc mím môi, chỉ vì một câu hỏi quan tâm mà nước mắt lại tuôn rơi.
"Sao lại khóc nữa?" Cố Viễn Sâm không hiểu, bước lại gần, nghiêng người kiểm tra vết thương trên trán cậu, giọng hơi căng thẳng: "Đau ở đầu à?"
Giọng nói ấy nhẹ nhàng đến mức như sợ chỉ cần nói lớn một chút, Quý Mạc sẽ vỡ òa thêm lần nữa.
Quý Mạc hoảng hốt lau nước mắt bằng mu bàn tay, càng lau càng nhiều. Bao nhiêu tủi thân dồn nén bấy lâu bỗng trào dâng không kìm nén nổi.
Là những tủi nhục từ thuở nhỏ. Là những ấm ức chất chồng suốt thời gian qua. Là cả nỗi mệt mỏi không biết bám vào đâu, trong khoảnh khắc này.
Chúng ập đến như cơn lũ, cuốn trôi toàn bộ sự tức giận trong lòng cậu, chỉ còn lại sự yếu đuối tuyệt vọng. Trước mặt Cố Viễn Sâm, cậu luôn trở nên nhỏ bé, vụng về, bất lực như một đứa trẻ chẳng làm được gì.
"Tôi đưa em đi bệnh viện." Cố Viễn Sâm dứt khoát nói, vừa dứt lời đã giật lấy vali của cậu.
Quý Mạc lắc đầu, rồi đột nhiên thì thầm: "Em không muốn ở một mình."
"Tôi sẽ ở bên em." Cố Viễn Sâm ngập ngừng một chút, rồi nhẹ nhàng vỗ vai cậu như để an ủi.
Quý Mạc nghẹn ngào, đưa tay níu lấy vạt áo anh: "Anh Viễn Sâm, anh từng nói... nếu em đau, phải nói với anh."
"Vậy thì nên đi bệnh viện ngay, đúng không?" Cố Viễn Sâm thúc giục.
Một người lo lắng sốt ruột. Một người dường như không nghe thấy gì.
"Anh Viễn Sâm, giờ em đau lắm."
Nhưng em không cần đến bệnh viện.
Bệnh viện không chữa được vết thương trong tim em.
Nó đã mục ruỗng từ lâu rồi. Chỉ có cạo tận xương, róc tận gốc độc, mới mong mọc lên một đóa sơn chi mới.
Hoặc cũng có thể, sẽ chẳng bao giờ còn sơn chi nữa.
Quý Mạc sẽ trở thành một đóa hồng.
"Quý Mạc?"
Một lúc sau, Quý Mạc đưa hai ngón tay run rẩy níu lấy vạt áo Cố Viễn Sâm, giống như đứa trẻ bướng bỉnh không chịu buông: "Anh Viễn Sâm, ôm em một cái là sẽ hết đau thôi."
Nghe vậy, Cố Viễn Sâm suýt nữa nổi giận.
Không ngờ trải qua bao nhiêu chuyện, cuối cùng Quý Mạc lại đưa ra một yêu cầu vô lý đến thế. Anh nghĩ cậu đang diễn trò, đang giả vờ để trốn tránh.
Nhưng ngay khi định mở miệng mắng, anh lại thấy khuôn mặt cậu yếu đuối đến mức khiến người ta không nỡ.
Như thể thật sự rất đau.
Như thể cậu không hề nói dối.
Nhưng một cái ôm, sao có thể xoa dịu nỗi đau?
Cố Viễn Sâm không hiểu. Anh không thể lý giải được yêu cầu kỳ lạ ấy.
Thế nhưng, trái tim anh dường như đã rẽ sang một hướng khác. Trong giá lạnh cuối đông, nó chậm rãi tan chảy, lặng lẽ hoá thành một vũng nước nhỏ, soi rõ sự cố chấp tr*ng tr** trong chính anh.
Anh cúi đầu, nhìn thấu tận đáy lòng mình: trái tim chưa đủ cứng rắn để khước từ.
Trên chóp mũi Quý Mạc, một giọt nước mắt vẫn treo lơ lửng, chưa chịu rơi.
Pheromone trong cơ thể cậu nồng nàn như hương hoa hồng chớm nở, lan toả. Lần đầu tiên, cậu học cách buông bỏ, học cách phơi bày chính mình, mang theo toàn bộ bản thân và sự yếu mềm, thành thật dâng lên trước mặt Cố Viễn Sâm.
Cậu cúi đầu, giọng nhẹ như tơ, rót vào tai Cố Viễn Sâm thành dòng mật ngọt: "Anh Viễn Sâm, được không?"
Một cơn gió thoảng qua, thế giới phủ trắng tuyết, thuần khiết như chưa từng có ai chạm đến.
Trong đôi mắt hổ phách của Quý Mạc, những bông tuyết rơi từng quỹ đạo nhỏ bé.
Xung quanh chẳng còn ai. Tài xế trong xe lặng lẽ quay mặt đi. Quản lý ký túc xá vẫn bận kiểm tra hành lang. Mùa đông này dường như yên tĩnh đến mức chỉ còn lại hai người họ.
Cố Viễn Sâm thầm nghĩ:
Chỉ lần này thôi. Chỉ một cái ôm thôi.
Anh như bị buộc phải thoả hiệp, hai tay cứng nhắc, mỗi cử động đều chậm chạp. Anh không biết nên lau nước mắt cho Quý Mạc trước, hay kéo cậu vào lòng trước.
Cán cân lựa chọn có hai đầu. Nhưng cuối cùng, Cố Viễn Sâm vẫn vươn tay.
Giọt nước mắt nóng của Quý Mạc rơi xuống đất, như đánh thức một mùa xuân đang ngủ vùi.
Rơi xuống mu bàn tay Cố Viễn Sâm khiến anh thôi cứng lại.
Bởi vì cậu là ấm áp.
Cố Viễn Sâm bước tới, nhẹ nhàng kéo Quý Mạc vào lòng.
Miệng thì nói không muốn, nhưng hành động chẳng hề do dự. Anh âm thầm truyền pheromone mang hương trà đắng để an ủi cậu.
"Giờ còn đau không?" Giọng anh trầm, vang bên tai Quý Mạc từng từ như gõ thẳng vào tim.
Ngửi thấy mùi trà đắng quen thuộc, Quý Mạc không kìm được nữa. Cậu siết chặt Cố Viễn Sâm, hít sâu rồi úp mặt vào ngực anh, bật khóc thành tiếng.
Cậu chẳng giống thiếu gia được nuông chiều. Ngay cả khi khóc cũng đầy ấm ức, kìm nén đến mức khiến người ta đau lòng.
Nước mắt thấm ướt áo Cố Viễn Sâm. Trong vòng tay siết chặt, pheromone hoa hồng từ người Quý Mạc quấn quanh anh không buông.
"Em thật sự đau, hay chỉ giả vờ?" Sao lại khóc dữ vậy? Cố Viễn Sâm định hỏi, nhưng cuối cùng chỉ nói nửa câu rồi im lặng. Một lúc sau, anh hỏi: "Là vì cãi nhau với gia đình à?"
Quý Mạc chỉ biết nức nở, không trả lời, càng khóc nhiều hơn.
Cố Viễn Sâm không hỏi thêm. Anh vụng về vỗ lưng cậu, từng cái một, như dỗ trẻ nhỏ.
Nhưng Quý Mạc vẫn khóc, ôm anh thật lâu, khóc cũng rất lâu.
Anh liên tưởng đến việc cậu không về nhà ăn Tết, đoán chỉ có hai khả năng: hoặc nhà họ Quý có chuyện, hoặc cậu đã cãi nhau với cha mẹ. Dù là lý do gì, điều quan trọng nhất giờ là làm cậu ngừng khóc.
Nhưng Cố Viễn Sâm xưa nay không giỏi an ủi. Anh chỉ biết nói vụng về: "Đừng khóc nữa."
"Em có khóc đâu..." Khóc quá lâu khiến đầu óc tỉnh táo, Quý Mạc bắt đầu xấu hổ, lẩm bẩm lộn xộn.
Cố Viễn Sâm sững người, nhíu mày: "Vậy giờ em đang làm gì?"
Quý Mạc ngẩn ra, dụi mặt vào ngực anh không chịu buông: "Ấm quá..." Có lẽ đã khóc đủ, giọng khàn khàn, cậu thì thầm: "Cảm ơn anh."
Cố Viễn Sâm hơi nhấc tay, cuối cùng bất lực đặt lại lên lưng cậu, nhẹ nhàng vỗ: "Ừ."
Anh phát hiện, sau khi Quý Mạc ngừng khóc, pheromone hoa hồng của cậu trở nên dịu dàng hơn rất nhiều.
Tài xế trong xe đã chờ quá lâu, không thể làm ngơ mãi được. Anh ta lén chụp một tấm hình, gửi ngay cho chị Trương—người đang chuẩn bị bữa tối ở nhà họ Cố.
Chị Trương vừa nhìn thấy ảnh, suýt đánh rơi cái xẻng. Lập tức chuyển ảnh cho ông chủ đang công tác nước ngoài—Lục Thu Viễn.
Chị Trương: [Ngài ơi, chuyện lớn rồi! Phải chuẩn bị cưới hỏi sang năm thôi?]
Lục Thu Viễn: [Trời ơi?! Tiến triển nhanh thế cơ à?]
Tối hôm đó, Quý Mạc kéo vali bước qua cổng nhà họ Cố.
Chị Trương đã chuẩn bị sẵn một bàn đầy đồ ăn, vừa thấy cậu là ân cần hỏi han từng chút.
Cố Viễn Sâm dặn chị dọn dẹp phòng ngủ trên lầu. Chị Trương tươi cười gật đầu: "Vâng, tôi đi ngay đây."
Rồi hỏi thêm: "Là căn phòng sát phòng cậu chủ hả?"
Cố Viễn Sâm khẽ "ừ" một tiếng.
Quý Mạc đang húp canh, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu: "Em không ở phòng lần trước nữa à?"
"Trên lầu thoải mái hơn một chút." Cố Viễn Sâm đáp, hoàn toàn không nhận ra trong lời nói đã vô thức mang theo sự quan tâm đặc biệt. "Phòng dưới hơi đơn sơ."
Quý Mạc ngẩn người. Đơn sơ?
Có lẽ vì chưa từng ở nơi nào sang trọng, cậu không hiểu thế nào là đơn sơ. Trong ấn tượng của cậu, phòng khách dưới tầng đã rất tốt rồi. Nhưng là người đến ở nhờ, Cố Viễn Sâm bảo sao cậu làm vậy, cũng chẳng tiện hỏi thêm.
...
"Cậu Quý, tạm ở căn phòng này nhé. Có gì bất tiện cứ nói với tôi." Chị Trương nhìn vết băng trên đầu Quý Mạc mà xót xa, dịu dàng nói: "Ngày mai phải hầm ít canh bồi bổ cho cậu mới được."
"Cảm ơn chị Trương." Quý Mạc nhìn quanh, căn phòng trang trí tinh tế, đẹp mắt.
Chị Trương vừa dọn vừa lẩm bẩm: "Lúc mua biệt thự này, ông chủ từng tính chuyện sinh thêm bé thứ hai. Nhưng bận tiếp quản công ty nên gác lại. Cuối cùng căn phòng này thành phòng khách."
Lục Trạch An thỉnh thoảng tới chơi, cũng thường ở đây.
Căn phòng tiện nghi đầy đủ, đẳng cấp vượt trội so với các phòng dưới tầng.
Quý Mạc chưa từng được ở nơi tốt thế này. Trong lòng không khỏi thán phục. So với gác xép cũ kỹ nhà họ Quý, một bên là trời, một bên là lòng đất.
Cậu chợt nhớ tới phòng Quý Mộc, hình như cũng tinh xảo như thế này.
Sau khi sắp xếp đồ đạc, Quý Mạc đi tắm trong phòng vệ sinh riêng. Hệ thống sưởi nhà họ Cố rất ấm, cậu chỉ mặc bộ đồ ngủ mỏng mà vẫn thấy dễ chịu. Chăn đệm mềm mại, thoang thoảng mùi thơm, khiến tâm trạng căng thẳng suốt ngày cũng dần dịu lại.
Trong đầu cậu vẫn vang vọng những điều Hàn Sâm đã kể.
Nghĩ đến Tuệ Tưu cô độc ra đi nơi bệnh viện xa lạ.
Quý Mạc chìm vào hỗn loạn ký ức: có mẹ, có Viên Lập Mân, có cả Quý Phong—giờ đây đã phải chống gậy để đi.
Và còn bóng dáng mơ hồ từng đứng trước mặt cậu, hỏi bằng giọng dứt khoát: "Này, cậu có muốn viết thư với thiếu gia nhà họ Cố không?"
Tầm nhìn dần rõ ràng.
Lúc ấy, Quý Mạc mười một tuổi, lặng lẽ đứng trong phòng đàn rộng lớn, bốn bề cửa kính sát đất.
Khu vườn hoa sơn chi năm xưa giờ đã thành vườn hồng rực rỡ, từng cụm nở bừng sức sống.
Tiếng đàn piano du dương vang lên, "leng ka leng keng", như mưa rơi trên nắng sớm.
Phím đàn đen trắng lấp lánh, ngón tay thon dài của Quý Mộc lướt trên đó, cùng bóng nghiêng dưới ánh mặt trời, đẹp rạng ngời.
"Mẹ cứ bắt tôi viết thư cho cậu ta, nói là có hôn ước." Quý Mộc ngừng tay, nhíu mày đầy bất mãn, chẳng giấu giếm sự khó chịu. "Nhưng cậu ta béo như thế, tôi không muốn lấy chút nào. Chỉ vì độ tương thích mà đem tôi ra gả đi."
Chỉ là lời nói nông nổi của đứa trẻ mười một tuổi, nhưng cũng đủ thấy Quý Mộc ghét Cố Viễn Sâm đến mức nào.
Gia đình muốn bám vào nhà họ Cố, nhưng đó là toan tính người lớn. Trẻ con thì đơn giản: không thích là không thích.
"Thiếu gia nhà họ Cố đến điện thoại cũng không có, phiền chết được."
Quý Mạc im lặng cúi đầu, lòng vừa tủi vừa xấu hổ, mày nhíu chặt.
Cậu ghét Quý Mộc. Cậu ghét Viên Lập Mân.
Dưới lớp tóc lòa xòa, trán Quý Mạc còn in rõ vết bầm—"hình phạt" mới nhất từ Viên Lập Mân.
Quý Mộc chẳng bận tâm đến vết thương của cậu. Chuyện như thế, anh ta đã quá quen. Anh ta ngừng đàn, ngoan ngoãn cầm ly nước, bỏ viên thuốc trắng vào miệng, nuốt xuống.
Từ ngày kiểm tra độ tương thích pheromone, Viên Lập Mân đã bắt anh ta uống thứ thuốc đó.
Sau khi dùng, pheromone hoa hồng của Quý Mộc luôn đậm đà, dễ chịu.
"Tôi thấy cậu với tên béo đó chơi thân lắm, bám nhau không rời. Hay là... cậu viết thư thay tôi đi? Như cậu hay làm bài tập hộ tôi ấy."
Quý Mạc ngây người.
"Sao? Cậu chắc vui lắm chứ?" Quý Mộc đắc ý nói: "Tôi cho cậu cơ hội, cậu phải biết ơn tôi mới đúng."
"Nếu phu nhân biết, sẽ nổi giận mất." Nghĩ đến thủ đoạn của Viên Lập Mân, lòng Quý Mạc run rẩy.
Quý Mộc khẽ hừ: "Đồ nhát gan."
Quý Mạc rất muốn được viết thư với Cố Viễn Sâm, nhưng nỗi sợ Viên Lập Mân lớn hơn: "Tôi... không thể giúp cậu."
Quý Mộc đứng dậy, bước lại gần, cúi đầu khẽ hít hương hoa sơn chi nhàn nhạt trên người Quý Mạc, cố ý trêu chọc: "Mẹ đã cho người nhổ hết hoa sơn chi rồi, chắc cậu buồn lắm nhỉ?"
Quý Mạc cúi đầu, siết chặt hàm.
Nhưng Quý Mộc không bỏ qua bất kỳ biểu cảm nào, bắt lấy từng chút, rồi buông lời uy h**p: "Nếu cậu không giúp, tôi sẽ nói với mẹ là cậu dám nói xấu bà ở sau lưng, vì thế mà tỏ thái độ."
"Tôi không có!" Quý Mạc kinh hãi kêu lên.
"Tôi nói có, là có." Quý Mộc mặc sơ mi trắng, nhẹ nhàng xoay người, đầu ngón tay nhấn xuống một phím đàn. Âm thanh trầm vang lên.
"Mẹ sẽ tin cậu, hay tin tôi?"