Chương 54: Mưa và Những Lời Nhắn

Sơn Chi - Nhất Đóa Tiểu Thông Hoa

Chương 54: Mưa và Những Lời Nhắn

Sơn Chi - Nhất Đóa Tiểu Thông Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tháng sáu ở thành phố này là lúc mùa mưa bắt đầu.
Cố Viễn Sâm vừa kết thúc quãng đời sinh viên, bắt đầu cuộc sống bận rộn với công việc thực tập tại công ty gia đình. Là người thừa kế dòng họ Cố, anh không hề che giấu thân phận mà cứ thế lấy tên mình vào công ty, cùng ngồi làm việc trong văn phòng phổ thông nhất với các nhân viên khác: cùng bàn luận dự án, cùng thức khuya tăng ca.
Anh làm việc chăm chỉ hơn bất cứ ai, thường xuyên thức đêm để hoàn thành công việc. Theo thời gian, những lời đồn sau lưng dần biến mất, và đồng nghiệp bắt đầu nhìn nhận đúng năng lực của anh.
Tuy nhiên, bởi ngoại hình xuất chúng và mùi pheromone đặc biệt của một Alpha ưu tú, Cố Viễn Sâm luôn được các Omega và Beta trong công ty săn đón. Cộng thêm họ "Cố" của anh, nên anh không tránh khỏi sự quan tâm của nhiều người, dù đôi khi điều đó khiến anh cảm thấy phiền lòng.
Bởi vì mỗi lần Quý Mạc biết được lại buồn bã suốt mấy ngày, và mỗi lần gặp mặt đều nhìn anh bằng ánh mắt đáng thương.
Cố Viễn Sâm không nói gì bên ngoài, nhưng sau lưng đã lén mua một cặp nhẫn đôi, mỗi người đeo một chiếc. Vừa giúp tránh được nhiều phiền phức, vừa khiến Quý Mạc vui vẻ suốt một thời gian dài.
Hôm ấy là thứ sáu, phòng ban của anh vừa hoàn thành một dự án, bầu không khí thư giãn hiếm hoi.
Anh rút điện thoại ra, trên màn hình hiện lên một tin nhắn chưa đọc từ Quý Mạc.
Quý Mạc: [Hôm nay mưa to lắm.]
Cố Viễn Sâm: [Đừng quên mang ô nhé.]
Quý Mạc trả lời ngay lập tức: [Em có mang rồi.]
Cố Viễn Sâm mỉm cười, nhắn lại: [Trốn học để nhắn tin à? Sao trả lời nhanh thế. Đang học môn gì đấy?]
Quý Mạc: [Giờ là tiết chuyên ngành. Nhưng chỉ cần là tin nhắn của học trưởng, em lúc nào cũng trả lời nhanh.]
Nụ cười trên môi Cố Viễn Sâm vẫn chưa tan. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa rơi tầm tã.
Cơn mưa dai dẳng suốt một tuần, cũng là một tuần anh chưa gặp Quý Mạc. Dù công việc đạt được nhiều thành tựu, nhưng về tình cảm, khoảng thời gian này hai người xa cách nhau nhiều hơn là gần gũi.
May mà Quý Mạc không hề trách móc. Cậu luôn nhường nhịn, nói rằng cứ để anh tập trung công việc, còn mình sẽ ngoan ngoãn chờ đến lần gặp sau.
Sự thấu hiểu của người yêu vốn là điều tốt, nhưng lại khiến Cố Viễn Sâm cảm thấy ray rứt. Trong thâm tâm, anh vẫn mong Quý Mạc sẽ gắn bó với mình nhiều hơn. Nhưng mỗi lần nghĩ vậy, anh lại thấy mình thật ích kỷ.
Thực ra, người hay níu kéo lại chính là anh, chứ không phải Quý Mạc. Đang suy nghĩ, điện thoại của anh lại rung lên, một loạt tin nhắn từ Quý Mạc.
[Học trưởng sao không trả lời em? Bận lắm à? Nếu bận thì cứ làm việc trước nhé.]
Chưa đợi phản hồi, tin nhắn thứ hai đến:
[Cuối tuần này hai người có thể gặp nhau không? Bất cứ lúc nào học trưởng rảnh thì nhắn cho em biết nhé.]
Một lát sau, tin nhắn thứ ba:
[Nếu cuối tuần không gặp được, em có thể đến công ty tìm anh không? Chỉ cần gặp nhau một chút thôi.]
Tin nhắn thứ tư:
[Nếu không được thì... tối nay có thể gọi điện không ạ?]
Và tin nhắn thứ năm:
[Em xin lỗi, chỉ là hơi nhớ anh. Lúc nào rảnh thì nhắn cho em cũng được. Làm việc cố lên nhé!]
Đến đây, Quý Mạc không viết nổi nữa. Cậu thở dài, tự trách mình sao lại cư xử quá mức như thế.
Cậu buồn bã nhìn mưa rơi ngoài cửa sổ, lòng thoáng nghĩ: nếu bây giờ mình nói rằng không mang ô, liệu Cố Viễn Sâm có đến đón không?
Ý nghĩ vừa lóe lên, Quý Mạc lại tự trách mình. Rõ ràng biết Cố Viễn Sâm luôn coi trọng công việc, vậy mà mình còn nghĩ vớ vẩn như vậy.
Cậu và Cố Viễn Sâm đúng là hai kiểu người khác biệt. Trái tim của cậu nhỏ bé như vậy, ích kỷ và nhỏ nhen. Dường như sau khi chứa đầy Cố Viễn Sâm, những thứ khác đều bị đẩy ra ngoài.
Quý Mạc buồn bã ghi chép bài vở, ngay cả môn học trước giờ vẫn thấy thú vị giờ cũng chẳng còn chút hứng thú.
Cậu cuối cùng cũng hiểu thế nào là "một ngày không gặp nhau như ba thu". Nhưng nếu nói là vì nhớ nhung, chi bằng thừa nhận đó là nỗi sợ mất đi anh lần nữa.
Những người chưa từng nếm trải hạnh phúc, khi đã chạm tay vào ánh sáng dịu dàng ấy, sẽ như nhiễm phải cơn nghiện. Và quá trình từ bỏ, luôn đau đớn hơn bất cứ ai khác.
...
Mưa ngoài cửa sổ mỗi lúc một nặng hạt. Đến giờ tan học, Quý Mạc vẫn ngồi thẫn thờ tại chỗ. Chờ đến khi lớp chỉ còn vài người, cậu mới chậm rãi thu dọn đồ đạc.
Bỗng bên ngoài cửa lớp vang lên hai tiếng gõ nhẹ.
"Anh đến đưa ô cho em."
Cố Viễn Sâm đứng nơi ngưỡng cửa, trên người vẫn là bộ vest chỉnh tề, nhưng tay không hề cầm ô. Hẳn là anh vừa chạy đến đây, vai áo còn thấm nước mưa, hơi thở phập phồng, nhưng ánh mắt không rời khỏi Quý Mạc lấy một giây.
Quý Mạc đứng ngây người, chẳng kịp phản ứng.
Cố Viễn Sâm khẽ dang tay: "Muốn ôm trước không?"
Đôi mắt Quý Mạc lập tức đỏ hoe. Cậu vốn là người dễ khóc, và trước mặt Cố Viễn Sâm càng là chú thỏ non sợ hãi. Không nghĩ ngợi, cậu lao vào vòng tay anh, siết chặt lấy người kia, hít sâu mùi hương trà đắng quen thuộc trên người anh rồi lí nhí:
"Em có mang ô rồi mà."
"Có ô thì anh không được đưa nữa à?" Huống hồ gì, Cố Viễn Sâm nào có mang ô đâu.
Quý Mạc vừa rưng rưng nước mắt lại bật cười, khẽ lắc đầu.
Cố Viễn Sâm xoa đầu cậu, mỉm cười: "May mà anh không đến muộn, nãy giờ bị kẹt xe nữa cơ." Nếu không, anh đã đến muộn mất rồi, chẳng thể mang đến bất ngờ trọn vẹn cho Quý Mạc.
Quý Mạc dụi đầu vào anh thật mạnh, mái tóc vương mùi hương hoa hồng ngọt dịu, len lỏi vào khứu giác của Cố Viễn Sâm. Mỗi lần gặp anh, pheromone trên người cậu luôn đậm hơn hẳn. Không biết đó là do sự tương hợp vốn có giữa hai người, hay vì trái tim cậu đã không thể kìm nén nữa.
Thật đúng lúc, ngay khi hai người gặp nhau, cơn mưa cũng tạnh. Quý Mạc thoáng ngẩn người, nghĩ thầm: trận mưa này cũng biết điều đấy chứ.
Cố Viễn Sâm nắm tay cậu, vừa dắt đi về phía bãi đậu xe vừa nói: "Anh đã đặt bàn rồi, tối nay chúng ta ra ngoài ăn nhé."
Vừa dứt lời, bước chân Quý Mạc bỗng trượt một cái. May mà tay vẫn được Cố Viễn Sâm nắm chặt, anh kéo cậu vào lòng kịp thời, tránh cho cậu ngã nhào xuống đất. Thế là Quý Mạc lại tranh thủ ôm anh thêm lần nữa.
Thấy xung quanh không có ai, Cố Viễn Sâm cúi đầu hôn cậu một cái: "Cố tình đấy à?"
"Là do giày trơn thật mà, đôi giày này dễ trượt lắm." Quý Mạc vừa nói vừa đỏ tai, mắt ánh lên vẻ tinh nghịch. "Thật mà, mặt đường cũng trơn nữa."
Mọi thứ đều trơn, ngay cả nỗi nhớ cũng vậy. Là mưa làm ướt mặt đường, để đẩy Quý Mạc vào vòng tay của Cố Viễn Sâm.
Cố Viễn Sâm chỉ còn biết bó tay, anh đã quen với sự "ngang ngược" kiểu này của Quý Mạc, đành dỗ dành: "Thật sự nhớ anh đến thế sao?"
Nghe vậy, Quý Mạc ấm ức ôm chặt lấy anh hơn nữa. Tay cậu lặng lẽ níu lấy vạt áo trước ngực anh, đầu ngón tay mân mê nơi vải áo, như đang gãi nhẹ lên trái tim Cố Viễn Sâm, cậu nói bằng giọng buồn bã:
"Không gặp được anh thì mỗi ngày em chỉ biết nhớ anh thôi."
"Vậy từ giờ, ngày nào anh cũng đến gặp em."
"Thật không?"
"Thật mà."
"Nhưng nếu anh suốt ngày bận bịu thì sao." Quý Mạc chớp chớp mắt, cố tỏ ra ngoan ngoãn một chút, để đỡ khiến Cố Viễn Sâm phải phiền lòng.
Thế nhưng Cố Viễn Sâm chẳng hề phiền lòng, trong lòng chỉ toàn là dịu dàng chiều chuộng:
"Về sau, trừ những lúc anh đi công tác hoặc kỳ nghỉ đông hè em phải về nhà, thì ngày nào chúng ta cũng gặp nhau, anh sẽ đến gặp em mỗi ngày."
Mỗi một ngày.
Cố Viễn Sâm hôn nhẹ lên vành tai cậu, những lời ngọt ngào ấy được truyền thẳng vào tim Quý Mạc, không lệch một chữ nào.
...
Thế nên, khoảng thời gian Cố Viễn Sâm đi công tác hay vào kỳ nghỉ đông hè, lại trở thành những ngày tháng khó chịu nhất với Quý Mạc.
Mùa đông năm ba đại học, Quý Mạc nhận được cuộc gọi từ thư ký Trương, báo rằng vé máy bay đã đặt xong, bảo cậu đến H quốc để đón Tết. Hành động này rõ ràng là để nhắc nhở cậu đừng để lộ sơ hở.
Nhà họ Quý trên danh nghĩa là một gia đình "êm ấm hòa thuận" trước mặt nhà họ Cố. Nếu mỗi lần nghỉ cậu đều không về nhà, sẽ rất dễ khiến người khác nghi ngờ. Những kỳ nghỉ trước đây, Quý Mạc còn có thể kiếm cớ này nọ, nhưng giờ cậu đã lên năm ba, nếu tiếp tục trốn tránh, ngay cả Lục Thu Viễn cũng có thể bắt đầu nghi ngờ rồi.
Bất đắc dĩ, Quý Mạc đành nghe theo lời thư ký Trương lên đường sang H quốc sau khi kỳ nghỉ bắt đầu được một ngày.
Người đến sân bay đón cậu chính là thư ký Trương.
Tên thật của thư ký Trương là Trương Duyên, một Beta nam có vẻ ngoài nhã nhặn lịch thiệp. Bỏ qua việc hắn dụ dỗ Quý Phong để l*m t*nh nhân, thì năng lực công việc của Trương Duyên quả thực rất giỏi, lại hợp rơ với Quý Phong trong những mưu mẹo mờ ám, khiến Quý Phong cực kỳ coi trọng hắn.
Nhưng Quý Mạc lại rất ghét Trương Duyên. Ở một phương diện nào đó, Trương Duyên và Viên Lập Mân vốn là cùng một kiểu người. Chỉ khác là hắn trẻ hơn, và thông minh hơn một chút mà thôi.
Hôm ấy chính Trương Duyên tự lái xe tới đón. Quý Mạc ngồi ở ghế sau, suốt dọc đường không nói lấy một lời.
"Ở trung tâm thành phố, tôi đã tìm sẵn cho cậu một căn hộ. Kỳ nghỉ lần này mời thiếu gia nghỉ ngơi tại đó cho tốt." Trương Duyên liếc nhìn kính chiếu hậu, thấy Quý Mạc trầm mặc khẽ nhếch khóe môi: "Biệt thự còn có phu nhân, cậu không tiện trở về. Huống hồ gì giờ cậu đã 'bay lên cành cao' rồi, quay về ngủ trên gác mái cũng hơi không hợp lắm thì phải."
Hắn cố tình nói bóng gió, thái độ vẫn luôn là khinh thường Quý Mạc. Quý Mạc chẳng chấp nhặt với hắn, chỉ tùy ý đáp một tiếng.
Trương Duyên lại cười: "Trông cậu không được vui lắm?"
"......"
"Tôi vẫn mong cậu có thể vui vẻ một chút. Lát nữa ăn cơm với tổng giám đốc Quý, ông ấy không thích vẻ mặt như vậy đâu."
"Tôi sẽ vui hơn. Trương thư ký, nếu không có chuyện gì khác, làm ơn yên tĩnh một chút." Quý Mạc trầm giọng.
Trương Duyên nhếch môi, không nói thêm nữa.
Giữa lúc đó, xe lướt qua một bệnh viện.
Những bức tường trắng toát tựa như từng mảng tuyết lớn đọng lại, thu hút ánh nhìn của Quý Mạc. Cậu đã từng sống gần một năm trong dãy tường trắng ấy.
Mà giờ đây, cậu đã rời khỏi đó, còn Quý Mộc thì vẫn còn ở trong kia.
Giữa khung tường trắng ấy, họ đã hoán đổi thân phận, pheromone, thậm chí là toàn bộ mười mấy năm cuộc đời.
Quý Mạc không thể nào quên được những chuyện đó. Đó là vết khắc, là xiềng xích, cũng là khởi đầu cho việc cậu giành lấy vị hôn phu của người khác. Quý Mạc mãi bị trói buộc trong hồi ức quá khứ, từ những dày vò thuở nhỏ cho đến những đổi thay của mấy năm gần đây.
Cậu ngẩn người nhìn theo đến tận khi những bức tường trắng kia dần rời khỏi tầm mắt, hoàn toàn khuất hẳn.
..........
Ba năm rưỡi trước, tại H quốc.
Khi đó, Quý Mạc mới mười tám tuổi, là một học sinh trung học bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Vì thành tích học tập xuất sắc, cậu được trường đề cử xét tuyển thẳng vào Đại học D, trường đại học danh tiếng nhất H quốc.
Tuy nhiên để chính thức nhận được suất tuyển thẳng này, cậu vẫn phải vượt qua một kỳ kiểm tra, vì vậy gần đây Quý Mạc càng thêm chăm chỉ học hành.
Hôm đó, Quý Mạc cảm thấy hơi choáng váng. Tính theo chu kỳ thì kỳ ph*t t*nh của cậu sắp đến. Vì lịch học dày đặc ở lớp chọn nên sáng nay cậu quên uống thuốc ức chế đúng giờ, khiến cơ thể có chút bất thường.
Ngôi trường trung học mà Quý Mạc đang theo học ở H quốc là một trường công, phần lớn bạn học là Beta và một số Omega có hoàn cảnh khó khăn. Mặc dù ảnh hưởng không nghiêm trọng, nhưng sau khi giáo viên tiêm thuốc ức chế khẩn cấp cho cậu, họ vẫn lập tức cho phép cậu về nhà nghỉ ngơi.
Lúc này, Quý Mạc vừa tròn mười tám tuổi, thực ra vẫn chưa hoàn toàn thích ứng với sự xuất hiện của kỳ ph*t t*nh, đặc biệt là khi nhớ lại lần đầu tiên trải qua, cảm giác lúc đó thật sự không thể tệ hơn.
Về điểm này, Quý Mộc đúng là may mắn hơn cậu rất nhiều.
Thuốc ức chế của Quý Mộc luôn có người đúng giờ nhắc nhở, vì vậy cậu ta chưa bao giờ gặp phiền phức gì về chuyện đó.
Lúc này, Quý Mạc đầm đìa mồ hôi lạnh, pheromone hương sơn chi nhẹ nhàng bao quanh cơ thể cậu. May là trường có thuốc ức chế dự phòng nên tình trạng của cậu hiện tại không đến nỗi quá tệ. Chỉ cần về nhà dùng thêm một liều và nghỉ ngơi một đêm là có thể phục hồi như thường.
Nhưng khi trở về biệt thự nhà họ Quý, chẳng hiểu vì sao trong nhà lại vắng tanh không một bóng người.
Nhà họ Quý rất hiếm khi trống trải thế này, khiến Quý Mạc có chút nghi hoặc, nhưng cậu vẫn bước thẳng đến cầu thang dẫn lên gác mái. Kỳ ph*t t*nh đang đến khiến cơ thể cậu mệt mỏi rã rời, cậu buộc phải nhanh chóng nằm xuống nghỉ ngơi.
Nhưng rất nhanh sau đó, cửa phòng cậu bị gõ vang.
Người mở cửa là Trạch Đạt, cậu nhóc thường ngày khá thân thiết với Quý Mạc. Hôm nay cậu ta lại không đến trường, đứng lấp ló ngoài cửa với vẻ mặt thấp thỏm bất an. Trong tay cậu bé là một cốc nước và hai viên thuốc.
"Em hôm nay không đến trường à?" Quý Mạc gượng chống người ngồi dậy, giọng khàn khàn vì mệt. "Trạch Đạt, trông em có vẻ không vui?"
Trạch Đạt đứng nguyên tại chỗ, thần sắc khác thường, mãi vẫn không dám bước vào.
"Trạch Đạt?" Quý Mạc gọi tên em.
"Anh... thuốc ức chế của anh." Trạch Đạt cúi đầu, cuối cùng bước từng bước cứng đờ đến bên giường cậu.
Quý Mạc lúc này mới sực nhớ ra: "Anh suýt nữa quên mất là mình đã dùng hết thuốc ức chế rồi. Cảm ơn em, Trạch Đạt." Từ khi thuốc ức chế trong nhà đổi từ loại tiêm sang viên uống, Quý Mạc vẫn chưa quen lắm.
Trạch Đạt mấp máy môi, rồi đột nhiên viền mắt đỏ hoe, nước mắt rưng rưng nơi khóe mắt.
Quý Mạc còn tưởng là em ấy lại bị Quý Mộc bắt nạt, khẽ thở dài một tiếng: "Gần đây cậu ta bị cha cấm túc ở biệt thự, kiểu gì cũng sẽ rảnh rỗi mà kiếm chuyện. Em thấy cậu ta thì tránh xa một chút. Đợi khi nào cha cho cậu ta ra ngoài, tâm trạng tốt hơn, cuộc sống ở đây sẽ đỡ hơn một chút." Cậu nói bằng kinh nghiệm của chính mình.
Trạch Đạt dụi mắt, không trả lời.
Quý Mạc cũng chẳng còn sức đâu mà nói thêm, cậu đưa tay cầm lấy viên thuốc và ly nước Trạch Đạt đưa, chuẩn bị nuốt vào. Thế nhưng đúng lúc viên thuốc gần chạm đến môi, Trạch Đạt đột ngột kéo tay cậu lại: "Đừng uống!"
Tim Quý Mạc như bị ai siết chặt một nhịp, ánh mắt dần chuyển đi: "Là thiếu gia bảo em đưa cho anh đúng không?"
Trạch Đạt khóc òa lên: "Em xin lỗi, anh Mạc."
Đối với sự phản bội, Quý Mạc đã sớm chai lì, không còn cảm thấy bất ngờ. Cậu không tỏ vẻ tức giận, chỉ bình tĩnh nói: "Em có biết, nếu đây là thuốc độc, thì người chịu tội sẽ là em không?"
"Không! Không phải thuốc độc đâu ạ! Cái này... cái này chỉ là thuốc xổ thôi, thiếu gia nói chỉ là thuốc xổ." Trạch Đạt càng nói càng nhỏ giọng. "Cậu ấy nói nếu em không làm như vậy, sẽ đuổi việc mẹ em. Lương ở đây rất cao, mẹ em không thể mất công việc này."
Dù nói thế nào đi nữa, cuối cùng em ấy vẫn mang chén thuốc đó đến trước mặt Quý Mạc.
Trạch Đạt vừa khóc vừa không ngừng xin lỗi, còn hứa sẽ lập tức đi lấy thuốc ức chế mới cho cậu. Nhưng Quý Mạc không hề nổi giận.
Cậu chỉ hỏi: "Em có thể nói cho anh biết, tại sao hôm nay trong nhà lại không có ai không?"
Trạch Đạt im lặng, nước mắt rơi lã chã.
Quý Mạc thở dài, không hỏi thêm nữa. Cậu biết, có thể có rất nhiều lý do, nhưng giờ đây, cậu chỉ muốn nghỉ ngơi.