Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880
Mùa Đông Bắt Đầu
Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mùa đông năm nay đặc biệt lạnh giá, tuyết rơi không ngừng kể từ khi đông sang. Khi Kỷ Tư Du bước ra từ trạm y tế, trời đã xám xịt. Cậu ôm trong lòng chiếc túi giấy da bò màu vàng cam, bên trong chứa đầy ắp đồ đạc.
Những cành cây trơ trụi hai bên đường như sắp oằn mình dưới sức nặng của tuyết. Cậu giẫm lên lớp tuyết dày, hắt hơi liên tiếp hai cái. Những hạt tuyết li ti trong gió táp vào khuôn mặt trắng hồng, nhanh chóng khiến nó ửng đỏ một mảng. Kỷ Tư Du dụi mũi, rụt nửa khuôn mặt vào trong chiếc khăn choàng.
Cứ đến mùa đông, lượng bệnh nhân ở trạm y tế lại giảm hẳn. Mấy ngày nay cậu rất rảnh rỗi, luôn nghĩ phải tìm việc gì đó để giết thời gian. Bỗng, chân cậu giẫm phải một cành cây gãy. Cậu cúi xuống nhấc chân lên, phía sau lưng mình là một hàng dấu chân in rõ trên tuyết. Kỷ Tư Du lùi lại hai bước, mím môi chớp chớp mắt đầy vẻ tinh nghịch, rồi cuối cùng, cậu nhảy phắt qua cành cây đó.
Hôm nay cậu quên đội mũ, đến nỗi hai tai sắp đông cứng cả lại. Khi trời đã tối, nhiệt độ sẽ càng lúc càng hạ thấp, nên nửa đoạn đường còn lại về nhà, cậu đành phải chạy bộ.
Những bụi hoa hồng bên bờ sông dài đã khô héo, rũ rượi, bị tuyết dày bao phủ, nối liền thành một dải trắng xóa, nhìn từ xa như những người tuyết đã được đắp sẵn. Trên mặt sông đóng băng rải rác vô số viên sỏi. Kỷ Tư Du thầm nghĩ, lần sau cậu sẽ về nhà sớm hơn để tự tay đắp một người tuyết cho thật đẹp.
Cửa nhà Sophia vẫn mở toang, ánh đèn vàng ấm áp từ bên trong hắt ra. Cậu quen đường chạy tới, trước khi vào cửa còn cố ý giậm sạch tuyết dưới đế giày. Nghe tiếng động, Sophia đã bước ra, thấy là cậu thì lộ vẻ mặt vui mừng bất ngờ nói: “Honey, cháu đến rồi sao?”
Kỷ Tư Du cười gật đầu, sau đó đưa chiếc túi giấy da bò đang ôm trong lòng cho cô. “Sophia, cái này cho cô ạ.” Theo yêu cầu của Sophia, cậu đã rất lâu không gọi cô là dì. Sophia nói gọi dì sẽ khiến cô cảm thấy mình già đi, mà cô thì chẳng muốn già chút nào.
Sophia tò mò ngó vào, thấy trái cây trong chiếc túi giấy da bò, cô “wow” một tiếng, rồi hỏi Kỷ Tư Du: “Cháu mua đó hả?”
Chiếc váy dài trên người cô có màu sắc hòa hợp với ánh đèn ấm áp trong nhà, viền váy thêu hoa văn tinh xảo. Nửa thân trên cô khoác một chiếc áo khoác dày. Sophia kéo Kỷ Tư Du từ ngoài vào, rồi đóng cửa lại. Cái lạnh bị ngăn cách, Kỷ Tư Du lập tức cảm nhận được hơi ấm dễ chịu trong nhà.
“Không phải ạ, là một bệnh nhân tặng.”
Sophia cười đầy vẻ tinh quái, vai kề vào cậu: “Là ai thế? Sao cứ có người tặng đồ cho cháu hoài vậy?”
Kỷ Tư Du vừa định giải thích với cô, Sophia đã trêu chọc: “Honey của chúng ta lớn rồi, có người theo đuổi cũng là chuyện rất bình thường mà.”
Kỷ Tư Du, 19 tuổi, là một Omega vô cùng xinh đẹp. Sophia luôn thích trêu chọc cậu như hồi còn bé. “Sophia à…” Má Kỷ Tư Du khẽ ửng đỏ. Những vụn tuyết trên lông mi cậu lúc này hơi tan ra, làm hàng mi ướt át. Cậu nói: “Đừng đùa nữa mà. Là một ông cụ tặng, ông ấy lớn tuổi lắm, là một người lính già. Ông ấy một mình đến trạm y tế khám bệnh, cháu chăm sóc ông ấy hai ngày, nên ông ấy mới mua trái cây cho cháu đó ạ.”
“Ồ.” Sophia tỏ vẻ vô cùng tiếc nuối: “Vậy thì được thôi. Đúng rồi, bọn họ vẫn chưa về à?”
“Vâng ạ, phải đến tuần sau lận.”
Sophia nói: “Biết thế cô cũng đi dạo thành phố rồi.”
Kỷ Tư Du cười đáp lại cô: “Được ạ, lần sau nhất định rồi.”
Số trái cây trong túi giấy da bò, Sophia không lấy hết mà để lại một nửa cho Kỷ Tư Du mang về. Cô theo thói quen ôm tạm biệt, áp má lên mặt Kỷ Tư Du, nói: “Ngủ ngon nhé, honey.”
“Ngủ ngon, Sophia.” Ngoài trời đã tối hẳn. Kỷ Tư Du băng qua con sông nhỏ dài đóng băng phía sau nhà Sophia, chạy lon ton về nhà.
Đó là một căn nhà hai tầng, sau khi trời tối thì không có gì quá nổi bật. Nguồn sáng từ tầng một hắt lên tầng hai mới hé lộ dáng vẻ của ngôi nhà. Kỷ Tư Du về phòng thay đồ trước, sau đó mới chạy vào bếp. Cậu đếm số trái cây trong chiếc túi giấy da bò, tổng cộng có 4 quả táo và 2 quả quýt. Cậu đặt những quả trái cây này ngay ngắn sang một bên, sau đó lấy một lọ mứt, dùng muỗng phết lên lát bánh mì. Bữa tối cứ thế được giải quyết, nhưng cuối cùng cậu vẫn tự gọt cho mình thêm một quả táo.
Sau khi tắm rửa xong, Kỷ Tư Du vẫn cảm thấy rất lạnh. Mấy ngày nay đã quen với việc trong nhà chỉ có một mình, cậu bèn chui vào chăn đọc sách. Đầu giường có một chiếc đèn bàn mới mua. Cậu đọc chưa được bao lâu đã thấy buồn ngủ. Mùa đông năm nay cũng không biết Tiểu Tước có về không. Mấy lá thư viết trước đó không hề đề cập cụ thể ngày về nhà. Cậu không dám hỏi dồn dập mãi, vì biết ở trong quân đội rất bận rộn, phải huấn luyện, phải làm nhiệm vụ. Tóm lại, chắc chắn không giống cậu, ở trạm y tế cũng thấy nhàm chán.
Hay là viết một lá thư hỏi lại thử xem nhỉ?
Kỷ Tư Du đỏ mặt chui ra khỏi chăn, vươn cánh tay định lấy bút, nhưng lại chợt nhớ ra, giấy và bút đều ở trên bàn học cạnh cửa sổ, thế là cậu đành từ bỏ.
Đêm hôm khuya khoắt thế này, viết cái này làm gì chứ? Cần về thì sẽ về thôi, có thúc giục cũng chẳng được ích gì.
Cậu ép mình đi ngủ, có lẽ là do hoài niệm về đêm trước khi Tiểu Tước rời đi, nên cậu bắt đầu mất ngủ.
Theo thông lệ của liên minh, Alpha sau khi trưởng thành phải nhập ngũ, và Tiểu Tước cũng không ngoại lệ. Y lên đường vào cuối mùa xuân. Kỷ Ương Nam đã sớm sắp xếp xe để tiễn y. Đêm đó, Kỷ Tư Du có hơi không nỡ, còn Tiểu Tước thì chẳng khác gì ngày thường. Sau khi tắm xong, y liền nằm ườn ra phòng cậu. Trên người y còn vương hơi nước, làm ga giường của cậu cũng ẩm ướt theo.
“Kỷ Tư Du, cậu còn chưa ngủ à?”
Alpha 18 tuổi chiếm trọn cả chiếc giường của cậu. Cậu ngại không dám nói mình không có chỗ đặt chân, nhưng cuối cùng vẫn bị Tiểu Tước nắm cổ tay kéo lên giường.
Từ nhỏ họ đã chia sẻ rất nhiều thứ, ví như đồ ăn, đồ chơi, và cả chiếc giường này nữa. Nhưng gần như đều là cậu chủ động. Tiểu Tước là em trai trên danh nghĩa của cậu, cậu nguyện ý chia sẻ với em trai tất cả những gì mình có, dù những thứ này vốn dĩ đều là của Tiểu Tước.
“Tôi không buồn ngủ.” Hai tay cậu đặt trên vai y, ngửa mặt nhìn lên bóng mờ trên khuôn mặt y. Đường nét ngũ quan của Alpha sau khi trưởng thành ngày càng trở nên thâm thúy và rõ ràng. Hàng mi đen dày rủ xuống đáy mắt. Cánh tay ôm trên eo mình vừa chặt vừa nóng, cả người Kỷ Tư Du bắt đầu nóng lên. Hành động tự nhiên này quá mức thân mật, trái tim họ áp sát vào nhau, cậu có thể ngửi thấy rất rõ mùi pheromone trên người y.
Cậu đột nhiên phát hiện Tiểu Tước đã cao hơn mình rất nhiều, không chỉ vai rộng hơn, chân dài hơn, mà cả bàn tay đang đặt trên eo cậu cũng lớn hơn một vòng. Từ lúc nào vậy? Kỷ Tư Du thắc mắc, rõ ràng họ chỉ hơn kém nhau có một tuổi.
“Khi nào về vậy?” Kỷ Tư Du hỏi.
“Không biết.” Y có vẻ mệt mỏi, nhắm mắt nói: “Dù sao cũng có kỳ nghỉ mà, tranh thủ thì về thôi.”
Tim Kỷ Tư Du đập không ngừng. Cậu rúc trong lòng y, nói giọng lí nhí: “Ừm, đừng để bị thương là được rồi.”
“Cậu làm gì thế?”
Suy nghĩ của Kỷ Tư Du khựng lại: “Gì cơ?”
Alpha khẽ mở mắt, nhếch khóe môi nói: “Tôi còn chưa đi mà, không lẽ cậu đã nhớ tôi rồi à?”
Kỷ Tư Du không phản bác, chỉ mở to đôi mắt ẩm ướt nhìn y.
“Thật là…” Y lại nhắm mắt, nửa thân trên khẽ cử động, khiến hai người càng áp sát vào nhau hơn. “Không có ai chơi cùng cậu đúng là hơi chán thật, nhưng cậu phải quen dần đi thôi.”
Kỷ Tư Du chỉ là không nỡ lắm, mắt cũng bắt đầu đỏ hoe. Nhưng để không cho Tiểu Tước phát hiện, cậu bèn cúi đầu vùi vào vai y, nói khẽ: “Biết rồi.”
Sau khi tắt đèn, cậu không tài nào ngủ được. Bàn tay trên eo y cũng luôn không yên phận mà cử động. Cậu thấy nhột, muốn bảo Alpha đừng cử động lung tung nữa, nhưng ngay giây tiếp theo đã bị người ta dùng cả hai tay nhấc bổng lên ôm trọn.
“Cậu…” Cậu bị ôm ghì nằm sấp trên người y, hai chân dưới chăn không thể không quấn vào nhau. Tim cậu đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi cổ họng. “Làm, làm gì thế?”
Tay của y vẫn đang đo đo trên eo cậu, nghi hoặc hỏi: “Sao cậu gầy vậy?”
Mặt Kỷ Tư Du đỏ bừng, may mà trong phòng tối đen không nhìn thấy được. Cậu vừa hết hồn vừa giải thích bừa: “Omega đều như vậy cả.”
“Ồ.” Y buông cậu ra: “Vậy cũng phải ăn nhiều một chút.”
Kỷ Tư Du dùng chăn quấn lấy mình, đáp lại nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Được.”
Rõ ràng đã nói có rảnh sẽ về, vậy mà từ mùa xuân qua đi đến giờ đã là mùa đông, y vẫn chưa về.
Một mình ngủ thế nào cũng không ấm lên được. Kỷ Tư Du dụi mắt, trằn trọc mãi, cuối cùng co quắp tay chân, đến nửa đêm mới ngủ được.