Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880
Chương 10: Lá Cam Đắng
Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
An Sơn Lam bị sốt nhẹ dai dẳng, tuy không nghiêm trọng nhưng lại khiến Kỷ Tư Du vô cùng lo lắng và sốt ruột. Mấy ngày liền cậu không thể đến trạm y tế làm việc.
“Không cần lo cho tôi, tôi có làm sao đâu.”
Kỷ Tư Du không cho y ra ngoài vì trời quá lạnh. Mấy hôm trước tuyết rơi không nhiều nhưng nhiệt độ xuống rất thấp. Hôm đó, An Sơn Lam vốn đã hết sốt, Kỷ Tư Du định buổi chiều sẽ đến trạm y tế. Nào ngờ sau một giấc ngủ trưa, An Sơn Lam lại sốt. Có lúc Kỷ Tư Du còn nghi ngờ nhiệt kế trong nhà bị hỏng. An Sơn Lam nằm trên giường ôm chặt Kỷ Tư Du, giả vờ giận dỗi nói: “Tất cả là tại cậu, cứ bắt tôi phải ngủ một mình. Thế là hay rồi, bệnh cứ mãi không dứt.”
Y không nói thì thôi, vừa nói ra Kỷ Tư Du liền đau lòng. Omega còn khó chịu hơn cả y, hốc mắt đỏ hoe, áy náy dụi mũi vào cổ y, “Xin lỗi…”
An Sơn Lam không cần lời xin lỗi của cậu, đó cũng không phải mục đích của y. Y chỉ không hiểu, tại sao cơn sốt này cứ tái phát liên tục. Ở trong quân đội lâu như vậy, y chỉ bị bệnh một lần, lúc đó còn chạy hai vòng quanh sân huấn luyện, ngủ một đêm là khỏi. Sao lần này lại càng kéo dài càng rắc rối? Hơn nữa, sau khi bị bệnh, khứu giác của y trở nên đặc biệt nhạy bén, mùi pheromone của Kỷ Tư Du luôn khiến y khó ngủ.
Ngoài cửa sổ một màu trắng xóa. Sau khi tuyết tạnh, người tuyết y đắp đã hoàn toàn đổ sập.
“Kỷ Tư Du, đợi cậu về chúng ta đắp lại một người tuyết khác.”
Trạm y tế không thể cứ xin nghỉ mãi được, hôm nay Kỷ Tư Du phải đến đó một chuyến. Cậu đội mũ, quàng khăn xong, đáp lại: “Được thì được, nhưng phải đợi cậu khỏi hẳn đã.”
An Sơn Lam không chịu, cãi lại: “Chính vì cứ không ra ngoài nên mới bị bệnh.”
Kỷ Tư Du biết y buồn chán, muốn y dưỡng bệnh tốt, đồng thời cũng muốn y khỏe mạnh về mặt tinh thần. Nên sau một hồi do dự, cậu vẫn đồng ý: “Được, vậy cậu đợi tôi về.”
An Sơn Lam nằm sấp trên bàn học trước cửa sổ, uể oải chớp mắt, “Ừ biết rồi.”
Trong phòng yên tĩnh một lúc, An Sơn Lam tưởng Kỷ Tư Du đã đi. Nào ngờ mấy giây sau, Omega đi tới ngồi xổm trước mặt y. Khuôn mặt xinh đẹp hơi ửng hồng, mũ và khăn quàng che gần hết phần da thịt lộ ra ngoài, chỉ có mắt và mũi ở bên ngoài. Lúc nói chuyện, cậu kéo khăn quàng xuống một chút, đôi môi đỏ mọng hé mở, dường như có thể nhìn thấy đầu lưỡi bên trong.
“Vậy thì ngày mai nhé, được không?” Kỷ Tư Du nâng tay y lên xoa nhẹ, sau đó đứng dậy, “Tôi sẽ về nhanh thôi.”
“Ừ.” Vẫn là vẻ mặt không vui. Y càng như vậy, Kỷ Tư Du càng không yên tâm.
“Đừng như vậy mà…” Mùi lá cam đắng thoang thoảng trong phòng khiến cậu có cảm giác lưu luyến.
Cuối cùng vẫn là Kỷ Tư Du thỏa hiệp. “Vậy cậu có thể ra ngoài hít thở không khí một chút, nhưng phải về rất nhanh, được không?”
An Sơn Lam ngước mắt nhìn cậu rất lâu. Khuôn mặt trắng hồng của Omega vừa trong sáng vừa nghiêm túc, còn mang theo chút quan tâm lấy lòng. Y nhếch môi cười, “Được.”
An Sơn Lam cầm lấy đôi găng tay trên bàn, y kéo tay Kỷ Tư Du đeo vào cho cậu. Đeo xong, y nắm lấy đôi tay của Omega vỗ nhẹ trong lòng bàn tay mình.
“Đi đi, không sợ muộn à?”
Kỷ Tư Du lắc đầu, nói không sao, dặn dò y thêm mấy câu mới rời đi.
Sau khi cửa sổ kính ở tầng hai được mở ra, tuyết rơi thẳng xuống, đọng lại thành một hố tuyết trên mặt đất. An Sơn Lam nhìn Kỷ Tư Du từ trong nhà đi ra, bước đi nhanh nhẹn về phía trước. Khăn quàng hơi lỏng lẻo, đuôi khăn bị gió thổi bay lên.
Y quyết định ngày mai sẽ quàng cho người tuyết một chiếc khăn. Cứ dùng chiếc khăn này của Kỷ Tư Du là được.
Nằm trên giường chợp mắt một lúc, y tưởng mình đã ngủ rất lâu. Nào ngờ mở mắt ra mới được nửa tiếng, cả người khó chịu. Y mặc quần áo vào, quấn kín mít chuẩn bị ra ngoài.
Y đến nhà Sophia trước. Sophia lại đang nướng mẻ bánh quy mới, còn mặc một chiếc váy mới màu xanh rêu, viền váy có ren đẹp. Trước ngực là chiếc tạp dề màu trắng dính chút vết bẩn.
“Này, không được ăn!”
Y chẳng thèm để ý, trực tiếp nhét hai cái vào miệng. Mềm nhũn, ăn không ngon miệng.
“Chưa nướng xong à?”
Sophia trừng mắt nhìn y nói: “Còn phải nướng một lần nữa, thằng nhóc này, cháu thèm đến chết à.”
An Sơn Lam chán nản ngồi xuống bên bàn ăn nhà Sophia, hỏi cô: “Chú Giản đâu?”
“Bận làm việc.” Sophia không quay đầu lại.
“Vậy chú ấy không ở cùng cô, cô chỉ làm bánh quy thôi à?”
Sophia: “Việc của cô nhiều lắm, không phải chỉ mỗi làm bánh quy đâu, được không?”
Xem ra chỉ có mình y là rảnh rỗi không có việc gì làm. An Sơn Lam thở dài, nói: “Vậy đợi cô nướng xong cháu đến sau.”
Sophia thầm nghĩ lần nào mà chẳng cho cậu ăn no. Kết quả quay người lại An Sơn Lam đã biến mất. “Thằng nhóc này, làm cái quái gì không biết.”
Sau khi ra ngoài, An Sơn Lam đi lang thang. Đi ngang qua nhà trọ nhỏ Kỷ Ương Nam từng ở, y dừng lại ở cửa. Nhà trọ đã được sửa sang vào năm ngoái, chỉ là mùa đông vẫn không có khách. Nhưng cũng bình thường, người bình thường không đến những nơi hoang vu hẻo lánh như chỗ họ.
Y tiếp tục đi, gió lạnh trong không khí mang theo tuyết li ti, lạnh đến cứng mặt. Y cũng không biết tuyết có rơi lớn không. Y định đến quán rượu giết thời gian, đợi đến giờ sẽ đến trạm y tế đón Kỷ Tư Du. Chân trước còn chưa bước vào cửa quán rượu thì phía sau đã có một trận ồn ào.
Quay đầu lại, y liền thấy một chiếc xe tải nhỏ màu xanh đậm, gầm xe rất cao. Trên lốp xe là lớp tuyết dày dính bùn đất.
An Sơn Lam mặt không cảm xúc nhìn Đồng Nghiêu và hai tên đàn em từ trên xe bước xuống. Mấy người chạm mặt nhau, đều ngơ ngác nhìn đối phương.
“Sao cậu lại ở đây?” Đồng Nghiêu hỏi y.
An Sơn Lam lười để ý đến cậu ta: “Mặc xác tôi.”
Đồng Nghiêu bị mắng vô cớ, trong lòng không phục nhưng cũng đành chịu, chỉ có thể làm ngơ, đi qua An Sơn Lam vào trong quán rượu.
Trên người Đồng Nghiêu có một mùi lạ khó chịu, chắc là pheromone. Cậu ta còn mặc ít quần áo, mùi pheromone bay ra chui thẳng vào mũi y, khiến y cảm thấy rất buồn nôn.
Y cứ đứng ở cửa, hai tay đút vào túi áo. Mấy phút sau, Đồng Nghiêu đi ra, vẫn vờ như không thấy y mà đi về phía xe. Sau khi mở cửa xe, cậu ta bỗng dừng lại mấy giây, quay người hỏi: “Kỷ Tư Du gần đây đi đâu vậy?” Cậu ta đã hai ngày liền không gặp Omega ở trạm y tế.
An Sơn Lam lạnh nhạt liếc cậu ta một cái, “Sao tôi biết được.”
Đồng Nghiêu không hài lòng với câu trả lời của y, đóng sầm cửa xe lại. “Tôi chọc giận cậu à? Có thể nói chuyện tử tế được không.”
An Sơn Lam “chậc” một tiếng: “Cậu nóng tính thế, tôi cũng có chọc giận cậu đâu.”
“Tôi chỉ là hỏi cậu về Kỷ Tư Du thôi mà, cậu có cần phải thế không?”
An Sơn Lam: “Tại sao tôi phải nói cho cậu biết?”
Đồng Nghiêu bị bẽ mặt. Bạn bè trên xe còn đang thúc giục cậu ta mau đi. Cậu ta bực bội nói: “Đồ điên.”
Họ cách nhau không quá gần, lúc này không ngửi thấy mùi trên người Đồng Nghiêu. Giữa các Alpha vốn đã có sự bài xích pheromone tự nhiên. Hơn nữa, y đã nói trước đó rằng Kỷ Tư Du thích ai cũng được, nhưng không thể là Đồng Nghiêu.
“Đừng có ý đồ gì với cậu ấy.”
Đồng Nghiêu nắm chặt tay, mặc kệ sự can ngăn của bạn bè, chỉ thẳng vào mũi An Sơn Lam nói: “Ý gì?”
An Sơn Lam bất mãn nhíu mày, cảm thấy Đồng Nghiêu không phân biệt được phải trái, thế mà vẫn không hiểu.
Đồng Nghiêu tức giận là vì An Sơn Lam suýt chút nữa đã nói thẳng vào mặt rằng cậu ta không xứng với Kỷ Tư Du. Họ từ nhỏ đã không hợp nhau. Sau khi vào quân đội, số lần đánh nhau ít đi, có những chuyện nhịn được thì nhịn. Cộng thêm lần trước cậu ta muốn hẹn Kỷ Tư Du ăn cơm cũng bị An Sơn Lam từ chối. Hôm nay thế nào cũng không nhịn được nữa.
Cậu ta nắm lấy cổ áo An Sơn Lam: “Cậu có phải quản quá nhiều không, cậu thật sự coi cậu ấy là anh trai cậu à? Cho dù là anh em ruột, cậu cũng không quản được, huống chi cậu ấy không phải...”
An Sơn Lam bất ngờ đấm một cú vào má cậu ta. Đồng Nghiêu đau đớn lùi lại hai bước, định đánh trả, kết quả bị người từ phía sau kéo hai tay lại.
“Các người làm cái quái gì thế, buông ra!”
Hai người bạn của cậu ta vẻ mặt lo lắng bảo cậu ta đừng manh động, khuyên nhủ: “Ôi dào anh Nghiêu, cậu làm gì thế này? Cậu đánh nhau với cậu ta, cho dù thắng cũng vô ích. Lỡ như bị ba cậu ta biết thì chúng ta xong đời.”
Thái dương Đồng Nghiêu giật thình thịch. Ai mà không biết An Sơn Lam trong quân đội là người có quan hệ rộng, mọi người đều không dám chọc vào. Nhưng cậu ta chính là không nuốt trôi cục tức này.
“Cút đi.” Cậu ta dùng sức đẩy người ra.
An Sơn Lam giẫm lên tuyết, bước từng bước về phía cậu ta.
“Đồng Nghiêu, từ nhỏ cậu đã không đánh thắng được tôi, lấy gì mà đòi so với tôi? Còn nữa.” An Sơn Lam mặt mày âm u, giọng điệu ra vẻ bề trên, nói: “Xin lỗi tôi đi.”
Đồng Nghiêu nói từng chữ một: “Không bao giờ.”
Kỷ Tư Du gần 7 giờ mới về đến nhà. Việc đầu tiên sau khi bật đèn là chạy lên lầu. Lạnh chết đi được, cậu ngay cả mũ cũng chưa cởi đã đẩy thẳng cửa phòng ngủ ra.
Theo sau đó là mùi lá cam đắng nồng nặc đến mức không thể làm ngơ. Đầu óc cậu trống rỗng, vịn vào tường mới đảm bảo không vì chân mềm mà ngã nhào.
Trong phòng tối om, ngay cả rèm cửa cũng kéo kín mít.
“Tiểu Tước?” Cậu thở hổn hển, hỏi: “Cậu ở đâu? Sao không bật đèn?”
Trong tai có tiếng thở rất nặng nề. Cậu mò mẫm trong bóng tối đi về phía giường, bị một giọng nói khàn khàn, thô ráp ngăn cản. “Đừng qua đây, cậu ra ngoài trước đi.”
Kỷ Tư Du làm sao có thể cứ thế rời đi? Cậu vội vàng định bật đèn. “Cậu lại sốt rồi sao? Cậu như vậy không được, đợi tôi một lát.”
“Không được bật.”
Kỷ Tư Du không làm gì được y, bây giờ không thể để ý chuyện khác. Cậu quay người ra ngoài. Lúc mang thuốc và khăn mặt quay lại, cửa phòng đã bị khóa từ bên trong.
“Tiểu Tước!” Cậu lo lắng bất an gõ cửa: “Cậu làm gì thế? Rốt cuộc làm sao vậy?”
Giọng An Sơn Lam cách tấm cửa mang theo chút bất đắc dĩ: “Tôi không khỏe, cậu… cậu hôm nay tự ngủ một mình đi.”
“Tôi không muốn.” Kỷ Tư Du lo lắng đến sắp khóc. Bị bệnh mới càng cần cậu chăm sóc chứ, tại sao lại đuổi cậu đi.
“Ôi trời Kỷ Tư Du, cậu thật là.” Y cầu xin nói: “Đừng làm khó tôi nữa…”
Dù Kỷ Tư Du có gọi thế nào ở ngoài cửa, An Sơn Lam cũng không thèm để ý đến cậu nữa.
Cậu cố chấp ngồi xổm trước cửa, nước mắt rơi lã chã. Định đi tìm chìa khóa mở cửa, kết quả lúc đứng dậy lại ngửi thấy mùi pheromone của Alpha. Cậu ngẩn người tại chỗ, nước mắt làm ướt đẫm hàng mi, ngơ ngác nhìn chằm chằm vào khe cửa hẹp đó.
Cánh cửa được mở ra từ bên trong. Kỷ Tư Du vào khoảnh khắc đó đã cảm nhận được sự nóng bỏng hoàn toàn không thuộc về cái lạnh giá của mùa đông này.
“Tiểu Tước…”
An Sơn Lam đứng trong bóng tối, giọng điệu như thể không làm gì được cậu: “Cậu không thể để tôi nghỉ ngơi một chút được à, tôi mệt lắm.”
Sau khi đánh nhau với Đồng Nghiêu, y vẫn luôn không khỏe. Tuyến thể khó chịu vô cùng, mùi trong phòng làm thế nào cũng không tan đi. Mùi pheromone còn sót lại trên chăn gối mà Kỷ Tư Du ngủ buổi tối hình như sắp biến mất, y không ngửi thấy càng khó chịu hơn. Vậy mà Omega còn khóc ở ngoài cửa.
Ánh đèn dưới lầu từ cầu thang hắt lên, như những đám cỏ dại mọc điên cuồng không biết từ khi nào, quấn lấy khuôn mặt đầy nước mắt của Kỷ Tư Du.
Chóp mũi nhỏ nhắn của Omega đỏ bừng. Trên đầu vẫn đội chiếc mũ len lúc ra ngoài hôm nay, quỳ ngồi trên đất, vẻ mặt mờ mịt đối diện với y.
“Tiểu Tước.” Miệng Kỷ Tư Du hơi hé mở, hàng mi run run. Đầu óc cậu trống rỗng và căng thẳng. Một lúc lâu sau, cậu mới hỏi Alpha: “Có phải cậu đến kỳ mẫn cảm rồi không?”