Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880
Chương 26: Dấu Ấn Cuộc Đời
Sơn Lam Ngư - Vị Bặc 880 thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ngoài việc nắm tay, ôm ấp, hôn môi, Kỷ Tư Du và An Sơn Lam còn có một kiểu tiếp xúc thân mật khác.
Alpha thường cõng cậu về nhà mỗi khi trời tối.
Y bảo cậu là Omega, chạy không nhanh, để không lỡ bữa cơm, y sẽ ngồi xổm xuống trước mặt cậu, cõng cậu chạy. Cậu sợ bị ngã, liền ôm chặt lấy cổ Tiểu Tước, rồi lại sợ y ngã nên bảo y chậm lại một chút.
“Kỷ Tư Du, chậm nữa là về nhà không được ăn cơm nóng đâu, nếu không ba lại mắng tôi.”
Chạy qua cánh đồng hoa hồng, hương hoa thoang thoảng, Tiểu Tước sẽ giẫm lên những cánh hoa rơi đầy đất cùng cành lá xanh tươi, đưa cậu vượt qua con sông nhỏ róc rách.
Đầu mũi cọ vào gáy Tiểu Tước, trong mồ hôi toát ra đều là pheromone của Alpha.
Lúc ấy, cậu nghĩ rằng: có nhà thật tốt, có Tiểu Tước thật tốt.
Cậu muốn làm anh trai của Tiểu Tước cả đời.
Gió quá lớn, sau khi bước ra khỏi ký túc xá, mắt Kỷ Tư Du vẫn luôn có cảm giác đau nhẹ, hàng mi ướt át. Trong tai cậu vang lên tiếng giẫm tuyết vừa trầm đục vừa êm ái, cùng với tiếng líu lo của Nhậm Tri Nhiên.
“Tư Du, tôi cảm thấy hôm nay nhất định sẽ có người tuyết thứ ba.”
Cậu đeo găng tay dày cộp, chạy về phía trước vài bước, ngay sau đó lại xoay người, nhìn Kỷ Tư Du đang nằm trên lưng Alpha, lớn tiếng nói: “Chắc chắn sẽ cực kỳ cực kỳ đáng yêu!”
Kỷ Tư Du khẽ ừm một tiếng, không biết Nhậm Tri Nhiên có nghe thấy không.
Alpha từ đầu đến cuối đều rất trầm mặc. Kỷ Tư Du bám lấy vai y, nghe tiếng tim đập trầm trầm, lẩm bẩm nói: “Sẽ có thôi…”
Không ai để ý đến cậu, Kỷ Tư Du hơi buồn bã, sụt sịt mũi, rồi cũng bắt đầu im lặng.
Nhậm Tri Nhiên chạy đến nhà gỗ nhỏ trước tiên, giọng nói thất vọng truyền đến.
“Ôi, hôm nay không có.”
Cậu chống nạnh hai tay, chạy một vòng quanh hai người tuyết, khuôn mặt giống như quả táo đỏ mọng.
“Tư Du, tôi miêu tả cho cậu một chút nhé: người tuyết bên phải béo hơn bên trái một chút, cũng cao hơn một chút, đầu tròn tròn, cành cây dài dài.”
Tâm trí Kỷ Tư Du căn bản không ở đây, cậu ngây ngốc ừm một tiếng. Nhậm Tri Nhiên tưởng cậu không thoải mái, bảo Alpha cõng cậu về nhà gỗ nhỏ trước, cậu nói trong nhà gỗ nhỏ có giường có chăn, có thể nghỉ ngơi trước.
Alpha không chút do dự, xoay người vào trong nhà gỗ, chỉ để lại một mình Nhậm Tri Nhiên bên ngoài.
“Tôi muốn viết một cuốn nhật ký quan sát người tuyết!”
Người bình thường ngay cả nhật ký công việc cũng lười viết, đột nhiên đặt ra mục tiêu cho mình như vậy cũng coi như là một chuyện tốt.
Cánh cửa nhà gỗ bị đẩy ra, tiếng kẽo kẹt, lắc lư rơi vào đôi tai mẫn cảm của Kỷ Tư Du. Cậu được Alpha nhẹ nhàng đặt lên chiếc giường nhỏ, khăn tay trên mắt vẫn chưa tháo ra. Nhậm Tri Nhiên gấp khăn rất rộng, gần như che khuất hơn nửa khuôn mặt cậu, bên dưới là chóp mũi cao thẳng cùng đôi môi ướt át, còn mang theo dấu răng nhẹ, giống như đã cắn được một lúc lâu.
“Ở đây có lò sưởi, có thể nhóm lửa.”
Cho dù cậu nói gì, đều không nhận được bất kỳ hồi đáp nào. Kỷ Tư Du căng thẳng vặn ngón tay, có khoảnh khắc gần như muốn buột miệng hỏi y: “Là cậu sao?”
“Cậu đến thăm tôi.”
“Có đang tức giận không?”
“Có thể để ý đến tôi một chút được không?”
Cánh cửa một lần nữa được mở ra, ngay sau đó lại đóng vào.
Y rời đi rồi, chìm trong tiếng gió.
Kỷ Tư Du nghe thấy Nhậm Tri Nhiên đang hỏi: “Anh đi đâu vậy?”
“Sao lại không nói chuyện nữa!”
“Tùy anh!”
“Anh phải quay lại cõng Tư Du về ký túc xá! Tôi cõng không nổi đâu!”
Kỷ Tư Du không thích chờ đợi, nhưng cũng là người giỏi chờ đợi nhất.
Cậu không ngừng dùng đầu ngón tay chạm vào khăn tay trên mắt, giống như ve vuốt người yêu của cậu.
Cả đời này đều không quên được mùi lá cam đắng, đó là vết ban hằn sâu vào sinh mệnh của cậu.
Alpha quay lại rất nhanh, Kỷ Tư Du nghe thấy tiếng thở dốc rất rõ ràng.
“Sao vậy?” Cậu dịch về phía mép giường, dùng tay vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh, trong giọng điệu khó giấu được sự lo lắng: “Nghỉ ngơi một chút đi.”
Không có hồi đáp, Kỷ Tư Du mím môi, hơi rũ đầu xuống, “Qua đây.”
Giống như đang diễn kịch một vai, Kỷ Tư Du cảm thấy đau lòng, bèn nhếch khóe miệng cười cười, “Thôi vậy.”
Bên môi có một vật lạnh lẽo dán vào, Kỷ Tư Du cứng đờ trong chốc lát. Cậu hơi hé môi, Alpha trực tiếp nhét thứ đó vào miệng cậu, không tính là thô lỗ. Kỷ Tư Du ngoan ngoãn ăn, nước trái cây trong nháy mắt bùng nổ trong khoang miệng.
Lạnh đến mức khiến cậu nhíu mày.
“Táo?”
Cậu cảm thấy vui mừng khôn xiết, nói: “Là táo.”
“Ở đâu ra vậy, ở đây không mua được táo.” Trái tim Kỷ Tư Du mềm nhũn, nhẹ giọng hỏi: “Là mang từ liên minh đến ư? Nhưng mà từ bên kia qua đây cần thời gian rất dài, không sợ bị hỏng sao?”
Nhậm Tri Nhiên từ bên ngoài chạy vào, giậm giậm tuyết dưới lòng bàn chân, “Lạnh chết mất, các cậu đang ăn gì vậy, tôi cũng muốn ăn.”
Cậu được chia một miếng táo, hưng phấn đến mức không nỡ nhai.
“Ngon quá ngon quá ngon quá ~”
Cậu đặt mông ngồi xuống ghế, tiện thể vươn vai một cái.
Lửa trong lò tí tách vang lên, ba người vây quanh sưởi ấm, chỉ có Nhậm Tri Nhiên là nói nhiều nhất.
“Anh mang táo từ liên minh đến, vậy có thể mang hoa hồng từ liên minh đến không?”
Alpha khó hiểu nhìn cậu một cái, giống như là đang không vui lắm. Cậu không hiểu ra sao, hỏi: “Tư Du thích hoa hồng, nhưng mà nơi này băng tuyết ngập trời, ngay cả ngọn cỏ cũng không sống nổi, sao có thể trồng hoa được.”
Cậu than thở: “Tôi còn chưa từng thấy hoa hồng, Tư Du nói rất đẹp.”
“Nếu tôi cũng được nhìn một lần thì tốt quá.”
“Tôi thuận miệng nói thôi, chưa từng nghĩ đến việc trồng ở đây.” Lời giải thích của Kỷ Tư Du có vẻ hơi vô lực. Nhậm Tri Nhiên cười nhạo cậu: “Cậu nói trong mơ đấy, Tư Du, cậu biết nói mớ nha.”
Kỷ Tư Du cảm thấy đỏ mặt, phản bác nói: “Tôi không có.”
Táo còn thừa một nửa, phần lớn là Nhậm Tri Nhiên ăn. Kỷ Tư Du chê lạnh, không ăn được nhiều. Nghỉ ngơi đủ, Nhậm Tri Nhiên lại chạy ra ngoài chơi, chiếc ghế dựa đổ trên mặt đất. Alpha cũng muốn đi theo ra ngoài, Kỷ Tư Du theo bản năng muốn kéo y lại, bàn tay sờ soạng lung tung trong không trung, cuối cùng bị một bàn tay bắt lấy.
Trái tim cậu như ngừng đập. Khoảnh khắc đó, Kỷ Tư Du hận không thể buột miệng thốt ra hai chữ Tiểu Tước.
Alpha đeo găng tay, Kỷ Tư Du có thể tưởng tượng được xúc cảm trong lòng bàn tay: vân da vừa dày dặn vừa ấm áp.
“Đi đâu vậy?”
Cổ tay cậu bị vỗ hai cái, giống như trấn an. Kỷ Tư Du thoáng chốc buông lỏng y ra, “Được.”
Cậu liền ngoan ngoãn chờ.
Nhậm Tri Nhiên nhìn người tuyết 360 độ không góc chết. Chiếc khăn quàng cổ của cậu hơi ngắn, giống như sắp bị gió thổi bay, cậu siết chặt lại một lần nữa. Alpha đột nhiên xuất hiện sau lưng làm cậu giật nảy mình.
“Anh làm gì?”
Alpha giống như u linh, Nhậm Tri Nhiên muốn oán giận hai câu, ai ngờ người này đột nhiên mở miệng.
“Ai cho cậu ăn táo của tôi?”
Nhậm Tri Nhiên kinh hoảng trợn to hai mắt, “Anh không phải người câm à?”
Alpha nhíu mày, khuôn mặt tuấn tú trông thực sự khó chịu, cảnh cáo Nhậm Tri Nhiên: “Lần sau, đồ tôi cho Kỷ Tư Du ăn, cậu không được phép ăn.”
“Tại sao?” Nhậm Tri Nhiên không phục, “Tư Du sẽ cho tôi ăn.”
“Táo mang từ liên minh đến chỉ có mấy quả đó, Kỷ Tư Du bị chứng mù tuyết, cần vitamin. Cậu ăn rồi thì cậu ấy ăn gì?”
Nhậm Tri Nhiên nghe y giải thích như vậy, nảy sinh áy náy, cúi đầu không nói. Hồi lâu mới bảo: “Vậy được rồi, xin lỗi, lần sau tôi không ăn nữa, anh nói sớm đi mà.”
“Cậu không phải bác sĩ sao, cái này cũng không hiểu?”
“Ai nói với anh tôi là bác sĩ? Tôi chỉ là người làm tạp vụ thôi.” Cậu phồng má, nhớ tới điều gì đó, lên án nói: “Anh rõ ràng biết nói chuyện, đang yên đang lành giả làm người câm làm gì.”
“Cậu quản nhiều quá đấy, tôi chưa bao giờ nói tôi là người câm.”
“Tôi…” Hình như là vậy, Nhậm Tri Nhiên không có cớ để giải thích cho mình, “Được được được, là lỗi của tôi được chưa.”
“Lát nữa cậu về trước đi.” Alpha nói.
Nhậm Tri Nhiên khó hiểu nói: “Tại sao?”
“Tôi sẽ đưa Kỷ Tư Du đi, cậu về chuẩn bị chút đồ ăn trước đi.”
Chỉ cần dính dáng đến Kỷ Tư Du, Nhậm Tri Nhiên sẽ nghe lời răm rắp, “Biết rồi biết rồi.”
Y đi trở lại vào nhà gỗ. Omega nằm nghiêng trên chiếc giường nhỏ, nhưng hai chân vẫn đang gác bên mép giường, chưa cởi giày. Cậu nằm bất động, tay đặt bên má, trông giống như đã ngủ thiếp đi.
Khăn tay lỏng lẻo, lộ ra mắt phải của Kỷ Tư Du. Mạch máu màu xanh trên mí mắt rõ ràng đến mức giống như sắp nổ tung, trên hàng mi còn vương hơi nước.
Y đi qua đó, ngồi xổm trước giường gỗ, rất nhẹ nhàng kéo khăn tay lên. Chiếc găng tay lơ đãng chạm vào hàng mi của Omega, cậu khẽ run lên một cái.
Kỷ Tư Du căn bản chưa ngủ. Lúc Alpha thắt lại khăn tay cho cậu, cậu lặng lẽ dùng chóp mũi cọ vào vạt áo khi đối phương đến gần.
Mang theo hơi thở lạnh lẽo băng giá, Kỷ Tư Du lại không kìm được nước mắt.
Được, cậu thừa nhận, Kỷ Tư Du quả thực là một kẻ mít ướt.
________________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
Tôi cần thật nhiều bình luận để hồi máu, và cả sao biển nữa T.T
KY: Táo của vợ tôi mà ăn cái gì mà ăn.
Dỗi lắm mà vợ ơi bị bệnh rồi không dám làm mình làm mẩy nhiều, bực quá đi mất ahh moment